221 Bay từ Việt nam sang Mỹ phải mất mười tám tiếng nên Quân và Loan hơi ngán, tuy nhiên Loan lại vui vẻ chấp nhận thời gian bay dài dằng dặc này, chỉ cần có Quân bên cạnh, chuyện gì Loan cũng có thể chịu đựng được.
222
Diễm nhỏ nhẹ.
_Cám ơn Dì, nếu không có Dì, cháu không biết cuộc sống của cháu sẽ ra sao nữa…. !!!
_Dì mới là người nên cám ơn cháu, chính cháu đã cứu vớt đời Dì.
223
Diễm đặt điện thoại xuống bàn. Bà Hoa mỉm cười.
_Cuối cùng cậu ấy cũng làm cha…. !!
Diễm sụt sịt.
_Vâng, anh ấy đang rất hạnh phúc….
224 Sau ba tháng cuộc sống của Quân cũng dần đi vào ổn định. Mất một tuần Quân mới tìm được một khách sạn ưng ý, mất một tháng, Quân mới thuê được một căn hộ, điều đáng kinh ngạc là Quân và Diễm sống cùng một thành phố, điều khác biệt duy nhất, Quân sống ở đầu thành phố, còn Diễm sống ở giữa thành phố, họ cùng ngắm biển, cùng có sở thích đi bộ vào mỗi sáng sớm.
225 Trên đường đi Diễm tỉnh lại. Diễm mở mắt ra dần dần. Gặp lại Quân đúng là một cú xốc đối với Diễm. Diễm luôn cầu mong đừng bao giờ cho Diễm gặp lại Quân.
226
Diễm chào cô giáo của thằng bé.
_Xin lỗi cô. Tôi không cố ý đến trễ như thế này…. !!!
Cô Gwendolyn mỉm cười.
_Không sao. Bọn trẻ cũng vừa mới tan học thôi…!!
Cô giáo Gwendolyn là một người Xcốt len.
227
Lần này thì Quân không thể nhịn được cười. Quân cười thích thú.
_Cháu nói đúng. Thế nhóc muốn chú và mẹ cháu hẹn gặp nhau ở đâu…!!
_Nhà hàng Queen được không chú…??
Quân hài hước trả lời.
228 Diễm kêu khổ thằng nhóc thông minh và khôn lanh này luôn biết cách làm khó Diễm. Diễm không ngờ là thằng nhóc lại gọi điện cho Quân, điều khiến Diễm bất ngờ hơn là thằng nhóc có thể thuyết phục được Quân gặp Diễm ba giờ chiều ở nhà hàng Queen.
229 Quân lái xe đến công ty, cuốn sách của Diễm luôn ở bên cạnh Quân. Cây bút máy Diễm tặng Quân, Quân vẫn dùng nó bốn năm nay. Quân không thể tin được là mình không tài nào vứt bỏ nó đi, dù đầu bút đã bị bào mòn nhưng Quân vẫn dùng.
230 Tám giờ sáng Diễm đưa thằng nhóc đến nhà trẻ Federation, sau đó Diễm đến nhà xuất bản Youth’s Talent. Diễm là người làm việc hay dựa trên tình cảm nên mặc dù nổi tiếng Diễm vẫn trung thành với nhà xuất bản này, đầu tiên Diễm là một nhân viên, sau này trở thành một tác giả có sách xuất bản.
231 Nhưng trông Diễm chẳng có gì là vui vẻ cả. Giáng sinh sắp đến rồi, nếu Diễm chỉ sống cho riêng mình, Diễm đã trở thành một người rất giàu nhưng Diễm luôn nghĩ cho người khác, từ việc đi làm từ thiện, đầu tư tiền cho bọn trẻ mồ côi học, lập quỹ ủng hộ những bệnh nhân bị mắc bệnh AIDS, ung thư, bạch cầu, ngay cả số tiền bán tranh và sách cũng chưa đủ.
232
Diễm tự động viên bản thân.
_Mình là một người tốt, không phải là mình không kiếm được ra tiền mà là do mình cho người khác. Nếu đã là việc tốt, mình cần gì phải buồn phiền đúng không.
233
Quân nhìn bàn tay Diễm đang khoác hờ vào cánh tay John, mắt Quân đầy tức tối. Quân cười nhạt chào Diễm.
_Chào cô, thật may là chúng ta lại gặp lại nhau.
234 Quân vừa lái xe vừa dừng lại, Quân không chịu nổi không khí nóng bức đang hừng hực trong cơ thể, lái xe xuống bãi biển, cởi áo, cởi quần dài. Quân nhảy xuống nước, bơi mấy vòng, nước biển đã giúp Quân gột rửa hết những tâm tư ứ đọng trong người.
235 Diễm tự nhủ mày không được khóc nhưng Diễm lại đang khóc, đang đau khổ. Diễm nhìn Quân bằng ánh mắt nồng cháy yêu thương, Diễm muốn nói cho Quân biết cô gái đó chính là Diễm.
236 Lòng Quân tự nhiên trùng xuống, Quân không muốn nghĩ đến cảnh chia đó. Quân sợ sự xa cách, sợ tình cảm của chính mình. Quân đang lo lắng cho một đứa trẻ và một người phụ nữ xa lạ chỉ sau có ba ngày gặp mặt.
237
Quân bỏ tay xuống, Diễm lau mép cho thằng bé. Thằng bé xoa bụng, sau khi được ăn no, nó thỏa mãn nói.
_Đây la bữa ăn ngon nhất trong đời con. .
238
Thằng bé chạy nhanh lại chỗ Diễm đứng, nó ôm lấy chân Diễm, giọng nó vang lên thật trong trẻo và đáng yêu.
_Con xin lỗi vì đã làm cho mẹ sợ. .
239
Thằng bé xen ngang.
_Mẹ cho con ở lại đây chơi với chú mẹ nhé. Ngày mai hai mẹ con mình về cũng được mà, đâu nhất thiết chúng ta phải về nhà tối nay…??
Diễm nhăn nhó.
240
Thằng bé nắm tay Quân. Nó quan tâm hỏi.
_Chú đang suy nghĩ gì thế…??
Quân giật mình đáp.
_Chú không nghĩ gì cả. Cháu đi thay quần áo đi…!!
Quân hai bộ quần áo cho Diễm.