141 Tuy Quân không sao nhưng bác sĩ cũng khám sơ qua cho Quân. Không được bình tĩnh nên Quân không thể làm được việc gì khác, mọi chuyện đều do Bảo lo. Bảo ra lệnh cho cấp dưới phát lệnh truy nã ông Đăng.
142 Cơ thể Quân quá mệt mỏi, trèo lên giường, lấy một chiếc nhẫn cưới từ trong túi quần, Quân đeo nó vào ngón tay Diễm. Quân mặc kệ Diễm có muốn ở bên cạnh Quân không? Quân sẽ không thả cho Diễm đi nữa.
143
Kinh ngạc đến nỗi thốt không nên lời, Diễm tưởng Diễm đang nghe nhầm. Diễm không tin được là Quân đồng ý cho anh trai mình một quả thận.
Môi Quân vờn trên môi Diễm, Quân hỏi.
144
Diễm vẫn còn tức với những mà Quân gây ra cho mình nên Diễm xì nhỏ một tiếng. Quân hôn lên mũi Diễm.
_Em đừng giận anh, tất cả cũng vì em dám chống đối lại anh…!!
Diễm cãi.
145 Sáng hôm sau, cựa quậy người, Diễm mở mắt dần dần, ánh nắng mặt trời chói chang đang hắt bóng qua khung cửa sổ, Diễm quan sát căn phòng mình đang nằm, căn phòng chìm trong màu trắng tinh khiết của bệnh viện, bộ quần áo bệnh nhân Diễm đang mặc rộng thùng thình, Diễm quá nhỏ bé so với nó.
146 Trông Diễm bây giờ thật xinh đẹp, thật sáng sủa, người con gái khi yêu là lúc mọi thứ đều được bộc lộ một cách rõ ràng nhất, dễ làm say mê lòng người nhất.
147
Diễm không muốn nghe yêu cầu của Quân, Diễm nhanh chóng mở cửa phòng rồi đi luôn ra ngoài. Quân đi theo sau, nắm chặt tay Diễm, Quân nheo mắt hỏi.
_Em biết anh yêu cầu em làm gì phải không…??
Đỏ bừng mặt vì xấu hổ, Diễm gắt nhỏ.
148
Quân lôi Diễm đứng dậy.
_Anh đã nói là để anh cho hắn quả thận của anh…!!
Diễm cãi.
_Nhưng anh ấy là anh trai của em, em không muốn mắc nợ anh nhiều quá…!!
Trường bực mình hỏi hai người, giọng điệu pha lẫn giữa mỉa mai và chua chát.
149 Diễm và Quân đang đứng cạnh hành lang, cả hai đang nhìn xuống bên dưới, gió làm mái tóc Diễm bay về phía sau, ánh mắt Diễm long lanh, hai giọt nước mắt trong như pha lê vừa rơi xuống.
150
Kết thúc bữa ăn, Quân đưa Diễm ra xe, trên đường đi, Quân nói.
_Đầu tiên anh sẽ đưa em về nhà Trường, sau đó em theo anh đến nhà anh…!!
Diễm giật thót, người Diễm run lên, Diễm biết bà Phương không thích mình, làm sao Diễm dám gặp bà ấy với tư cách là con dâu.
151
Dẹp dọn xong mọi thứ, dặn dò ông quản gia mấy câu, Diễm theo Quân ra xe. Quân nhìn đồng hồ, Diễm hối lỗi.
_Em xin lỗi, em không muốn làm mất nhiều thời gian của anh…!!
_Em đừng nói thế, nhìn em chăm sóc gia đình, anh rất cảm động…!!
Quân nheo mắt trêu.
152
Diễm giật mình nhìn mọi người xung quanh, vội đẩy Quân ra. Diễm ngượng ngùng nói.
_Em xin lỗi, em không có ý định sẽ khóc ở đây. . . !!
Lau hai dòng lệ trên má Diễm, Quân thì thầm.
153 Công ty Quân rất rộng lớn, ngôi nhà cao ốc trước mặt làm Diễm muốn ngạt thở, từng khung kính đang phản chiếu dưới ánh mặt trời, Diễm không thể ngờ ông chồng của mình lại giàu như thế, từ siêu thị, khách sạn lần trước Quân đưa Diễm đến đều là của gia đình Quân, không hiểu Quân còn kinh doanh và sở hữu thứ gì khác nữa, điều làm Diễm thắc mắc là tại sao một người có tất cả như Quân lại chọn một con bé con không hiểu chuyện như mình.
154 Cô thư kí thấy Quân đến, không cần phải sai lấy cà phê, cô ta vẫn mang lên. Cửa phòng không khóa nên cô ta có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong. Mắt cô ta mở to, cơn ghen làm cô ta nghẹt thở, lần đầu tiên cô ta thấy sếp hôn một cô gái trong văn phòng, lần đầu tiên thấy sếp hôn cô ta đến không còn biết gì đến mọi thứ xung quanh nữa, ly cà phê trên tay cô ta sóng sánh sắp đổ.
155
Quân đắp chăn ngang người Diễm, khép cửa phòng, Quân bắt đầu làm việc. Đầu tiên Quân cho gọi Kiên, Kiên xuất hiện ngay sau khi Quân gọi.
Nhìn khuôn mặt đầy sức sống của sếp, Kiên cố nén cười, Kiên hiểu lí do vì sao Quân lại biến đổi như thế này.
156 Quân làm việc đến năm giờ chiều, Quân làm việc quên cả thời gian. Diễm giật mình thức giấc, thấy mình đang nằm trên giường, Diễm cố nhớ lại mọi chuyện.
157 Ông Trương hỏi Diễm rất nhiều chuyện, Diễm lễ phép trả lời hết, Quân chỉ ngồi im nghe ông Trương và Diễm nói chuyện, thỉnh thoảng Quân cũng nói xen vào vài câu.
158 Trường đã có Hồng và bà Hoa lo nên Diễm có thể yên tâm phần nào. Quân đưa Diễm về nhà Trường. Diễm muốn được ở bên cạnh chăm sóc ông Hải, sau chuyện xẩy ra ngày hôm qua, Diễm không yên tâm nếu để ông vượt khỏi tầm mắt của mình.
159 Diễm đang tức nên không nói gì. Quân đã nắm được điểm yếu của Diễm, một cô gái trọng tình cảm như Diễm không bao giờ dám làm tổn thương người khác, đó cũng chính là điều khiến Quân yêu Diễm nhiều hơn.
160
Quân liến mép.
_Anh muốn kiểm chứng xem em thành thực đến mức độ nào…??
Quân cúi xuống, hai người lại hôn nhau, Diễm nhủ thầm.
_Có thể bây giờ em chịu thua anh nhưng cũng có ngày em sẽ đánh bại được anh, anh hãy chờ đấy…!!
Diễm ôm Quân thật chặt, cả hai đắm chìm trong nụ hôn.