281 Từng giọt từng giọt lăn dài xuống gối. Diễm không khóc thương cho bản thân, cũng không hề hận Quân đã không hiểu cho lòng mình. Diễm chỉ khóc vì nước mắt luôn đong đầy.
282 Quân không bao giờ ăn sáng. Buổi sáng nào trước khi đến công ty, Quân cũng đến một quán quen uống cà phê. Nhưng kể từ khi yêu Diễm, Quân đã từ bỏ thói quen của mình.
283 Quân cay đắng nhận ra mình chỉ là một con lừa, một thằng dễ dàng bị Diễm xỏ mũi. Quân đã dần tin Diễm và John chỉ là bạn nhưng những hành động của họ sáng hôm nay đã khiến lòng nghi ngờ, ghen tuông và căm hận của Quân bùng lên dữ dội.
284
Quân bực tức nói.
_Cô khờ vừa thôi. Tôi không thể buông tha cho cô ta được.
Diễm cố vớt vát.
_Em xin anh mọi chuyện cũng đâu đến nỗi đưa nhau ra tòa thế này.
285
Sau khi gặp Jenny. Diễm được gặp Maraget. Chị ta không dám nhìn thẳng vào mặt Diễm.
Nắm tay Maraget, Diễm trấn an.
_Chị đừng sợ, em sẽ không kiện chị nữa đâu.
286 Họ kinh ngạc trước thông tin mà Quân vừa cung cấp. Từ trước đến nay Quân ít khi nói về cuộc sống riêng tư của mình. Nay Quân chịu chia sẻ, họ tận dụng cơ hội này để khai thác thêm.
287 Bà Phương ngồi bất động trên ghế, mặt bà tái mét. Bà không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo hướng này. Bà tưởng chỉ cần đuổi Diễm đi, chỉ cần sắp xếp Loan ở bên cạnh Quân.
288
Quân tức giận nói.
_Con không phải là con rối. Con không muốn cuộc sống của con bị áp đặt và phải sống theo cách mà mẹ muốn. Con không thể chấp nhận được sự thật là con đã sống mà không biết gì hơn bốn năm qua.
289 Quân kéo Diễm ngồi xuống. Diễm run quá nên không thể mở miệng chào Loan được tiếng nào. Trong mọi việc, Loan luôn điềm tĩnh và kiểm soát tốt hoảnh cảnh.
290 Loan im lặng không đáp, lời buộc tội của Quân khiến trái tim Loan đau nhói. Quân nói không hề sai, tất cả đều là do Loan tự nguyện, do Loan muốn cho mình một cơ hội được ở bên cạnh Quân.
291 Felipe từng lấy vợ, từng bị cô ta lừa dối nên không còn tin vào tình yêu hay hôn nhân nữa. Sau khi ly hôn cô ta đã ra đi cùng với gần nửa số tài sản của Felipe.
292
Loan bắt đầu bực mình.
_Tôi không có nhã hứng trêu đùa với anh. Mau tránh ra để tôi đi!
_Nếu cô không nghe lời tôi, tôi sẽ không để cho cô đi đâu.
293
Loan tức giận hỏi.
_Anh cười đã đủ chưa? Nếu đủ rồi, mời anh đi cho và xin anh từ lần sau đừng tìm tôi nữa.
Loan đùng đùng bỏ đi. Felipe nắm chặt lấy tay Loan.
294
Một tuần trôi qua. Ông Trương thỉnh thoảng vẫn gọi điện sang nói chuyện với mẹ con Diễm và Quân. Bà Phương vẫn ngoan cố như trước.
Diễm hiểu nên không trách bà Phương.
295 Diễm vừa chạy vừa khóc. Đóng cửa phòng làm việc thật mạnh. Diễm ngồi bệt xuống sàn nhà. Gục đầu trên gối. Diễm xót xa tủi cho thân phận bèo bọt của mình.
296
Diễm cáu.
_Tôi bảo anh buông tôi ra. Tôi đã mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.
Quân cau có.
_Cô im miệng đi. Tôi không muốn ông quản gia và bà Hoa nghe thấy.
297 Nhắm mắt lại. Diễm không muốn nói thêm câu gì nữa, cũng không muốn ngồi bên cạnh Quân. Sau trận cãi nhau tối hôm qua và đấu khẩu sáng nay. Sức chịu đựng của Diễm đã bay đi đâu hết cả.
298 Bà Phương cuối cùng cũng phải đi. Bà cũng muốn nhìn thấy mặt thằng cháu trai. Tuy nói rằng không muốn nhìn nhận mẹ con Diễm nhưng bà đã lén xen ảnh của thằng bé.
299
Diễm hỏi Hồng và Trường về công việc, và tiến độ kinh doanh của hai người. Trường muốn hỏi em gái đã gặp lại Quân trong hoàn cảnh nào và hai người đang sống có hạnh phúc không?
Trường nhìn khuôn mặt buồn bã của Diễm.
300
Diễm mệt mỏi đáp.
_Con không muốn mẹ nghĩ con đang lấy lòng mẹ nhưng thật ra ngày nào con cũng đến chăm sóc anh ấy.
Mặt Quân tái lại. Quân run rẩy đứng im nghe tiếp.