81 Phiên tòa sơ thẩm xét xử Bất Vọng vẫn chưa kết thúc. Nhưng với bàn tay của Trần Độ, nó đã đem lại nhiều kết quả tích cực. Hội đồng bồi thẩm đã bỏ phiếu.
82 Các tài liệu nói rằng dãy Hoành Sơn nằm sau khu rừng cấm của nước Xích Quỷ, trừ người Lạc Việt thì chưa ai từng đặt chân tới đó. Song người Lạc Việt còn tồn tại hay là một nắm tro tàn thời đại thì chẳng tài liệu nào nói rõ.
83 Sau nhiều nỗ lực đàm phán, cuối cùng Xích Quỷ cũng cho phép nhóm công chúa đến dãy Hoành Sơn. Họ yêu cầu nhóm công chúa chỉ được mang theo một thành viên Thổ Hành.
84 Lúc bọn Vô Phong ra khỏi hoàng cung là giữa trưa. Thành phố Thiên Kỷ phơi mình dưới nắng gắt, mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt hai người họ. Cái nóng nơi đây vừa oi vừa nồng, Vô Phong cảm giác cơ thể mình đang bốc hơi.
85 Lộc Tục đẩy mái chèo, thuyền gỗ rẽ sông tiến sâu vào lãnh thổ Lạc Việt, cảnh tượng cứ thế lớn dần trong đôi mắt của những vị khách lạ. Nước gợn mạn thuyền, gợn vào lòng người khơi gợi vô vàn cảm xúc, với Nguyễn Lữ là sự xúc động khi về với đất tổ.
86 Đã lâu lắm rồi người Lạc Việt mới mở tiệc đãi khách. Họ mang ra những chum vò được cất giữ bấy lâu, bên trong chứa đầy thứ rượu trắng trong sủi tăm thơm nồng.
87 Muông thú sống với rừng, riêng con người thì không. Rừng và con người luôn đến với nhau bằng ánh mắt dè chừng. Quan hệ giữa hai kẻ đó không hẳn là đối địch, nhưng không thể gọi bằng hai từ “bạn tốt”.
88 Sáu người Phi Thiên gần như kiệt sức sau bốn tiếng trên đường mòn. Theo tấm bản đồ, họ còn một phần tư chặng đường nữa mới tới Cây Cầu Vĩ Đại. Trong khi đó, ánh sáng ngày càng rời xa khu rừng rậm rạp.
89 Mảnh đất Lạc Việt dần chìm trong bóng tối. Đằng chân trời, mây nặng trĩu những váng nắng đỏ thẫm. Bóng mây in xuống sông, hút lấy ánh mắt của Lộc Tục.
90 Một cách may mắn đến mức khó tin, sáu người Phi Thiên đã thoát khỏi khu rừng nguy hiểm, tất cả đều kiệt sức và không thể lê bước. Không còn cách nào khác, bọn họ đành nghỉ chân ngay trước ngưỡng cửa Cây Cầu Vĩ Đại.
91 Vô Phong nhớ lúc đi trong rừng, Mai Hoa đã đề cập đến Tà – thủ hạ của Liệt Giả. Vô Phong đã mường tượng tay đó không to cao lực lưỡng cũng đầu trâu mặt ngựa.
92 Lộc Tục choàng tỉnh. Ông già chạy ra khỏi lều, ánh mắt trông về những cánh lạc điểu tán loạn đằng xa. Như chưa dám khẳng định, ông ngồi xuống đoạn căng tai lắng nghe.
93 Vô Phong lang thang trong một không gian tràn ngập hình ảnh nhiễu loạn: những gương mặt lạ hoắc, những khung cảnh dị thường; chúng xoắn quện với nhau rồi hiện ra khung cảnh Phi Thiên thành.
94 Bọn Vô Phong không phải là những người duy nhất đang đối đầu với xác sống. Cách đó rất xa, ở một nơi vô định giữa biển sương mù, có một cô gái đã chiến đấu với xác sống từ lúc tỉnh dậy ở “đất chết”.
95 Trong lúc công chúa và Tiểu Hồ tìm thấy đỉnh Hoành Sơn thì bọn Vô Phong vẫn loay hoay ở “đất chết”. Hai gã hộ vệ thánh sứ và Quạ Đen không thể đoán ra được bí mật của xác sống “đất chết”.
96 Mặt trời lên cao rọi xuống đỉnh Hoành Sơn. Con lạc điểu khổng lồ vẫn ngủ say dù nắng gắt tấp vào mặt, nó không hề biết mình đang là mục tiêu bị săn đuổi.
97 Mười hai tiếng trước khi nhóm công chúa đặt chân lên đỉnh Hoành SơnLộc Tục đã ngồi trước bàn thờ hàng tiếng đồng hồ, đôi mắt thi thoảng máy động. Xung quanh ông già, những mảnh bùa xếp thành vòng tròn bay lơ lửng, chốc chốc khẽ lay động bởi những cơn gió tốc qua cửa lều.
98 Vô Phong tỉnh giấc. Hắn nằm trên giường, khắp người băng bó như xác ướp. Xung quanh hắn là một căn phòng nhỏ, không gian thoảng mùi thuốc tiệt trùng, mọi vật dụng sạch sẽ một cách quá mức.
99 Vô Phong không phải siêu nhân. Mấy ngày trầm mình liên tục trong chiến đấu, lại thêm tác dụng phụ của thuốc tăng lực, hắn nhanh chóng gục ngã. Mạc Điển bèn vác cả hắn lẫn Tiểu Hồ lên vai rồi tiến về ngôi làng của họ Mạc.
100 Nhận lời của Mạc Điển, Lộc Tục quyết định ở lại làng của họ Mạc. Đa số dân trong họ dành sự tôn trọng nhất định cho Lộc Tục, tuy nhiên, vài người vẫn nhìn ông già với ánh mắt căm thù sâu sắc.