81 Thiên hạ to lớn, lại không tìm thấy một chỗ dung thân. Thật sự là câu ngạn ngữ buồn cười, nhưng Viên Tử Hàm lại cười không được,lúc này tình cảnh của cậu chính là một miêu tả chân thật nhất.
82 ” Được rồi, bây giờ em có thể nói, anh nghe đây “
Thượng Quan Mộc không quay đầu lại, như trước vẫn duy trì cái tư thế kia, nhưng ngữ khí không gay gắt như vừa rồi, đã bình thường trở lại.
83 Xe rất nhanh chạy tới nơi, chủ cho thuê nhà là một phụ nữ trung niên mập mạp, bộ dạng rất hòa nhã. Viên Tử Hàm cùng bà giải thích một phen, bà chủ cho thuê nhà liền dẫn Viên Tử Hàm tới căn phòng cậu muốn thuê, đem chìa khóa trong tay đặt ở trên mặt bàn, liền đi xuống.
84 “Thượng Quan tổng giám, bây giờ đã trễ thế này, kế hoạch bồi dưỡng nhân tài của anh không tồi, nhưng thời gian có phải cũng nên có mức độ hay không “
Viên Tử Hàm rốt cục nhịn không được , buông bút trong tay xuống, hung hăng cắn răng nói.
85 Từ sau hôm đó, Thượng Quan Mộc đột nhiên hủy bỏ kế hoạch bồi dưỡng nhân tài, ban ngày lượng công việc của cậu cũng tự nhiên thoải mái một chút. Viên Tử Hàm tuy rằng không hiểu Thượng Quan Mộc là xuất phát từ cái dạng tâm tư gì, nhưng quyết định này đối với cậu mà nói tuyệt đối là trăm điều lợi không điều hại.
86 Cho nhau một cơ hội thử nghiệm, xem hai người có thể thật sự yêu nhau.
Viên Tử Hàm ánh mắt mặc dù nhìn Âu Tiểu Lan, nhưng tư tưởng đã bay tới một nơi nào đó.
87 Ban đêm gió dần dần thổi mạnh, mấy sợi tóc dài trước trán Viên Tử Hàm theo gió thổi bay bay, trời càng lúc càng tối, nhiệt độ cũng càng lúc càng thấp.
88 Mấy ngày tiếp theo, Viên Tử Hàm bị thái độ cường ngạnh của Thượng Quan Mộc hạ gục , không thể không ngoan ngoãn nằm trong bệnh viện, thời gian này vú Trương cũng có tới mấy lần, nghe vú Trương nói cũng là bởi vì ý của Thượng Quan Mộc.
89 “Thượng Quan tổng giám, cuối cùng anh cũng tới rồi “
Lý Thiên Cương có chút cuống quít lên tiếng, thanh âm có chút run rẩy. Tùy ý liếc mắt tới Viên Tử Hàm đứng bên cạnh Thượng Quan Mộc, cũng không quản tới cậu nữa.
90 Viên Tử Hàm bị thái độ rất không sao cả của Thượng Quan Mộc như vậy dọa cho không nhẹ, nói hắn là tổng tài Diệu Ký cũng không vội, cậu chỉ là một nhân viên nho nhỏ nôn nóng cái rắm gì chứ, trong lòng có chút bực mình.
91 Buổi tối hôm đó nói muốn tra xét, cuối cùng lại biến thành hai người ăn một bữa no nê sau đó về nhà , hai ngày tiếp theo, chỉ cần Thượng Quan Mộc nhắc tới vấn đề này, Viên Tử Hàm lập tức liền tỏ rõ lập trường của mình, không quá tin tưởng hắn, cũng không muốn cùng hắn đi ra ngoài nữa.
92 Viên Tử Hàm biết Thượng Quan Mộc phát hiện ra dấu vết gì đó , cũng không quản hắn có trở về nhà hay không, gấp rút muốn biết rõ sự tình trong đó.
” Anh có phải đã biết chút chuyện gì hay không ! Mau nói cho tôi nghe một chút đi, nhanh đi “
Viên Tử Hàm mặt mày hớn hở, vẻ mặt hưng phấn không cần nói cũng biết.
93 “Lý tổng trong thời gian qua có phải đắc tội với người nào hay không ?” Thượng Quan Mộc đột nhiên mở miệng hỏi.
Việc kinh doanh đắc tội với một số người tự nhiên sẽ có, nhưng đến mức có thể chết người thì không?.
94 Viên Tử Hàm biết Thượng Quan Mộc phát hiện ra dấu vết gì đó , cũng không quản hắn có trở về nhà hay không, gấp rút muốn biết rõ sự tình trong đó.
” Anh có phải đã biết chút chuyện gì hay không ! Mau nói cho tôi nghe một chút đi, nhanh đi “
Viên Tử Hàm mặt mày hớn hở, vẻ mặt hưng phấn không cần nói cũng biết.
95 “Umh, Tiểu Phương, Tiểu Phương là thanh mai trúc mã của tôi, Tiểu Phương…”
Thanh mai trúc mã?
Viên Tử Hàm cùng Thượng Quan Mộc hai người lại nhìn nhau, nhưng lại càng thêm mê hoặc , nếu là thanh mai trúc mã, vậy cùng oan hồn kia lại có gì liên quan chứ?
Lần này không chờ Thượng Quan Mộc hỏi, Viên Tử Hàm liền đoạt trước.
96 Lần trước cùng Viên Tử Hàm nói chuyện, Âu Tiểu Lan rốt cuộc cũng không đến tìm Viên Tử Hàm nữa, trong lòng cô cũng đã rõ mình cùng Viên Tử Hàm thật là có duyên không nợ, cho nên cô lựa chọn từ bỏ, nhưng quyết định như vậy lại làm cho Giang Diễm Lệ tức giận, cô không hiểu tại sao Giang Diễm Lệ lại tức giận như vậy.
97 ” Bây giờ cậu không sợ quỷ nữa sao ? Vội vàng như vậy là muốn chạy đến nhìn rõ diện mạo thật sự của quỷ hồn à ?”
Thượng Quan Mộc một câu nói ra suy nghĩ chân thật của Viên Tử Hàm.
98 Viên Tử Hàm trong lòng vốn đối với hành động kì lạ của Giang Diễm Lệ như vậy cảm thấy rất tò mò, cho nên khi Thượng Quan Mộc đuổi theo xe cô ta, cậu một câu cũng không hỏi lại , đồng thời cũng sợ Giang Diễm Lệ sẽ phát hiện ra mình cùng Thượng Quan Mộc theo dõi cô ta.
99 “Cái tên chết tiệt kia, suốt ngày chỉ biết bận việc công ty, đâu còn thời gian để ý đến em! Lúc trước em như thế nào lại tìm một người đàn ông vô dụng như vậy, thoạt nhìn rất mạnh mẽ, trên thực tế lại là một người ngu ngốc, miệng cọp gan thỏ, cũng không biết mỗi ngày đem tinh lực tiêu phí cho công việc của công ty , hay là tiêu phí trên bụng những đứa con gái kia “
Giang Diễm Lệ tức giận nói, muốn thoát khỏi bàn tay không an phận của người đàn ông kia.
100 Lý Thiên Cương đến, nằm ngoài dự liệu của Thượng Quan Mộc, cư nhiên trực tiếp chạy đến tận cửa nhà mình. Trái ngược với vẻ lạnh nhạt của Thượng Quan Mộc, Viên Tử Hàm có vẻ rất không được tự nhiên, nghĩ tới Giang Diễm Lệ phản bội hắn, trong lòng cũng rất không đành lòng.