Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Nhật thực (Eclipse) [mục 19]nhật Thực - Chương 08 - Phần 2

Chương trước: [mục 18]nhật Thực - Chương 08 - Phần 1



Toàn bộ thân mình tôi trong giây phút đó đông cứng lại, nỗi sửng sốt đã che lấp hết mọi tri giác, tôi không còn nhớ phải làm sao để có thể cử động được.

Sự chấn động nơi Jacob trở nên hối hả hơn, nhịp điệu tăng nhanh, cả thân mình của cậu ta rung chuyển dữ dội. Hình dáng người thiếu niên mờ dần, mờ dần…

Trong một nỗ lực đáng kinh ngạc, Jacob nghiến chặt đôi quai hàm tiếng gầm ghè theo đó ngưng bặt. Đôi mắt của người thiếu niên cũng khép lại ở mức tập trung tinh thần cao độ; cơn chấn động chậm dần, chậm dần đến cuối cùng, chỉ có đôi tay cậu là còn run run.

-Chỉ còn tính theo tuần – Giọng nói của Jacob nghe đều đều, không có cảm xúc.

Tôi vẫn chưa thể cất tiếng đáp lại; máu trong người tôi vẫn chưa lưu chuyển được bình thường.

Đôi mắt của kẻ đối diện rốt cuộc cũng rọi thẳng vào tôi, nhưng chúng không còn mang theo vẻ hung bạo, căm hận nữa.

-Vậy là chỉ còn vài tuần nữa, hắn sẽ biến chị thành một con quỷ hút máu không tanh! – Jacob rít qua kẽ răng.

Gương mặt nâu đỏ của người nói chuyển sang xanh mét.

-Thôi nào, Jake – Tôi thều thào sau một phút dài im lặng – Anh ấy mãi mãi sống ớ tuổi mười bảy, Jacob ạ. Còn chị thì càng ngày càng bước gần sang tuổi mười chín. Vả lại, chị cứ kéo dài thời gian là vì lẽ gì? Tất cả những gì chị cần chỉ là anh ấy mà thôi. Chị còn cần gì khác nữa đâu?

Hiển nhiên đây là một câu hỏi tu từ.

Nhưng những lời lẽ đáp lại liền sau đó vút cao, hệt như tiếng roi xé gió.

-Gì cũng được. Thứ gì cũng được. Chết, sướng hơn chị à. Em thích chị sống theo lẽ tự nhiên hơn.

Tôi co rúm người lại như vừa bị lãnh trọn một quyền từ cậu bạn. Nỗi đau này còn tệ hại hơn cả cái hình ảnh vừa được đem ra so sánh trước đó.

Và khi nỗi đau đã thấm sâu vào người, cơn kích động trong tôi bị đẩy lên đến đỉnh điểm.

-Có lẽ em sẽ được thoả ước nguyện đấy – Tôi nói một cách lạnh lùng, cả thân người bắt đầu chao đảo, lắc lư – Có thể trên đường về nhà, chị sẽ đâm đầu vào xe tải.

Vừa dứt lời, tôi chộp ngay chiếc xe máy của mình, lựng khựng dắt ra ngoài mưa. Khi tôi đi lướt qua mặt người thiếu niên, cậu ta vẫn không hề có bất kì một động thái nào. Ra tới con đường mòn nhỏ hẹp, lầy nhầy, tôi leo phắt lên xe, đạp máy. Chiếc bánh xe sau quay mạnh, hất tung một mớ bùn về phía gara – hy vọng là trúng vào cái tên “đáng ghét” ấy!

Và cứ thế, tôi lao xe trong mưa, trên con đường quốc lộ sũng nước dẫn đến nhà Cullen; trên người tuyệt nhiên không còn một chỗ nào khô ráo cả. Gió bạt từng cơn, nước lạnh trên da tôi dường như đông lại; chưa được nửa đường mà hai hàm răng của tôi đã đánh vào nhau liên hồi.

Rõ ràng ở cái xứ Washington này, không nên dùng xe máy. Có cơ hội là tôi sẽ bán chiếc xe ngớ ngẩn này ngay.

