121 4 giờ sáng hôm sau, nhóm công chúa thức giấc. Riêng Mai Hoa dậy trước một tiếng để chuẩn bị bữa sáng. Gã tận dụng đoạn xương cục từ miếng sườn thiên tặc, ninh lên rồi nấu cháo.
122 Tối hôm đó, khoảng 6 giờ, nhóm công chúa khởi hành đến thị trấn kế tiếp. Trước lúc rời Ô Lô Vực, Vô Phong đưa mắt tìm kiếm dấu vết còn sót lại của trận chiến Thợ Săn và Đầu Sói, song hoài công vô ích.
123 Đêm ấy, nhóm công chúa nghỉ lại ở Thủy Tháp Đảo. Họ ngủ khá ít vì ban ngày đã ngủ nhiều, vả lại có Vô Phong ở bên, muốn an giấc cũng khó. Nhà nghỉ chia hai gian, Lục Châu nằm một gian riêng nhưng nghe rõ Vô Phong ngáy ầm ĩ.
124 Ở Kim Ngân có nhiều nghề nghiệp kỳ quái. “Người Thương Lượng” là một nghề như thế. Xét bề ngoài, Người Thương Lượng cũng giống như nghề Môi Giới: tìm kiếm đối tác làm ăn, sắp xếp cuộc gặp giữa người mua – người bán và hưởng lợi nhuận tùy mức độ thành công của hợp đồng.
125 Tối hôm đó, nhóm công chúa khởi hành tới Dương Hoa Tụ. Họ đã đạt được thỏa thuận với Hiệp Dung và dĩ nhiên, cả Quỷ Nhãn. Do kế hoạch thay đổi nên Chuột Chù đi cùng họ thay vì đứng ngoài cuộc như dự tính.
126 Dương Hoa Tụ thực tế lớn hơn nhiều so với vẻ ngoài lọm khọm khú đế của mình. Trên đường tiến về ngọn núi, Vô Phong nhận thấy nó ngốn sạch tầm nhìn, che khuất gần hết dải chân trời phía tây nam.
127 Ác Lạc Điểu đã mất dáng dấp kiêu hãnh, nhưng sức mạnh của nó không hề suy giảm, thậm chí ngược lại. Lúc này, Dương Hoa Tụ quá nhỏ bé với con quái vật.
128 Cuộc sống của những gã Chó Hoang ở Làng Vui Vẻ chỉ loanh quanh chém giết cướp bóc. Thế giới trong mắt họ bị bó hẹp sau những bờ cát sa mạc. Họ không biết Lục Châu là thánh sứ, càng không hiểu ý nghĩa từ “thánh sứ”.
129 Lũ Chó Hoang của Đạt Ba nổi tiếng khát máu và hung hăng nhất sa mạc. Chúng chỉ khiếp sợ duy nhất Đạt Ba. Nhưng giờ đây, nhìn thứ sinh vật dị dạng cao hơn hai mét bên cạnh Lục Châu, chúng biết Đạt Ba chưa hẳn đáng sợ nhất.
130 Lục Châu là người cầu toàn. Trước mỗi kế hoạch, nàng luôn tính toán tỉ mỉ và cân nhắc mọi khả năng. Đôi lúc vì tỉ mỉ hoặc cân nhắc quá, nàng dễ rối trí.
131 Trong mắt Đầu Sói, bị lật lọng là nỗi nhục. Với những Đầu Sói đến từ Đông Thổ, nó gần như là nợ máu và người Đông Thổ thích trả nợ hơn bất cứ ai. Từ lúc ở Kha La Trại đến giờ mới hai tiếng, Hiệp Dung chưa quên mối hận bị trở mặt.
132 Sáu rưỡi tối, tại Tịch Mịch Đầm. . . Tuy nằm sâu trong lãnh thổ Quỷ Nhãn nhưng Tịch Mịch Đầm rất biệt lập, chỉ gần Thây Thi Hẻm. Hai thị trấn cách nhau hai mươi cây số, nếu xảy ra chuyện, quân chi viện từ Thây Thi Hẻm cần nửa tiếng mới đến nơi.
133 Từ ngày cầm kiếm, Vô Phong đối đầu nhiều địch thủ. Có hai kẻ mà hắn tự biết sẽ nắm chắc phần thua dù chưa cần đánh. Thứ nhất là Liệt Giả, thứ hai là Quỷ Nhãn.
134 Lùi lại bốn ngày, khoảng ba tiếng trước khi nhóm công chúa tới Thây Thi Hẻm. . . Hiệp Dung đứng trước gương, chỉnh sửa áo quần, vuốt phẳng từng nếp nhăn, xức chút nước hoa.
135 Cuộc chiến tại Làng Vui Vẻ ngày càng khốc liệt. Phi thuyền Ưng Xám tập trung hỏa lực xuống thị trấn, dọn đường cho bọn Mai Hoa. Lũ Chó Hoang điên cuồng cỡ nào cũng phải sợ khối kim loại đang lòng vòng trên trời.
136 Lục Châu mất tích. Chuyện không mới. Nhưng lần này khác. Kim Ngân không giống đất Thiên Phạn hay Xích Quỷ. Tại phòng điều khiển Thần Sấm, thuyền trưởng Nhất Long đang chủ trì cuộc họp, mặt nhăn nhó.
137 Lục Châu há hốc miệng, ngỡ mình nghe lầm, hỏi lại:-Xin lỗi, ông nói gì cơ?-Ta nói nếu muốn cứu thằng tóc đỏ, cưng phải ngủ với ta một đêm, chịu hôn? – Đại Bác cười giả lả.
138 Chợ rác mở cửa chào đón tất cả, nhưng không có nghĩa sẽ tiếp đãi nồng hậu. Chẳng mấy kẻ vô tư lỡ bước chốn này mà trở ra nguyên vẹn. Chợ rác sẽ xin họ vài thứ như tiền, bộ phận cơ thể, thậm chí mạng sống.
139 Làm ăn cùng Đạt Ba là một trải nghiệm khó chịu với Mai Hoa. Tiếp chuyện thằng béo, gã cú vọ phải cẩn thận lời nói, lựa chọn ngôn từ đơn giản dễ hiểu, tránh vòng vo dông dài.
140 Không được tới sa mạc, không được tham gia giải cứu công chúa, Tiểu Hồ phát cáu, tay chân phát cuồng. Nhiều ngày qua, nàng chỉ biết xả giận vào phòng tập luyện.
Thể loại: Xuyên Không, Khoa Huyễn, Nữ Phụ, Ngôn Tình
Số chương: 50