201 Hồng bồn chồn đi qua đi lại ngoài phòng khách, điện thoại cầm tay, Hồng gọi điện hỏi Trường về tình hình của Diễm. Mãi vẫn chưa thấy Trường tìm được Diễm, không thể ngồi đợi ở nhà, Hồng lấy xe máy, Hồng muốn cùng Trường đi tìm Diễm.
202 Bữa cơm tối hôm đó không ai nuốt được miếng nào, họ chỉ nhìn nhau rồi thở dài, ngay cả ông Hải vốn hay cười cũng không dám nói gì hay đòi gì, ông cảm nhận được không khí căng thẳng, và buồn phiền xung quanh mình.
203
Kiên giải thích.
_Anh Quân vẫn không biết mình bị mất trí nhớ, anh ấy luôn tin cuộc sống của anh ấy hoàn hảo, nếu chúng ta nói cho anh ấy biết, anh ấy đã quên một người rất đặc biệt, anh ấy sẽ oán trách bố mẹ anh ấy, oán trách số phận của mình, chưa hết anh ấy tự hỏi tại sao cho đến tận bây giờ không thấy cô vợ chưa cưới của mình đến thăm.
204 Mặc dù nhận được lời đồng ý từ phía Bảo, Kiên, ông Tùng. Bà Phương vẫn còn chưa yên tâm, bà muốn Quân và Loan nhanh chóng rời khỏi Việt nam, bà muốn hai người đi càng xa càng tốt, chỉ có như thế bà mới yên tâm.
205
Trường đang nói chuyện với Kiên ngoài phòng khách. Vừa uống cà phê, Kiên vừa hỏi.
_Nghe nói anh và Diễm định rời khỏi đây…??
_Đúng, mấy ngày nữa, chúng tôi sẽ đi…!!
Kiên thở dài.
206
Trường nhìn khắp một lượt. Giọng Trường vang lên đầy uy quền.
_Đây là bữa ăn của gia đình, chúng ta phải vui vẻ, phải cố gắng sống tiếp dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng vì những điều không hay ảnh hưởng đến không khí ấm cúng bên bếp lửa.
207 Chào bà Hoa, ông quản gia, hai bố con rời khỏi nhà. Trên dường đi, Diễm suy nghĩ miên man hết chuyện nọ đến chuyện kia. Diễm tự hỏi không biết Quân đã khỏe hẳn chưa, Quân có nhớ được chút gì về Diễm không.
208
Bảo trầm giọng bảo ông Đăng.
_Tốt nhất là ông nên buông dao đi, ông không chạy thoát được đâu…!!
Ông Đăng phun nước bọt phì phì.
_Đằng nào tao chả phải chết, nhưng trước khi tao chết, tao muốn bố con nó phải chết theo tao…!!
Bàn tay ông ta bắt đầu cứa vào cổ Diễm, máu chảy ta từ vết thương.
209 Mặt ông Đăng xưng vù, đôi mắt tím dặp, cơ thể bầm dập vì bị Trường đánh, khi Trường buông ông ta ra, ông ta ngã xuống như một cây chuối đổ, cảnh sát nhanh chóng còng tay ông ta lại.
210
Một tuần sau, Quân xuất viện, vừa trở về nhà. Quân được bà Phương thông báo kế hoạch đi Mỹ cùng với Loan. Quân sửng sốt hỏi.
_Mẹ có đùa con không, con còn công việc ở Việt nam làm sao con đi được.
211 Do còn có nhiều việc nên Bảo cáo từ ra về sớm, sau đó Kiên cũng đi. Quân đã khiêu vũ với Loan gần như suốt buổi tiệc. Bà Phương, và ông Trần hài lòng ra mặt, họ chính là hai tội đồ trong một tấn bi kịch sắp tới.
212
Ngồi nói chuyện với bố mẹ Quân và ông Trần nhưng tâm trí Loan không yên. Hiểu ý, bà Phương giục.
_Sao cháu không lên xem Quân thế nào. . . ??
Loan ngượng ngùng đáp.
213 Buổi tối hôm đó, sau khi đi dự tiệc ở nhà Quân về. Bảo lái xe thẳng về nhà. Biết Diễm sắp đi. Bảo cảm thấy buồn phiền, dù sao Bảo cũng yêu đơn phương Diễm.
214 Dù mất đi người cha Diễm luôn yêu thương, luôn kính trọng nhưng Diễm còn có Trường, còn có đứa con đang thành hình trong bụng. Diễm không cô độc, họ sẽ cùng Diễm vượt qua mọi chuyện, Diễm thầm cảm ơn Thượng đế vì điều đó.
215
Tai Diễm ù đi, Diễm không còn trông thấy ai, không còn nghe được ông Tùng và Hồng nói gì nữa. Diễm ôm lấy đầu. Hồng lo sợ hỏi.
_Em không sao chứ, có cần chịu dìu em vào phòng nghỉ ngơi không….
216
Kiên cười.
_Cô nên lo cho chính cô đi, đừng để người khác phải lo lắng cho mình…. !!
_Em hiểu…. !!
Nắm lấy tay Bảo. Diễm mỉm cười.
217 Ông bà Vincent có một trang trại cách thành phố Sydney không xa. Diễm chưa từng được trải qua cảm giác được sống ở trang trại nên rất háo hức muốn xem trang trại có hình thù như thế nào.
218 Bà cố ý nhìn ông Trương đầy khiêu khích, bà muốn gây sự với ông nhưng ông Trương lờ bà đi, bà có làm đủ trò cũng không làm ông Trương thay đổi thái độ của mình.
219
Trên tay cầm một ly rượu, Loan bước đến.
_Hai người đang nói chuyện gì thế…??
Nhìn ông Trần một cái thật ý nghĩa, Quân nói.
_Bố em đang đe dọa anh, ông nói nếu anh khiến em bị tổn thương, ông sẽ không tha cho anh…!!
Loan trách ông Trần.
220 Ông Trương mở cửa tủ lấy một bộ quần áo, vào phòng tắm, sau khi tắm rửa xong. Ông đi về phòng làm việc. Bà Phương nước mắt ràn rụa, lồng ngực bà đau thắt, bà không ngờ ông Trương lại đối xử vô tình với bà như thế.