Thế rồi tôi lầm lũi dắt xe tiến vào cái gara vĩ đại của nhà Cullen, không hề ngỡ ngàng khi nhận ra Alice đang chờ mình, cô bạn đang ngồi “chán đời” trên mui chiếc Porsche, tay vuốt ve nước sơn vàng óng bóng mượt.

-Mình không có cơ hội cầm lái chiếc này – Cô bạn tôi thở dài.

-Mình xin lỗi – Tôi đáp qua hai hàm răng vẫn chưa ngừng biểu tình.

-Chắc bạn nên tắm nước nóng thôi – Sau câu nói ấy, Alice nhảy thẳng xuống đất, nhẹ nhàng như làn gió thoảng.

-Ừ.

Cô bạn bặm môi, quan sát vẻ mặt tôi một lúc trước khi hỏi:

-Bạn có muốn tâm sự điều gì không?

-Không.

Cô bạn gật đầu tán thành, nhưng đôi mắt vẫn chưa dập tắt được ngọn lửa hiếu kì đang bập bùng cháy.

-Tối nay, chúng mình đi Olympia chơi nhé?

-Thôi bạn. Mình vẫn chưa được về nhà, phải không?

Alice lập tức nhăn nhó.

-Không sao đâu, Alice – Tôi xoa dịu cô bạn – Nếu điều này tốt cho bạn thì mình sẽ ở lại.

-Cảm ơn bạn rất nhiều – Alice thở phào nhẹ nhõm.

Tối hôm đó, tôi đi nằm sớm, vẫn co quắp trên chiếc ghế sôpha trong phòng Edward.

Khi tôi chợt tỉnh giấc, trời vẫn tối sầm tối sì. Đầu óc lơ ngơ, nhưng tôi có thể nhận thức được còn phải một lúc lâu nữa trời mới chuyển sang tờ mờ sáng. Khép mắt lại, tôi làm động tác duỗi mình, trở mình… Ngỡ ngàng trong tíc tắc! Lẽ ra, sau hành động đó, tôi đã phải lăn đánh phịch xuống sàn rồi, đằng này, tôi lại cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Tôi chùn người, trố mắt ra cố nhìn cho tỏ tường. Đêm nay tối hôn đêm qua – mây dày đã thâu tóm hết ánh trăng.

-Anh xin lỗi – Một tiếng thì thầm thoang thoảng bên tai tôi, dịu dàng như một phần của đêm tối – Anh không có ý định đánh thức em dậy.

Căng thẳng, tôi chờ đợi cơn thịnh nộ kéo đến – của cả anh, và cả tôi – nhưng những gì sau đó chỉ là bóng đêm tĩnh lặng êm đềm. Tôi cảm nhận được vị ngọt của hai làn hơi thở quyện vào nhau – mùi hương thơm ngát từ hơi thở đặc biệt của anh và dư vị cay đắng do nỗi trống vắng lúc chia xa để lại nơi tôi; tôi đã không nhận ra mùi vị khó nuốt ấy cho tới thời điểm trùng phùng này, khi khổ đau đã nhường chỗ cho niềm hạnh phúc.

Không gian bao bọc hai chúng tôi chợt lắng đọng, thời gian cũng ngừng trôi. Sự tĩnh lặng này thật yên bình – không giống như trời yên trước cơn giông tố, mà hệt như một cảnh đêm phẳng lặng, quang quẻ; dẫu là một cơn mộng về bão bùng mưa gió cũng không có.

Không còn màng đến chuyện phải trút cơn tam bành lên anh, không còn bận tâm đế việc phải xả nỗi tức tối lên mọi người, tôi hối hả tìm tay anh trong bóng đêm, còn thân mình thì nhoài về phía anh. Đôi tay anh cũng nhanh nhẹn ôm gọn lấy thân hình tôi, ép chặt tôi vào lồng ngực. Môi tôi đưa tới, lần theo chiếc cổ, đến cằm, và cuối cùng cũng tìm được đến môi anh.

Edward hôn tôi một cách dịu dàng, được một lúc thì phá ra cười khanh khách.

-Anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ đợi cơn thịnh nộ đến gấu xám cũng phải né, giáng xuống đầu, vậy ra là điều này hả? Mai mốt, anh phải chọc em tức nhiều hơn nữa mới được.

-Chờ em một chút, để em thu thập hết “sấm chớp” đã – Tôi cũng không vừa, đáp lại và tiếp tục hôn anh.

