Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Cha Nhặt Được

Thể loại: Ngôn Tình
Số chương: 50
Chương mới nhất: Chương 50
Cập nhật cuối: 8 tháng trước (03/11/2017)
Đây là ngoại truyện đặc biệt của Ông xã thần bí không thấy mặtThể loại: Hiện đạiConverter: Ngocquynh520Editor: Puck, Mẹ Bầu, Táo đỏ phố núi, Heisall, Trang Bubble, Bat101126, Sóc Là TaBeta: PuckSố chương: 74 chươngNhân vật chính: Đóa NhiPhối hợp diễn: Doãn Tiêu Trác – Dung Tư LamLà một câu chuyện xưa kể về Doãn Tiêu Trác, không dài lắm và mang tính chất nhẹ nhàng hơn chính văn.

Danh sách chương Người Cha Nhặt Được


Chương 1

1 Đêm đen đậm, đèn đường không rõ.

Hạt mưa trắng xóa tầm tã rơi xuống, chiếu nghiêng, dày đặc giống như một bức rèm che, đầu đường vắng lặng không một bóng người, thỉnh thoảng một trận sấm sét vang dội, chiếu sáng đêm tối đến vô cùng dữ tợn.


Loading...

Chương 2

2 “Ăn rồi? Ăn cái gì?” Tư Lam nghi ngờ, tiểu quỷ này lại chạy đi đâu ăn miễn phí?

Nhưng tiểu quỷ vừa đóng cửa, hết sức tập trung bóc vỏ kẹo que. . .

Tư Lam cười lắc đầu, vừa đi tới phòng tắm vừa cởi áo sơ mi, quần jean trên người xuống.


Chương 3

3 “Này! Không cần ác như vậy chứ? Anh ngây ngẩn cả người, “Khó trách ông xã cô bỏ cô và đứa bé lại mà đi không ngó lơ, dữ dội như vậy, ai dám muốn!” Nói xong, anh hơi hối hận, không nên đâm vào chỗ đau của người ta.


Chương 4

4 Kết quả là, sau lưng vang lên tiếng đóng cửa "Rầm" một tiếng!

Âm thanh lớn làm anh giật mình, anh nhìn theo vật chướng ngại vô tình kia, trong lòng âm thầm mắng, "Đồ phụ nữ vô lương! Đồ phụ nữ ác độc!"

Bất đắc dĩ, đành phải nghĩ biện pháp khác vậy! Anh từ từ đi ra cửa viện, nhìn tình hình trước mắt đầu óc anh đột nhiên thấy thông thoáng.


Chương 5

5 Cô nhìn đôi mắt to long lanh nước của Đóa Nhi, hai đầu mi tâm nhỏ xinh đang nhíu lại bởi sự lo lắng. Cô hít thở sâu một hơi, tiếp tục nhặt lưỡi dao nhỏ lên, cô tuyệt đối không thể để lộ vẻ mặt khiếp nhược ở trước mặt Đóa Nhi.


Chương 6

6 “Người xấu không nghe thấy bụng Đóa Nhi kêu ùng ục, cũng sẽ không đau lòng Đóa Nhi, rõ ràng bị thương rất nặng còn chiên cơm cho Đóa Nhi!” Bé trợn to hai mắt, giống như đây là một đạo lý quá dễ hiểu.


Chương 7

7 "Tôi. . . . . . háo sắc?" Dung Tư Lam lấy ngón trỏ chỉ vào mình, vừa tức vừa giận.

"Đúng vậy! Cuối cùng cô cũng thừa nhận! Tôi là xử nam đó, cô phải bồi thường tổn thất cho tôi!" Khóe miệng Doãn Tiêu Trác lộ ra một nụ cười xấu xa.


Chương 8

8 "Chú, thật ra chú cũng rất tốt với mẹ, có phải hay không?"

"Cái gì?" Doãn Tiêu Trác nhìn chăm chú vào khuôn mặt tươi cười giảo hoạt của Đóa Nhi.

"Con đều nhìn thấy, đêm hôm đó mẹ gặp ác mộng, là chú ở bên cạnh mẹ!" Trên gương mặt của Đóa Nhi lộ ra ý cười: "Con không gọi chú đến phòng con ngủ, vì như vậy thì chú có thể ở bên cạnh mẹ nhiều hơn rồi!"

"Đồ quỷ sứ!" Doãn Tiêu Trác búng một cái lên trán cô bé: "Mau ăn cơm!"

Doãn Tiêu Trác nhìn qua chén cơm Dung Tư Lam chưa ăn xong, dời phần cá mú trong chén của mình qua.


