1 Elena đặt chân vào khoảng rừng thưa. Dưới chân cô,thảm lá rụng tơi bời đã sắp đông lại thành bùn nhão. Hoàng hôn đã buông xuống ,và mặc cho cơn bão đang yếu dần đi,khu rừng càng lúc càng lạnh lẽo.
2 Cô đang nhìn đấy thôi. Tất cả những gì Elena nhìn thấy là phẩn cổ để phơi ra của anh ta. Cô lại rít lên. nhe răng ra. Stefan đông cứng người lại. Elena cảm thấy cú sốc lan truyền khắp cơ thể đối thủ,thấy ánh nhìn tan nát trong mắt anh ta.
3 Buông nó ra ! Tha cho nó đi ! Giọng nói đó sắc bén và đầy uy lực như một luồng gió lạnh lẽo. Elena nhận ra nó nên thôi không vùng vẫy tìm cách thoát khỏi đôi tay đang kéo mình ra nữa.
4 “Nói thêm một tiếng nữa,” Damon bảo, “Là tao sẽ không kềm chế nữa đâu. ” Ngươi còn có thể gây ra điều gì tệ hại hơn với ta được nữa chứ? Stefan đáp lại.
5 “Chờ chút xíu nữa. ” Chàng đáp. “Thứ gì đã đuổi theo em?” Cô ngồi xuống lại, cảm thấy vô cùng bực dọc. “Em chả biết nó là thứ gì nữa! Nó không giống như bất cứ thứ gì em từng thấy trước đây.
6 Anh nói mất lí trí nghĩa là sao? Elena tự ái nghĩ thầm. “Em chẳng sao hết. ” Cô cất tiếng nói qua hai ngón tay Damon đang đặt trên môi mình. “Em chỉ mệt thôi.
7 Elena nhận ra địa điểm nằm ở bìa rừng mà họ vừa bước ra. Hồi nãy, cô đã ở đây. Giờ thì nơi này chẳng hiểu sao lại đang diễn ra đủ thứ hoạt động hỗn loạn: Đèn xanh đèn đỏ chớp nháy trên nóc xe hơi, những luồng đèn pha rọi lên những bóng người đang túm tụm vào nhau.
8 “Không được,” Một giọng nói cất lên sau lưng họ. Damon gần như chẳng thèm liếc mắt qua vai nhìn Stefan. “Tại sao không?” “Vì đã có đủ vụ tấn công rồi.
9 Hắn đánh một vòng về chỗ nhà trọ. Cần phải chỉnh trang lại sạch sẽ tươm tất trước khi để cho con người nhìn thấy. Trong phòng mình, Stefan rửa sạch máu trên mặt và cổ, kiểm tra lại cánh tay.
10 Cậu không tưởng tượng ra được đâu, Stefan nghĩ bụng, tay buông thõng xuống. Hắn đã định đến đây dung Quyền năng để thuyết phục Matt. Giờ thì chuyện đó có vẻ như không thể nào thực hiện được.
11 “Nhất định là cậu phải thắc mắc, phải tự hỏi điều gì đã khiến cho tôi khác biệt với mọi người như thế. ” “Không. Ý tôi là. . tôi không quan tâm. Tôi tránh xa những thứ không liên quan đến mình.
12 Cậu đã nói sẽ làm bất cứ điều gì vì Elena mà, hắn tuyệt vọng nhắc cậu ta, và nhìn thấy Matt đưa ra quyết định. Matt thở hắt ra, sự căng thẳng từ từ rút khỏi cơ thể.
13 Khi hai người họ bỏ đi,Damon nói thêm bằng ý nghĩ ,chỉ nói với riêng một mình Stefan. Ta chưa quên cái vụ mày tấn công ta đâu,chú em nhỏ. Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau.
14 “Như cái hồi cậu cùng tôi đi hái cỏ roi ngựa chứ gì. ” “Ừ, giống như vậy đấy. ” Cậu ta hỏi thêm. “Giờ thì cậu có thể nói cho tôi nghe nó dùng làm cái quái gì vậy?” “Để bảo vệ Elena.
15 Phía sau lưng Stefan, Matt đang cố hít thở. “Stefan, không phải Elena đã. . . đã. . . ” “Yên nào,” Stefan trả lời cộc lốc. Hắn liếc ra sau nhìn ông Shelby, nhưng người lao công đã loạng choạng bước về phía chiếc xe chất đầy những chổi, những giẻ lau của mình đứng tựa vào đó.
16 Matt trân trân nhìn sững Stefan thêm một lúc, vẻ hoài nghi sửng sốt từ từ biến thành ngỡ ngàng vỡ mộng. Cơ hàm cậu ta gồ lên, rồi không nói một lời, Matt quay gót bỏ đi thẳng.
17 “. . . Sẽ lại tiếp tục vào ngày mai. ” Chú nói. “Miễn là trời đừng bão. Họ sẽ lùng sục mọi ngóc ngách của khu rừng, và họ sẽ tìm ra con bé, Judith à. Rồi em xem.
18 “Anh Bob,” Dì Judith giật mình quay lại, nhưng chú đã ra khỏi cửa. Dì lảo đảo đứng dạy nhưng không chắc chắn mình có nên đuổi theo hay không. Những ngón tay dì túm chặt lấy bộ áo đỏ đang cầm.
19 Elena để cho Damon dắt vào trong màn đêm. Cô không hỏi họ đang đi đây. Cô chẳng quan tâm mấy. Nhưng cô nhận ra ngôi nhà trên Đại lộ Magnolia; đó là nơi thầy Alaric Saltzman ở.
20 “Stefanạo lại trong rừng?” Một trong hai người đàn ông hỏi. Elena cũng nhận ra giọng nói và cái đầu hói đó nữa. Đó chính là thầy Newcastle, hiệu trưởng nhà trường.