21 Trong đám người đội mũ tốt nghiệp tiến sĩ đó, có một người chính là Tiêu Nhạc.
Diệp Ninh hơi giật mình, cầm bản tạp chí trong tay, cúi đầu im lặng nhìn gương mặt quen thuộc.
22 Cô ôm chặt con cưng, không nói câu nào, chỉ là nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng của cậu bé.
Nó còn nhỏ như vậy mà phải bị uất ức, cần phát tiết.
Đợi đến khi tiếng khóc của cậu bé nhỏ dần, Diệp Ninh mới dịu dàng dỗ dành cậu: “Con ngoan, người khác nói như vậy là vì họ không hiểu.
23 Cô vừa nói ra câu này, Nam Nam ở bên trong phòng ngủ khựng người lại, trừng cặp mắt trong suốt, bối rối nhìn Diệp Ninh. Hiển nhiên cậu không hiểu ý nghĩa trong đó.
24 Cầm chìa khóa, Diệp Ninh trực tiếp dò xét chỗ ở của Tiêu Nhạc một lần nữa. Bên trong thật sự hoang vu không có ngọn cỏ. Đồ vật của anh cũng chỉ là một chiếc cặp văn kiện, bên trong có laptop và một ít tài liệu khác, còn có một bộ quần áo cho anh thay đổi.
25 Diệp Ninh nghe vậy có chút lo lắng, sợ kết quả kiểm tra của Tiêu Nhạc không tốt, nhưng vẫn gật đầu nói: “Vâng. ”
Lúc Diệp Ninh đi theo y tá đi vào, nhìn thấy Tiêu Nhạc đang ngồi ở đó, sắc mặt khó coi, còn bác sĩ chuyên môn ngồi bên cạnh lắc đầu liên tục.
26 Sau khi trở về, Diệp Ninh làm cơm trưa, nhân sâm hầm móng heo, thịt củ khởi xào đậu hủ non, rau bina xào, bông cải trộn, lúc nấu cơm còn cố ý thêm chút cám.
27 Lớn như Nam Nam vậy mà vẫn có lúc chơi mê mẫn trò chơi. Lúc trước Diệp Ninh vẫn khống chế thời gian chơi game của Nam Nam, sợ cậu nhóc đam mê, cũng như sợ cậu hủy đi cặp mắt của mình.
28 Diệp Ninh đi tới tiệm sửa xe 4S, thật ra cũng đụng xe không nghiêm trọng lắm, sửa một chút là xong. Ngược lại chiếc BMW hệ số 5 kia thật đáng thương, đoán chừng là phải sửa rất lâu.
29 Trong mắt Tiêu Nhạc dường như vẫn còn mang theo vẻ mơ màng vừa mới tỉnh ngủ: “Sữa tươi?”
Diệp Ninh vội vàng gật đầu: “Vâng, tôi đi lấy cho anh một ly.
30 Về đến nhà, Tiêu Nhạc là người ra ngoài mua thức ăn, biết rõ thực đơn hôm nay, cho nên đã dựa theo ý tứ của Diệp Ninh mà mua, cũng như cắt rửa rau cùng với Nam Nam.
31 Sáng thứ Bảy, dưới sự chỉ huy của Diệp Ninh, Tiêu Nhạc và Nam Nam cùng nhau quét dọn vệ sinh, thu dọn khắp nơi. Sau cùng, Diệp Ninh kiểm tra lại một lần, những chỗ không đủ tiêu chuẩn phải làm lại.
32 Thức ăn được mang lên bàn, thật ra mấy món ăn này đều được Diệp Ninh tìm hiểu tác dụng trị liệu trong đó. Thịt bò ướp tiêu xào cà rốt, bông cải xanh nấu bào ngư tỏi thơm, mộc nhĩ xào khoai từ, giao bạch xào măng tây, súp gan heo cà chua bắp, đồ ăn lót dạ là cháo bột bắp.
33 Dưới sự hướng dẫn của Tiêu Nhạc, Nam Nam thử dùng Lego để xây một tòa nhà cao ốc, bên cạnh cao ốc còn có thêm một sân bay gì đó. Đơn giản mà nói thì đây chính là một mô hình tòa thành thị.
34 Mấy ngày kế tiếp, Diệp Ninh đi sớm về trễ. Mặc dù vẫn còn nấu cơm đầy đủ cho hai cha con, nhưng cảm giác đối đãi với Tiêu Nhạc chính là vô tình giống như lá vàng bị gió thu cuốn bay.
35 Trước khi báo danh lên đường đi trại hè, Diệp Ninh cầm bệnh lịch của Tiêu Nhạc, suy nghĩ mình phải dẫn Nam Nam tham gia trại hè thì không có cách nào có thể chăm sóc việc ăn uống của anh cũng như đưa anh đi bệnh viện.
36 Sau khi Tiêu Nhạc giới thiệu Nam Nam xong, người ở đây đều kinh ngạc: “Tổng giám đốc Tiêu, con trai của ngài? Đã lớn vậy rồi?”
Mọi người lập tức sốt sắng hẳn lên, có người khen Nam Nam dễ thương thông minh, có người khen cậu bé và Tiêu Nhạc giống nhau.
37 Sau khi trở lại gian phòng của mình, Diệp Ninh cố gắng điều chỉnh cơ thể nóng rang. Cô nằm trong chăn, ôm mặt, bắt đầu hồi tưởng lại những lời nói của mình vừa rồi.
38 Trẻ em vẫn là trẻ em, cho dù Nam Nam thuộc loại trẻ em biết hiểu chuyện cũng không ngoại lệ. Tiêu Nhạc vừa mới xuất hiện như vậy, các bạn nhỏ khác đều dùng cặp mắt sùng bái nhìn cậu bé.
39 Sau khi xuống thuyền, Diệp Ninh không biết mình bị mạo hiểm dọa sợ, hay là bị Tiêu Nhạc làm kinh hoàng, hai chân cô mềm nhũn ra, bước một bước lên bờ, thiếu chút nữa vấp ngã tại chỗ.
40 Diệp Ninh không biết mình đã ngủ lúc nào, tất cả ký ức đêm hôm đó giống như rất mơ hồ. Tất cả tiêu điểm đều tập trung ở hai bàn tay kia, hai bàn tay kia như có như không nắm tay mình.