-Anh sẽ chờ, chờ tới chừng nào cũng được – Edward thì thào trên môi tôi. Những ngón tay của anh luồn sâu vào tóc tôi.

Hơi thở của tôi trở nân khẩn khoản.

-Có lẽ đến sáng mai.

-Sao cũng được.

-Mừng anh đã trở về – Tôi thì thào khi quai hàm của mình được anh đặt đôi môi lên đó – Anh quay lại, em vui lắm.

-Tốt quá.

-Ưmmm – Tôi ậm ừ tán thành, vòng tay quanh cổ anh siết chặt thêm nữa.

Rất dịu dàng, tay anh nắm lấy khuỷu tay tôi, rồi nhẹ nhàng lướt xuống, qua be sườn, thắt lưng, theo hông lần xuống chân, và để tay lên gối.

Ng.uồ.n .từ. s.it.e .Tr.uy.en.Gi.Cu.ng.Co..c.om. Dừng lại ở đấy, anh ôm lấy bắp chân tôi. Sau đó, bằng một động tác bất ngờ, Edward nâng chân tôi lên, quàng ra sau, quặc vào hông anh.

Hơi thở của tôi hốt nhiên phiêu tán. Đây không phải là điều anh vẫn cho phép mình làm. Bất kể đôi tay đang quấn lấy mình lạnh giá, tôi chợt nghe một cảm giác ấm áp lạ thường. Đôi môi anh đã tìm đến hõm cổ tôi.

-Đừng mang bão tố đến sớm quá, nha em – Edward thì thào – Mà có thể cho anh biết suy nghĩ của em về cái giường “đáng ghét” này không?

Trước khi tôi có thể lên tiếng trả lời, thậm chí trước khi tôi có khả năng tập trung đầu óc để hiểu được những gì anh nói, anh đã trở mình, nâng tôi nằm trên người anh. Hai tay anh đỡ lấy khuôn mặt tôi, hơi nâng lên để hôn vào cổ. Váng vất, tôi thở mạnh, không còn đủ tâm trí để mà ngượng ngùng nữa.

-Cái giường thế nào hả em? – Anh hỏi lại – Anh thấy nó được đấy chứ.

-Em thấy không cần thiết – Cuối cùng, tôi cũng xoay xở nói ra được suy nghĩ của mình.

Anh bất thần kéo gương mặt tôi gần lại, môi tôi tự động quấn lấy môi anh. Lần này, thật chậm rãi, anh trở mình nằm bên trên tôi, rất cẩn trọng, không để cho tôi chịu nặng, nhưng ít nhiều tôi cũng cảm nhận được thân thể lạnh lẽo của khối đá cẩm thạch đang áp lên người mình. Tim tôi rộn rã đến mức gần như át cả tiếng cười khe khẽ của anh.

-Không dám đâu – Anh thẳng thừng phản đối – Như vầy dễ hơn trên ghế xôpha chứ.

Lạnh như đá, lưỡi anh mơn nhẹ theo viền môi của tôi.

Đầu óc quay cuồng, tôi không còn nghĩ được điều gì cho nên hồn nữa, hơi thở cứ vào ra liên hồi từng quãng ngắn.

-Anh đã nghĩ lại rồi à? – Tôi hỏi không ra hơi. Có lẽ anh đã cân nhắc lại những nguyên tắc an toàn của chính mình. Hoặc cũng có thể tôi đã không đoán ra được ý nghĩa của chiếc giường. Tim tôi đập từng hồi nhoi nhói trong lúc chờ đợi câu trả lời từ anh.

Edward buông ra một hơi thở dài, rồi xoay trở để chúng tôi nằm cạnh bên nhau.

-Đừng ngốc thế, Bella – Anh trả lời, giọng nói đầy âm điệu chê trách – rõ ràng anh hiểu tôi muốn ám chỉ điều gì – Anh chỉ muốn cho em hiểu lợi ích của chiếc giường mà em ghét thôi. Đừng có suy diễn lung tung.

-Nhưng em lỡ suy diễn rồi – Tôi lầm bầm – Thật lòng thì em cũng thích cái giường lắm – Tôi nói thêm.

