101 Quân lái xe về nhà, Loan đã đến nhà Quân được một lúc, gặp lại nhau thế này khiến Loan bồn chồn không yên, Loan có nhiều thắc mắc muốn hỏi Quân. Quân cũng có chuyện muốn nói với Loan.
102 Bàn tay Quân có dấu hiệu bị thương, không còn cách nào khác, sau khi hỏi cung xong, tạm biệt Bảo, Kiên đưa Quân vào bệnh viện, trên đường đi. Kiên hỏi.
103 Hơn mười hai giờ đêm, Trường mới về bệnh viện, vì tin Trường vẫn còn đang ngủ ở trên giường nên ông Đăng mới không cho người theo dõi Trường. Trường đã nhớ được những thứ cần nhớ, Trường càng lúc càng cảm thấy đau khổ, phẫn uất hơn.
104
Đã hơn bảy giờ sáng, Diễm vẫn còn ngủ say, Quân giật mình thức giấc, quay sang nhìn Diễm, Quân cười.
_Nếu sáng sớm nào khi anh thức dậy cũng được nhìn thấy em thế này thì hay biết mấy…!!
Tiếng chuông điện thoại của Quân vang lên.
105 Diễm chạy thật nhanh xuống hành lang, vừa chạy Diễm vừa khóc. Nước mắt làm mờ cảnh vật xung quanh, Diễm va vào một người đàn ông. Ông ta sừng sộ quát.
106
Trường và Quân đang ngồi ở ngoài hành lang, cả hai không ai nói với ai câu nào. Quân lên tiếng.
_Xem ra tình cảm giữa cậu và Hồng rất tốt, tôi có thể yên tâm vì nếu cậu có Hồng, cậu sẽ không tranh dành Diễm với tôi nữa…!!
Trường nhếch mép.
107
Trường ra về. Chờ Trường đi khỏi, Quân gọi cho một nhân viên ở bệnh viện.
_Chào chú…!!
_Chào cháu…!!
_Chú làm ơn cho cháu hỏi cô gái mà cháu nhờ chú để ý dùm đã ra về chưa ạ…??
_Cô ấy đã ra về được một lúc rồi…!!
_Cảm ơn chú…!!
Biết gọi điện cho Diễm, thế nào Diễm cũng không nghe máy nên Quân đành chịu, hôm nay người đi theo Diễm có việc bận nên không thể tiếp tục, thành ra Quân phải nhờ một nhân viên ở bệnh viện để ý dùm, biết là sẽ rất nguy hiểm nếu để Diễm đi đâu mà không có người bảo vệ từ xa, nhưng Quân còn có một đống công việc cần giải quyết nên không thể đi.
108
Tối hôm nay Quân không muốn về nhà ăn cơm, Quân lái xe đến nhà Diễm, Dì Hoa là nội ứng cho Quân nên bà ra mở cổng cho Quân.
Quân cười hỏi.
_Cô ấy còn thức hay đã đi ngủ hả Dì…??
_Cô ấy đang ngồi nói chuyện với ông Hải ở ngoài phòng khách…!!
Lái xe vào sân, tắt máy, mở cửa xe, Quân đi vào trong.
109
Sáng hôm sau, khi mọi người trong gia đình Diễm vừa tỉnh dậy, Diễm tuyên bố với cả nhà.
_Căn nhà này không còn thuộc về gia đình cháu nữa nên hôm nay cháu sẽ dọn đi…!!
Chính bà Hoa là người đã đưa cho Quân giấy tờ nhà đất mà bà đã tìm thấy trong phòng làm việc của ông Hải nên bà không lạ gì tin tức này, chỉ có ông quản gia là bất ngờ, ông không tin đây là sự thật.
110
Trường cũng có tâm trạng bồn chồn không yên, cả đêm hôm qua Trường thức trắng. Hồng ngủ say nên không biết gì.
Hôm nay Trường sẽ biết được Trường có thực sự là con của ông Đăng hay không, sợ ông Đăng dở trò nên hôm qua, Quân đã cẩn thận cho người dặn dò và trả tiền cho mấy vị bác sĩ sẽ tiến hành làm xét nghiệm hai mẫu tóc mà Trường đưa, Trường dù có thông minh đến mấy cũng không thể bằng được Quân.
111
Quân không đuổi theo Trường, cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm Quân trở về phòng bệnh của Hồng. Mở cửa phòng, Quân bảo Hồng.
_Bây giờ em có thể giữ Trường là của riêng em…!!
Đưa tờ giấy cho Hồng và Diễm, Quân giục.
112
Nhìn ngôi mộ hoang trước mặt, không có tên, cũng không có ảnh. Đây chỉ là một nấm đất vô danh. Diễm buồn rầu hỏi Trường.
_Đây là mộ của mẹ anh à…??
Nỗi đau trong Trường vựa tạm lắng nay lại bùng lên.
113 Quân đã dặn cô thư kí gọi điện cho công ty Hải Thịnh, Quân hẹn gặp họ ba giờ chiều nay. Quân muốn mọi chuyện kết thúc càng nhanh càng tốt, kéo dài càng lâu, Quân càng thêm mệt mỏi.
114
Vừa lúc đó Trường đến, thấy Quân đang nói chuyện với Diễm. Trường cau mày.
_Cậu đến đây làm gì, tôi đã nói là cậu không nên đến đây rồi, sao cậu còn cố…??
Quân đáp.
115
Diễm lo lắng hỏi Hồng.
_Chị sao rồi, có cần em và anh Trường đến thăm chị không…??
Hồng cười.
_Em đừng ngốc thế, hai anh em vừa từ bệnh viện về, nên ở nhà nghỉ ngơi đi…!!
_Nhưng để một mình chị ở bệnh viện, em sợ chị có bị làm sao lấy ai lo cho chị…!!
Hồng giả vờ kêu lên.
116
Trên đường lái xe về nhà, Loan gọi điện cho Quân.
_Chào anh…!!
_Chào em, em gọi cho anh có chuyện gì không…??
Loan ngập ngừng.
_Em có thể mời anh ăn một bữa cơm được chứ…??
Quân cười.
117 Hai anh em Diễm nói chuyện đến hơn mười hai giờ đêm mới chịu đi ngủ, do Diễm vứt điện thoại trên phòng ngủ, lại khóa nguồn nên Quân không thể gọi được cho Diễm.
118 Cầm chìa khóa xe máy, đội nón bảo hiểm, Diễm phóng xe ra khỏi nhà. Đầu Diễm ong ong như muốn nổ tung, Diễm không thể tập trung vào lái xe nên mấy lần Diễm suýt đâm vào người ta, Diễm bị người đi đường chửu rủa không ngớt, lau dòng lệ chảy trên má, Diễm cố giữ bình tĩnh để lái xe đến nơi.
119 Diễm khụy xuống, phẫn uất đau khổ, chưa bao giờ Diễm phải trải qua những điều khủng khiếp như thế này, Diễm có làm gì nên tội đâu, tại sao mọi tội lỗi do bố và anh trai Diễm gây ra, Diễm là người phải gánh vác hết mọi chuyện.
120
Đặt mạnh ly rượu xuống bàn, Quân trừng mắt hỏi.
_Cô đã biết cô nên làm gì chưa…??
Diễm run rẩy.
_Tôi…tôi không hiểu ý của anh…??
Quân nhếch mép.