181
Quân lên tiếng.
_Em đang nghĩ gì thế…. ??
Diễm thật thà nói.
_Em đang tính làm sao thoát khỏi vòng kiềm chế của anh…. ??
_Em nghĩ là em làm được à….
182 Ăn cơm tối xong, ngồi nói chuyện với ông Trương ngoài phòng khách đến hơn chín giờ tối, vẫn không thấy Diễm và Quân về hay gọi điện về nhà. Bà gọi điện cho Quân.
183 Mối quan hệ giữa hai người càng ngày càng gần gũi, họ hiểu nhau và trân trọng nhau hơn. Cả hai nhận ra họ không thể sống thiếu nhau, nhận ra họ càng ngày càng yêu nhau hơn.
184 Đầu tiên Quân đưa Diễm đến công ty, do sáng nay công ty Quân có một cuộc họp nên Quân không thể bỏ lỡ được. Diễm ngồi đợi Quân trong văn phòng. Quân bảo thư kí bưng cà phê cho Diễm.
185 Trên đường đi, Quân cố tình trêu đùa Diễm, mục đích làm cho Diễm cảm thấy khá hơn, mặc dù đáp lại lời trêu đùa của Quân, nỗi lo trong lòng Diễm cũng không có gì khá hơn.
186 Khi đèn chuyển sang màu đỏ, Quân bước sang bên kia đường. Ngồi trong xe ô tô, Diễm nín thở quan sát Quân, một linh cảm không hay bắt đầu lớn dần trong đầu Diễm.
187 Kiên và Bảo tìm tới phòng bệnh của Diễm. Diễm vẫn còn bất tỉnh, cơn choáng váng khiến Diễm chìm sâu xuống tuyệt vọng và bóng tối của chính mình. Diễm mong Diễm sẽ không bao giờ tỉnh lại, tỉnh lại để nhận được một sự thật phũ phàng, đắng cay thì đừng nên tỉnh còn hơn nhưng Diễm không thể trốn tránh hiện thực, không thể trốn tránh trách nhiệm của chính mình.
188 Diễm xoay ổ khóa, Diễm định đi vào trong, dù sao Quân cũng là chồng Diễm, Diễm muốn chăm sóc Quân, muốn cùng Quân vượt qua giai đoạn khó khăn này. Một bàn tay thô ráp bịt miệng Diễm, rồi kéo Diễm đi.
189 Sáng hôm sau, Diễm đến phòng bệnh của Quân, Diễm cầu xin hai người vệ sĩ cho Diễm vào nhưng họ lắc đầu từ chối. Diễm năn nỉ thế nào cũng không được. Thấy ồn ào, bà Phương từ trong phòng bệnh của Quân bước ra.
190
Trường gõ cửa phòng của Diễm. Diễm nói không ra hơi.
_Em muốn được ở một mình…. !!
_Em có muốn gặp Quân không…??
Diễm sụt sịt.
_Anh thừa biết là không thể.
191 Một lát sau, Diễm theo Bảo và Trường về phòng bệnh của Quân. Càng đến gần, Diễm càng hồi hộp lo sợ. Diễm cảm thấy tủi thân, cảm thấy mình chẳng khác gì một tên ăn trộm, ngay cả chồng chưa cưới cũng không được phép vào thăm, muốn thăm hỏi phải đóng giả là một cô y tá.
192 Nhìn thấy Loan, bà Phương vui sướng, bà luôn mong Loan làm con dâu của bà nên bà hài lòng khi ngày nào cũng thấy Loan đến thăm Quân. Ông Trương chỉ gật đầu đáp lại lời chào của Loan.
193
Chuông điện thoại của Diễm lại reo vang. Diễm nhìn tên Trường với đôi mắt mờ lệ.
_Em đang ở đâu. Anh đang đứng trước cổng bệnh viện…!!
Diễm thì thào đáp.
194 Dù sức khỏe yếu nhưng một tuần sau đó, ngày nào Diễm cũng đến chăm sóc Quân, tình hình bệnh tình của Quân chuyển biến rõ rệt. Ông Trương thường xuyên gọi điện cho Diễm.
195
Bảo đang đi ngược hướng với Diễm. Nhận ra Diễm, Bảo cười.
_Trông cô khá là lạ, nếu không được nhìn thấy cô ngay lần đầu tiên cô mặc bộ đồ này, tôi không thể nhận ra cô…!!
Diễm gật đầu chào.
196 Trên đường đến bệnh viện, Diễm vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Trường ôm chặt lấy Diễm, Hồng cầm lấy tay Diễm, nước mắt Hồng không ngừng rơi. Hồng thương cho thân phận khổ đau của Diễm, Hồng thấy so với Diễm, Hồng còn may mắn hơn Diễm nhiều.
197 Công việc của Diễm không phải là Trường không hiểu, ngược lại Trường là người hiểu rõ hơn ai hết nhưng điều đó không có nghĩa Trường sẽ chấp nhận cho Diễm được thức qua đêm bên cạnh giường bệnh của Quân nữa, sức khỏe của mẹ con Diễm cũng quan trọng như sức khỏe của Quân.
198 Giống như mọi hôm Loan đến thăm Quân lúc mười một giờ, do còn làm việc ở công ty nên Loan không thể đến sớm hơn. Bà Phương vừa nhìn thấy Loan bà mỉm cười thật tươi.
199 Nhìn khuôn mặt tái xanh, nhìn những giọt nước mắt chưa khô trên má của em gái. Trường linh cảm có chuyện gì đó không hay đã xẩy ra nhưng nếu Quân đã tỉnh lại rồi thì còn chuyện gì nữa.
200 Khi Diễm đến quán cà phê Thiên Thai, bà Phương đã ngồi đợi sẵn. Diễm ngập ngừng không biết nên vào hay là nên đi về. Cuối cùng Diễm tự an ủi, động viên bản thân phải mạnh mẽ lên, Diễm muốn một lần đối diện với vấn đề này, Diễm không thể chạy trốn cả đời, dù có được ở bên Quân không, Diễm cũng không hề hối hận vì đã yêu Quân, giữ lại đứa con của Quân.