-Tốt quá – Trong giọng nói của Edward có ẩn chứa cả nụ cười khi anh hôn lên trán tôi – Anh cũng thích nữa.

-Nhưng em vẫn cho rằng không cần thiết – Tôi lại tiếp tục – Nếu không theo hướng “suy diễn” của em thì mình cần giường để làm gì?

Lại thêm một tiếng thở dài thườn thượt của Edward.

-Đây là lần giải thích thứ một trăm rồi đấy nhé, Bella: vì quá nguy hiểm.

-Em thích nguy hiểm – Tôi cãi cố.

-Biết ngay mà – Có một chút gắt gỏng hoà lẫn trong giọng nói ngọt ngào nơi anh, có lẽ anh đã trông thấy chiếc xe gắn máy trong gara rồi cũng nên.

-Để em nói cho anh biết nguy hiểm là gì – Tôi đáp liền tắp lự… để anh không kịp thời gian chuyển sang chuyện khác – Mấy ngày này, em nóng lắm, thể nào cũng bị cháy thui cháy trụi à xem, lúc đó anh khỏi còn ai để mà càm ràm nữa.

Tôi vừa nói dứt câu, anh đã đẩy tôi ra.

-Anh làm gì thế? – Tôi làu bàu phản đối, cố níu giữ anh lại cho bằng được.

-Bảo vệ em khỏi bị cháy. Nếu điều này vượt quá sức chịu đựng của em…

-Em chịu được mà – Tôi khăng khăng.

Edward để yên cho tôi luồn mình vào vòng tay của anh trở lại.

-Anh xin lỗi vì đã đẩy em trượt dài theo cảm xúc – Anh trả lời, giọng ngậm ngùi – Anh không muốn làm em buồn. Nhưng điều đó không tốt đâu, Bella.

-Kì thực tốt lắm, rất – rất tốt, anh à.

Anh hít vào một hơi thật đầy.

-Em mệt không? Lẽ ra, anh nên để cho em ngủ.

-Không, em không mệt chút nào. Nếu anh cứ để em sống thật với cảm xúc của mình thì có hề gì đâu.

-Không nên như vậy, Bella. Em không phải là người duy nhất bị cảm xúc cuốn đi.

-Không, chỉ có mỗi mình em thôi – Tôi làu bàu.

Edward bật cười khúc khích.

-Em không hình dung nổi đâu. Mà em cũng đừng mong huỷ hoại được khả năng kiềm chế nơi anh.

-Em không xin lỗi vì chuyện đó đâu.

-Vậy cho anh xin lỗi nhé?

-Anh xin lỗi chuyện gì?

-Em giận anh mà, em nhớ không?

-À, cái đó…

-Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Để bảo vệ em an toàn ở đây, anh dễ dàng tìm thấy được nhiều lý do chính đáng lắm – Vòng tay đang ôm tôi siết chặt thêm – Khi phải nén lòng xa em, anh cũng có bực bội đôi chút. Anh không ngờ rằng mình lại phải đi xa. Thật không đáng.

Tôi mỉm cười.

-Anh không tìm thấy con sư tử núi nào sao?

-Có, anh có tìm thấy. Nhưng chẳng có nghĩa lí gì so với nỗi khắc khoải, lo lắng trong anh. Anh xin lỗi vì đã nhờ Alice “bắt giữ” em. Anh thừa nhận trò đó thật chẳng ra làm sao cả.

-Đúng thế đấy – Tôi tán đồng.

-Anh sẽ không làm như vậy nữa.

-Vâng – Tôi đáp một cách nhẹ nhõm. Trong lòng đã tan biến nỗi buồn bực về anh – Những buổi ở chơi rồi ngủ lại nhà Edward đã phát huy được tác dụng… - Tôi cuộn mình thêm sát vào anh, rồi đặt môi lên hõm cổ lạnh lẽo, chỗ xương đòn của anh – Anh bắt giữ em lúc nào cũng được.

-Ưmmm – Anh thở dài – Anh rất vui lòng được chấp nhận yêu cầu đó.

-Bây giờ đến phiên em nhé?

-Đến phiên em làm gì? – Giọng nói của anh đầy vẻ ngạc nhiên.

-Đến phiên em xin lỗi anh.

-Em phải xin lỗi về điều gì nhỉ?