Chương 9

9 Cô ngồi yên ở đầu giường, bàn tay dùng lực hơi mạnh nên có chút tê nhức, một lúc lâu mới tỉnh hồn lại, sửa sang lại quần áo xốc xếch của mình cho chỉnh tề, giờ có nằm xuống thì cũng không thể ngủ tiếp được nữa.


Chương 10

10 "Đúng vậy! Người nào không làm việc không có cơm ăn!", Tư Lam thực sự quá bội phục bản thân mình, bình thường cô vẫn làm việc đến khuya, Đóa Nhi không có ai chăm sóc cả, mà không phải con bé thích ăn cơm chiên anh ta làm sao? Vừa đúng có thể khiến người này làm việc, lại miễn cho anh ta đi ra ngoài làm việc bị cảnh sát bắt.


Chương 11

11 "Đúng vậy, nếu như mà tôi có vấn đề thì người đầu tiên tôi tìm tới chính là cậu. . . ". Ngũ quan của Lôi Đình Ân cũng cực kỳ anh tuấn không kém hơn Doãn Tiêu Trác là bao, so với vẻ lạnh lùng của Doãn Tiêu Trác lại còn thêm mấy phần nho nhã thành thục.


Chương 12

12 Anh vỗ nhẹ khuôn mặt béo mập nhỏ bé của Đóa Nhi, “Đóa Nhi, ngoan, tạm biệt chú! Chú sẽ đến thăm cháu!”

“Chú, bye bye!” Đóa Nhi giơ bàn tay nhỏ bé lên vẫy vẫy, một giọt lệ cuối cùng rớt xuóng.


Chương 13

13 Cho nên khi Doãn Tiêu Trác phát hiện trong mắt cha mình nước mắt vòng quanh, ở cái tuổi xế chiều mà lại có thần sắc bất đắc dĩ đó làm cho hốc mắt của anh nóng lên, "Cha, thật xin lỗi!"

Ông cụ lắc đầu một cái, "Haiz, trong khoảng thời gian này con đã đi đâu? Bị thương đã khỏi chưa?"

"Đã khá hơn nhiều rồi cha à! diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn Cha, người không cần phải lo lắng đâu, con.


Chương 14

14 Kham Thanh Thanh - mẹ nuôi của Đóa Nhi, là bạn thân từ nhỏ của Dung Tư Lam. Từ hồi học tiểu học họ đã bắt đầu là bạn học của nhau, cho mãi đến khi tốt nghiệp trung học, bởi vì chuyện liên quan đến Đóa Nhi nên Dung Tư Lam không học lên đại học.


Chương 15

15 May mà hôm nay bao hết toàn nhà hàng rồi, nếu không sẽ quá mất mặt! Anh âm thầm may mắn.

Kiều Vũ Na lại không được tự nhiên, đều nói trực giác của phụ nữ rất nhạy, trực giác của cô nói cho cô biết, hai người này không đơn giản.


Chương 16

16 Cô đang bị hoảng sợ bởi chính ý nghĩ của mình, điều này nghĩa là gì? Chẳng lẽ cô lại thích tên háo sắc đó? Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào. Cô ghét anh ta.


Chương 17

17 Kham Thanh Dư nhàn nhạt cười, “Đúng vậy, Đóa Nhi nhớ mẹ, nên anh dẫn cô bé tới đây. Bây giờ chúng ta đi được chưa?”

“Được, chúng ta đi thôi. ” Dung Tư Lam không thèm quay đầu lại, ôm Đóa Nhi, để Kham Thanh Dư khoát vai mình rời khỏi phòng ăn.


Chương 18

18 Kham Thanh Dư nhận lấy túi, cười một tiếng, “Không sao, chỉ cần có quần áo để mặc là tốt rồi!”

Có quần áo để mặc là tốt rồi sao? Lời này rất xuôi tai.


Chương 19

19 Vừa nghe anh ta và Dung Tư Lam không có quan hệ, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn ra được, ánh mắt của người đàn ông kia nhìn Dung Tư Lam không bình thường, “Vậy Đóa Nhi cảm thấy chú ấy như thế nào?”

Đóa Nhi nháy mắt, “Chú ấy rất tốt, thường xuyên xuôi ngược đến đón mẹ con khi có ca đêm, như vậy mẹ con cũng không cần sợ hãi nữa.


Chương 20

20 Chờ sau khi Đóa Nhi ăn ngấu ăn nghiến, trời đã tối rồi, Doãn Tiêu Trác lái xe chầm chậm đưa cô bé về nhà.

Xe dần dần lái vào bóng tối của khu ổ chuột, đèn đường đã hỏng, đưa tay không thấy được năm ngón, ban đêm cái gì cũng nhìn không rõ, Doãn Tiêu Trác mở đèn xe, tốc độ xe thả càng chậm.


Loading...