101 Viên Tử Hàm cùng Thượng Quan Mộc sau khi rời đi, trực tiếp tới công ty. Công ty giờ phút này ồn ào một mảnh, tựa như một cái chợ, toàn bộ đều đang thảo luận về chuyện bản thiết kế ‘Thành Phố xanh trên biển ‘ bị phát tán.
102 An Nhã nghe Lý Tử Kiến nói, thân thể cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, thấy trong mắt Lý Tử Kiến có chút ẩn nhẫn lửa giận, lại quay đầu nhìn Viên Tử Hàm.
103 Đây thật sự vẫn là người đàn ông tính khí phấn chấn như lúc trước sao? Viên Tử Hàm nhìn thấy Lý Thiên Cương lúc này, trong lòng suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn.
104 Hiện tại Lý Thiên Cương đã hai bàn tay trắng, chỉ còn một tòa nhà cao cấp, phỏng chừng không lâu cũng phải đổi chủ. Vừa nghĩ tới tòa nhà cao cấp kia, Viên Tử Hàm trong lòng vẫn là có chút trầm trọng, chướng khí bao quang tòa nhà kia không biết có tiêu tán hay không, những người trong tòa nhà đó có nguy hiểm đến tánh mạng hay không đây?
Cho dù Lý Thiên Cương đã làm thương tổn cậu một chút, nhưng Viên Tử Hàm vẫn không thể trơ mắt nhìn những sinh mạng vô tội kia.
105 “Làm sao bây giờ? Bọn họ nếu còn đánh tiếp như vậy nhất định sẽ sảy ra án mạng?”
Viên Tử Hàm giữ chặt tay Thượng Quan Mộc lo lắng hỏi, đôi mắt lại nhìn về phía đám người náo nhiệt bên kia.
106 “Không, cô không thể, cô không thể làm như vậy…”
Lý Thiên Cương hai tay gắt gao gỡ bàn tay khiến hắn hít thở không thông kia, nhưng cổ tay Lộ Phương lại phi thường không chút xê dịch, chỉ có mắt trợn trắng vài phần.
107 Lý Thiên Cương hai mắt nhìn hai người bên kia đánh nhau, vẻ mặt rất sợ hãi, cho nên liền cự tuyệt đề nghị của Viên Tử Hàm.
” Anh sao có thể chết như vậy, Thượng Quan Mộc hắn làm như vậy đều là vì các người, mà tình huống hiện tại anh cũng nhìn thấy, Thượng Quan Mộc căn bản là không thể bắt được nàng ta, chúng ta lúc này đều là một đàn cào cào trên một sợi dây, anh có thể trốn được không? Cho nên anh bay giờ phải qua giúp hắn “
Viên Tử Hàm phân tích rất có đạo lý, nhưng Lý Thiên Cương lúc này tựa hồ đã bị dọa cho vỡ mật, đối với Viên Tử Hàm lắc đầu không đi.
108 Sự tình đại khái cũng có chút hiểu được rồi , tuy rằng còn có rất nhiều tin tức bọn cậu không biết, nhưng hiện tại loại thời điểm này, căn bản không được phép suy nghĩ nữa.
109 Thượng Quan Mộc một mặt cùng Lộ Phương dây dưa , nhưng vẫn nhìn thấy rõ ý đồ đen tối của Lộ Phương, bao gồm cả ánh mắt ngoan độc của cô.
Muốn động đến cậu ta! Hừ! Thượng Quan Mộc trong lòng hừ lạnh một tiếng, động tác trên tay cũng càng thêm sắc bén.
110 Cửa phòng giải phẫu khép kín, không phải vì giải phẫu chưa xong, mà bởi vì các thầy thuốc phải không ngừng cầm máu hoặc là mặt khác. Viên Tử Hàm thấy bác sĩ, y tá bận rộn, không dám giữ chân bọn họ nói gì, lúc này, cậu trừ bỏ chờ vẫn là chờ.
111 “Em nói thật không?”
Đầu giường truyền lai một thanh âm yếu ớt.
Viên Tử Hàm vừa nghe tiếng khàn khàn kia, thân mình run lên, chậm rãi nâng hai mắt đẫm lệ vẫn còn mông lung.
112 ” Xin lỗi, xin lỗi “
Viên Tử Hàm đầu cũng không ngẩng lên liền hướng người bị mình đụng phải liên tục xin lỗi.
” Là cậu!”
Thanh âm kia tràn ngập lãnh ý còn có bất mãn, thanh âm này đích xác có chút quen thuộc.
113 Trong phòng yên tĩnh một mảnh, ai cũng không lên tiếng, chỉ có tiếng hít thở của hai người mang hai tâm sự khác nhau, một ngắn một dài, một lo lắng một than thở.
114 ” Được rồi, anh muốn nói gì thì nói ở đây đi, Thượng Quan Mộc còn đang chờ tôi đi đổi thuốc!”
Hai người đi tới lầu một, tìm một chỗ tương đối yên tĩnh.
115 Thượng Quan Mộc thẳng thắn khiến Viên Tử Hàm rất hưởng thụ, mấy ngày nay hai người vẫn là ở trong bệnh viện, bởi vì bác sĩ nói hắn không thể mệt nhọc, cho nên toàn bộ chuyện ăn uống hằng ngày của Thượng Quan Mộc, toàn bộ domột mình Viên Tử Hàm đảm nhận.
116 Hai người ngươi đánh ta nháo, ngày hôm đó trôi qua thật sự là nhẹ nhàng vui vẻ. Nhưng trong khoảng thời gian yên tĩnh này, hai người trong lòng cũng vẫn là có chút trầm trọng, chẳng qua đều là hiểu lòng không nói mà thôi.
117 Sân bay tiếng người ồn ào nhốn nháo, mọi người xung quanh đủ loại màu sắc hình dạng trong đó.
Viên Tử Hàm buồn rầu hoàn toàn đắm chìm trong suy tư của chính mình, đương nhiên sẽ không phát hiện mình cùng hai người phía trước đích đã có một khoảng cách.
118 Thượng Quan Mộc cùng Viên Tử Hàm đồng thời trừng mắt người con trai chắn ở trước mặt mình.
Người con trai này rốt cuộc muốn làm gì ? Viên Tử Hàm không hiểu, liếc trộm Thượng Quan Mộc một cái, chỉ thấy hắn khiêu mi một chút, trên mặt không có biểu tình gì thay đổi gì.
119 Cửa biệt thự đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người tiến vào, đứng ở trước mặt ba người.
“Các người quá đáng lắm!”
Thượng Quan Thần đột nhiên xuất hiện ai cũng không ngờ tới.
120 Trên bàn cơm một bầu không khí hài hòa, bốn người sau khi ăn xong, liền chuẩn bị trở về nhà , về phần ‘Thăm dò’ giữa trưa Thượng Quan Mộc đề nghị, hai người cũng không ai nhắc tới.