-Anh không giận em ư? – Tôi hỏi thẳng thừng.

-Không, em có chuyện gì khiến anh phải giận đâu.

Lời khẳng định của anh chắc như đinh đóng cột. Vậy là Edward nói thật lòng.

Tôi cũng cảm nhận được đôi lông mày của mình đang thành hình dấu ngã.

-Khi về nhà, anh không gặp Alice à?

-Có, anh có gặp… nhưng sao?

-Anh không lấy lại chiếc Porsche?

-Tất nhiên là không. Đó là quà tặng mà.

Ước gì lúc này tôi có thể nhìn thấy tỏ tường được thái độ nơi anh. Giọng nói của anh làm cho tôi có cảm giác như mình vừa xúc phạm đến anh nặng nề lắm vậy.

-Anh thật sự không muốn biết em đã làm gì chứ? – Tôi thắc mắc, bắt đầu tò mò về cái vẻ thản nhiên pha lẫn chút bất cần rất lạ lùng kia.

Sau đó, tôi cũng cảm nhận được là anh vừa nhún vai, nhẹ hẫng.

-Anh lúc nào cũng quan tâm đến mọi việc em làm, Bella… nhưng mà nếu em không muốn cho anh biết thì em cũng chẳng cần phải kể đâu.

-Em đã xuống La Push.

-Anh biết rồi.

-Nhưng mà em trốn học.

-Anh cũng vậy thôi, có hơn gì em đâu.

Tôi chú mục vào nơi vừa thốt ra câu nói ấy và mò mẫm, lần tay theo từng đường nét trên gương mặt Edward, cố hiểu cho được cái cảm xúc hiện thời rất khác thường ấy của anh.

-Cuối cùng thì ngọn gió nào đã thổi lòng khoan dung về phía anh vậy ? – Tôi không thể không cất tiếng hỏi.

Anh thở dài.

-Anh quyết định rồi, Bella ạ, em đúng. Vấn đề của anh, đa phần vì… thành kiến với người sói. Từ giờ trở đi, anh sẽ sống công bình hơn, sẽ hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của em. Nếu em bảo như vậy là an toàn, thì điều đó là an toàn, anh tin em.

-Ôi trời.

-Với lại… điều này quan trọng nhất… anh không muốn chuyện này trở thành vật cản ngăn cách chúng ta.

Lòng tràn đầy mãn nguyện, tôi áp đầu vào ngực anh, khẽ khép mắt lại.

-Vậy nên – Anh tiếp tục lên tiếng, giọng nói vẫn rất tự nhiên – Em đã định ngày xuống La Push lại chưa?

Tôi không trả lời. Câu hỏi của anh khiếu tôi nhớ lại từng lời nói của Jacob, cổ họng hốt nhiên nghèn nghẹn.

Và anh đã hiểu sai ý nghĩa của sự im lặng cùng nỗi căng thẳng nơi tôi.

-Anh hỏi vậy chỉ là để sắp xếp lại kế hoạch của anh thôi – Edward vội vàng giải thích – Anh không muốn gây cho em áp lực phải trở về gấp rút vì lo anh đợi.

-Không – Tôi đáp ngay tức thì, âm điệu thẳng thừng ấy đã khiến cho chính tôi cũng phải ngạc nhiên – Em không muốn xuống đó nữa.

-Trời. Em không cần phải làm thế vì anh đâu.

-Người ta không còn chào đón em nữa – Tôi thì thào bộc bạch.

-Bộ em cán phải con mèo của ai hà? – Anh hỏi một cách hờ hững. Trong thâm tâm, tôi hiểu anh không muốn bắt ép tôi phải kể rõ ngọn ngành, nhưng tôi có thể nhận ra ngọn lửa hiếu kì đang âm ỉ cháy ở phía sau lớp vỏ lãnh đạm kia.

-Ồ không – Tôi hít vào một hơi thật sâu rồi lầm bầm giải thích – Có lẽ Jacob đã nhận ra… và hình như cậu ấy không tỏ ra bất ngờ.

Tôi ngập ngừng, Edward vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

-Jacob không muốn… chuyện đó diễn ra quá sớm.

-À – Edward chỉ buột miệng thốt ra đúng một từ duy nhất.

