261 Cầm áo khoác, chìa khóa xe. Quân không còn hứng thú làm việc nữa. Quân cần về khách sạn tắm rửa, nghỉ ngơi, sau đó đến nhà hàng Dana Roszkiewicz để gặp ông Richard.
262
Diễm vội xua tay.
_Không…. không phải thế. Tôi…tôi không ghét anh. Mà tại sao tôi phải giải thích cho anh hiểu?
_Cô nói đúng. Chúng ta là hai người xa lạ.
263 Quân thở dài. Quân muốn Diễm nói ra bí mật của mình nhưng Quân hiểu ngay lúc này không nên ép Diễm làm gì cả. Nếu ép Diễm quá chỉ gây ra kết quả ngược lại.
264 Diễm là người ít quan tâm đến chính trị cũng như kinh tế nên không biết ông Lorgan là ai. Diễm cũng không hiểu lý do vì sao Quân muốn mình đi cùng đến đây.
265
Cô ta cười nhạt.
_Cô đừng đóng kịch với tôi. Tôi không ngây thơ như bọn họ nên tôi hiểu rõ con người xấu xa ẩn sâu bên trong cô.
Quân nhìn bàn tay rớm máu của Diễm.
266
Diễm cởi dây an toàn, mở cửa xe. Quân vuốt tóc, không kìm nén được tình cảm đang chảy ồ ạt trong cơ thể. Quân lôi Diễm ngã vào lòng mình.
Diễm mở to mắt nhìn Quân.
267
Đặt Diễm ngồi trên ghế ngoài phòng khách. Quân hỏi.
_Cô có muốn ăn gì không để tôi nấu cho cô?
Diễm cụp mắt nói.
_Tôi không muốn ăn gì cả.
268
Lau hai dòng lệ trên má. Diễm ngồi xuống trước mặt thằng bé.
_Con không sao chứ? Con có chuyện gì muốn nói với mẹ không?
Thằng bé chán nản nói.
269
Một chiếc xe ô tô màu đen đậu trước cửa lớp. Mở cửa xe, Quân bước xuống. Thằng bé reo ầm lên.
_Bố đã đến!
Quân tháo mắt kính. Mỉm cươi thật tươi.
270 Trong đầu Quân luôn có hai suy nghĩ trái ngược nhau. Một mặt Quân luôn hy vọng thằng bé là con của mình. Mặt khác, Quân sợ rằng thằng bé không phải là con mình.
271 Quân uống hết hai chai rượu. Chuếch choáng trong men say. Quân lái xe đi. Quân bấm chuông cổng nhà Diễm inh ỏi. Diễm nhăn mặt, đã hơn mười một giờ đêm rồi, bà Hoa và thằng bé đều đã ngủ cả không hiểu ai còn đến nhà Diễm vào giờ này.
272 Mặc dù Quân thấy nhẹ nhõm khi nghe Diễm nói chưa từng đồng ý lấy John nhưng lòng ghen tuông trong Quân vẫn còn chưa giảm xuống. Chỉ cần nghĩ John và Diễm dành hơn bốn năm bên nhau.
273 Quân quan sát phòng ngủ của Diễm một lượt. Quân cảm thấy thân thương và có một chút gì đó ấm áp đang xen nhẹ vào lòng. Đã lâu rồi, Quân không còn cảm giác yêu và hận lẫn lộn như thế này.
274 Đến khi Quân buông Diễm ra. Quân tự trách mình là một kẻ không ra gì. Thêm một lần nữa, Quân đã bị trái tim điều khiển, lý trí không thể giữ nổi đầu óc Quân tỉnh táo nữa.
275 Căn biệt thự quá rộng và quá sang trọng. Diễm mở to mắt đứng lặng quan sát xung quanh. Ai cũng sung sướng và vui mừng khi lấy được chồng giàu có nhưng còn Diễm thì rầu rĩ không yêu.
276 Thằng bé tặng Quân một nụ cười thật tươi. Lòng Quân ấm nóng vì tình phụ tử. Quân sung sướng cù vào nách thằng bé. Thằng bé cười mãi không dứt. Bà Hoa rơi lệ vì vui mừng, cuối cùng Diễm cũng có thể về bên Quân.
277 Diễm vừa ngủ dậy, câu đầu tiên hỏi khi thấy bà Hoa là thằng bé và Quân đâu. Bà Hoa cho Diễm biết hai bố con đã đưa nhau đi làm. Diễm thở phào nhẹ nhõm vì Quân không tìm cách đưa thằng bé rời xa khỏi vòng tay của Diễm.
278
Thằng nhóc cố tình chọc cười Diễm bằng cách tạo dáng giống như người mẫu. Ngay cả Quân cũng không nhịn được cười.
Nhờ thằng bé mối quan hệ căng thẳng giữa Quân và Diễm đã giảm đi nhiều.
279
Thằng bé vui mừng nói.
_Con muốn gặp ông bà nội. Gặp bác Trường và bác Hồng, con cũng muốn gặp chị Diễm Lệ. Con muốn có một gia đình hạnh phúc.
280
Diễm và thằng bé vừa ngồi xuống ghế trong nhà hàng Long Beach, Quân đến. Thằng bé mỉm cười thật tươi khi thấy Quân. Quân mỉm cười đáp lại thằng bé.
Kéo ghế, Quân ngồi xuống.