-Cậu ấy bảo rằng thà trông thấy em chết còn dễ chịu hơn – Giọng nói của tôi vỡ oà ở những âm tiết cuối.

Edward sững người mất một lúc, cô mộtkiềm nén những cảm xúc không muốn để lộ ra cho tôi biết.

Một cách dịu dàng, anh khẽ ghì lấy tôi, ôm sát tôi hơn nữa vào lồng ngực của mình.

-Anh xin lỗi.

-Em cứ nghĩ là anh sẽ vui kia đấy – Tôi thầm thì.

-Vui vì em bị tổn thương ư? – Anh lầm bầm trên tóc tôi – Không đâu, Bella.

Thở ra một cách mãn nguyện, tôi áp mình chặt thêm vào anh. Nhưng một lần nữa, anh lại căng cứng toàn thân.

-Anh sao thế?

-Anh không sao.

-Cho em biết đi.

Edward ngần ngừ trong một phút đồng hồ.

-Em sẽ giận mất.

-Em vẫn muốn biết.

Anh thở dài.

-Thật sự là anh có thể giết chết cái tên nhóc đó vì đã dám nói với em những lời như thế. Và hiện giờ thì anh đang muốn thật đây.

Tôi bật cười một cách miễn cưỡng.

-Đúng là anh biết tự chủ như vậy, thật tốt vô cùng.

-Nhưng anh hoàn toàn có khả năng mắc phải lỗi lầm – Giọng nói của anh bất chợt trầm lắng, suy tư.

-Nếu anh mắc sai lầm về chuyện kiềm chế, hay để em tìm nơi thích hợp cho anh – Nói rồi tôi ôm lấy mặt anh, cố rướn người lên để hôn vào đôi môi lạnh giá đang ở rất gần tôi. Vòng tay của anh chợt tăng thêm lực níu giữ tôi lại, cố tìm cách ngăn cản cử chỉ ẩu yếm ấy.

Rồi anh thở dài.

-Anh cần phải luôn luôn tự chủ, đúng không?

Tôi cười rất tươi trong bóng đêm.

-Không. Để em giữ cái tự chủ ấy cho, chừng vài phút… hay vài giờ…

-Chúc em ngủ ngon, Bella.

-Khoan đã… em có chuyện muốn hỏi anh.

-Chuyện gì thế?

-Đêm vừa rồi, em có nói chuyện với chị Rosalie…

Edward lại căng thẳng, toàn thân cứng đờ.

-Ừ. Khi anh vào nhà, chị ấy cũng nhớ lại chuyện đó. Chị ấy đã làm cho em phải suy nghĩ nhiều, đúng không?

Câu hỏi vừa được thốt ra có lẩn quất những khắc khoải, lo âu; ắt hẳn anh nghĩ là tôi muốn đề cập đến những lý do đã khiến Rosalie cho rằng tôi nên trung thành với kiếp sống của một con người. Nhưng thực ra, tôi đang để tâm đến một chuyện khác quan trọng hơn.

-Chị ấy có đả động một chút đến khoảng thời gian… gia đình anh sống ở Denali.

Im lặng một thoáng, lời mở đầu này khiến anh ngạc nhiên.

-Ừ?

-Chị ấy kể về một nhóm ma-cà-rồng, toàn là phụ nữ, con gái… và anh.

Edward không trả lời, dù rằng tôi đã đợi rất lâu.

-Anh đừng lo – Tôi tiếp tục lên tiếng, sau cái thời khắc tĩnh lặng gây cảm giác khó thở, bức bối – Chị ấy nói rằng anh không hề… tỏ ra rung động trước bất kì một ai cả. Nhưng điều em muốn biết, anh hiểu không, vậy thì ai đã có cảm xúc ấy? Ai đã rung động trước anh?

Thêm một lần nữa, câu trả lời dành cho tôi là một sự im lặng đến não nề.

-Ai vậy anh? – Tôi lại hỏi, cố giữ cho giọng nói thật tự nhiên, nhưng cũng không để lộ ra rằng mình đang kiềm chế – Hay là không chỉ có một người?

Không có câu trả lời. Phải chi tôi có thể nhìn thấy rõ được gương mặt anh, để mà có thể đoán biết được phần nào ý nghĩa của sự im lặng này.

-Được rồi, Alice sẽ cho em biết – Tôi tuyên bố thẳng thừng – Bây giờ, em phải đi gặp bạn ấy đây.

Vòng tay đang ôm tôi lại siết chặt thêm; tôi không còn có thể nhúc nhích hay cựa quậy được nữa, dù là chỉ một chút.

-Khuya quá rồi, em à – Mãi đến lúc này, anh mới chịu lên tiếng. Chất giọng đã thay đổi, bồn chồn xen lẫn với một chút bối rối – Với lại, chắc Alice đã ra ngoài rồi…

-Vậy là rất tệ – Tôi đoán định – Tệ lắm phải không anh? – Tôi bắt đầu hoang mang, tim đập liên hồi khi hình dung ra một “đối thủ” bất tử có vẻ đẹp kiêu sa mà mình… chưa bao giờ nhận thấy rằng mình có.

-Bình tĩnh nào, Bella – Edward cố trấn an, hôn lên chóp mũi tôi – Trông em vô lý chưa kìa.

-Em vô lý ư? Thế sao anh không chịu kể?

-Bởi vì chẳng có gì để kể hết. Chỉ tại em thổi phồng mọi việc lên quá đáng thôi.

-Người nào vậy? – Tôi vẫn khăng khăng.

Anh thở dài.

-Bà Tanya có biểu lộ một chút quan tâm. Nhưng anh đã làm được cho bà ấy hiểu, bằng một thái độ lịch sự và nhã nhặn, rằng anh không thể đáp lại. Hết.

Tôi cố giữ giọng bình thản.

-Nói cho em nghe… bà Tanya trông như thế nào?

-Cũng giống như bọn anh thôi… da trắng, mắt vàng – Edward nói nhanh.

-Và dĩ nhiên là rất đẹp nữa.

Tôi cảm nhận được cái nhún vai rất phớt đời từ anh.

-Ừm, đó là trong mắt người thường thôi – Anh đáp lại, vẫn tỏ ra thờ ơ – Em biết tại sao không?

-Tại sao? – Tôi hỏi một cách hờn dỗi.

Bên tai tôi chợt nghe giá lạnh, nhồn nhột; Edward vừa kề môi sát vào đó.

-Anh chỉ thích tóc nâu thôi.

-Vậy là bà Tanya tóc vàng.

-Tóc hung đỏ – hoàn toàn không thuộc “gu” của anh.

Tôi tư lự trong một thoáng, ra sức tập trung giữa lúc đôi môi lạnh lẽo của anh đang chầm chậm lướt xuống má, xuống cổ tôi, rồi lại từ từ đưa ngược trở lên. Sau ba lần đón nhận cử chỉ âu yếm như vậy, tôi mới thốt được nên lời.

-Thôi được rồi, em không hỏi nữa – Tôi quyết định.

-Ưmmm – Edward thì thầm trên da tôi – Khi ghen, trông em đáng yêu lắm. Thú vị không thể tả được.

Tôi cau có trong bóng đêm.

-Thôi, khuya quá rồi, em – Anh trở lại cái điệp khúc vừa nãy, vẫn là lời thì thầm, nhưng lần này chất giọng của anh vô cùng du dương, êm ả, mượt mà hơn tơ trời – Ngủ đi nào, Bella của anh. Em hãy ngủ cho ngoan và mơ thật nhiều mộng lành. Trái tim anh chỉ biết lay động trước mỗi mình em mà thôi. Trái tim này thuộc về em mãi mãi. Ngủ đi nào, tình yêu duy nhất của anh.

Anh bắt đầu ngân nga bài hát ru em của riêng tôi, và tôi hiểu đến lúc này thì mình không còn có khả năng chống chọi được nữa, dần dà, tôi sẽ chìm vào cõi mộng. Nghĩ vậy, tôi khép mắt lại, rúc mình vào sát ngực anh.

Loading...

Xem tiếp: [mục 20]nhật Thực - Chương 09 - Phần 1

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Hào Khí Anh Hùng

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 11


Tam Ma Thám Trảo

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 30


Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 32


Chân Mệnh Thiên Nữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10


Tinh Tế Vong Linh Đế Quốc

Thể loại: Khoa Huyễn

Số chương: 774