101 “Ngươi là con tiện nhân Hàn Lăng?”Bốp! Bốp! Bốp! Nhanh như chớp, Hàn Lăng tát Vân Phi khiến cho hai gò má đỏ hẳn lên những vết ngón tay. “Ngươi dám đánh Bổn cung? Tiện…”Vân Phi nói chưa dứt lời, lại bị tát thêm mấy cái nữa.
102 Dụ Trác hoàng cung. Cả đại điện mang vẻ trầm uất nặng nề, không khí cổ quái đè nén dị thường, Lý Ánh Hà ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ lim phượng, sắc mặt nghiêm trọng, hai tròng mắt đăm chiêu nhìn vào cái túi thơm đựng ngọc phỉ thúy bên trong cùng một phong thư.
103 “Phát sinh chuyện gì vậy?” Liễu Đình Phái đi theo sau Hàn Lăng, cảm giác được tâm tình nặng nề của Hàn Lăng, nên từ khí vừa bước vào ngự thư phòng đã không thể chần chờ được hỏi.
104 Phương đông dần dần lộ ra một màu trắng sáng như màu bụng cá, hừng đông đang dâng lên khỏi đường chân trời, bầu trời trong veo những đám mây hồng mịn thưa thớt mềm mại như bông vừa đựợc hái, lại giống như là khuôn mặt đang ngà ngà say của một thiếu phụ xinh đẹp, chiếu rọi cả không gian một màu ánh nắng nhàn nhạt.
105 Thàm cỏ xanh xanh, rừng cây tươi tốt, những vách núi hùng vĩ, những mỏm đá cheo leo, thác nước mênh mông, nơi này, thực sự giống như cách mà mọi người vẫn miêu tả là một nơi có núi non, sông nước, rừng cây, vách đá dung hòa làm một với nhau.
106 Vị đại phu này may mắn lại chính là vị đại phụ giỏi nhát của Hoài Thành này, mặc dù không thể gọi là thần y, nhưng y thuật của ông cực kỳ inh, hành y đã mấy chục năm, ít nhiều cũng đã từng chẩn qua không ít những căn bệnh nguy nan, Hàn Lăng nghi ngờ như vậy, khiến ông nhất thời cảm thấy không được vui, “Phu nhần, có lẽ người tạm thời không muốn có đứa bé, nhưng mà không thể hoài nghi y thuật của lão phu.
107 Căn phòng lớn hơn hai mươi mét vuông, đựợc xây đắp từ từng miếng từng miếng vàng mà thành, trong mỗi bốn góc của vách tường đặt một viên ngọc dạ minh châu to bằng ngón tay cái, chiếu rọi cho bên trong căn phòng phảng phất sáng rõ như ban ngày.
108 Thị vệ theo sát bên cạnh nhìn thấy tình thế như vậy, nhanh như tên bắn chạy tới bên Vi Phong. Đôi mắt Hàn Lăng mở tròn thật lơn, không thể tin nổi nhìn hắn chằm chằm, nàng suy nghĩ đầu tiên không phải là quan tâm hắn đã xảy ra chuyện gì, mà là suy đoán, hắn có phải là lại đang giở trò lừa gạt bản thân, haizzzz, cô nàng đán thương, “Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, sau khi bị Vi Phong lừa gạt hết lần này đến lần khác, đã cho rằng hắn là một tên lừa đảo rồi.
109 “Rất đẹp, thật là đẹp hơn cả tiên nứ!” giọng điệu của Cốc Thu vui vẻ ngập tràn sự ngưỡng mộ và khoan khóai. “Nương nương trời sinh tư chất xinh đẹp, lại thêm vào vẻ đẹp của quần áo trang sức, tự nhiên là vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành!” Ti Thải cũng vạn phần hài lòng chiêm ngưỡng thành quả lao động của mình.
110 “Nương nương-----“ Phát hiện Hàn Lăng có ý muốn đi về phía cửa phòng, Lục công công vội vàng gọi một câu. Hàn Lăng ánh mắt lạnh lùng quét tới, biểu lộ ý muốn hắn im miệng.
111 Đêm sâu yên tĩnh, thường khiến người ta không kiềm chế được sản sinh ra cảm giác cô đơn và trống rỗng. Hàn Lăng lưng dựa vào thành giường chân co lại ngồi bó gối, nhìn ánh sáng không ngừng lay động phát ra từ ngọn nến phía trên bàn, nhớ lại những lới nói mà Cốc Thu và Ti Thải nói với nàng lúc sáng, nội tâm không ngừng tràn lên những ảnh hưởng ngầm, lăn tăn dậy sóng.
112 “Hoàng thượng!” Tường Vi trên mặt vẫn treo lên một nụ cười kiều mỹ, thân thái nhẹ nhàng uyển chuyển bước vào Ngự thư phòng. Hàn Lăng đột nhiên tuyên bố không tiếp tục quan sát quá trình trị liệu nữa, cho nên, trị liệu chính thức được tiến hành ở tại chỗ này.
113 Tướng Vi vừa mới đẩy mở cửa Ngự thự phòng, bèn không thể chờ đợi đi tới trước mặt Vi Phong, tủm tỉm cười cong cong cúi người, “Khấu kiến hoàng thượng!”Vi Phong nhìn chằm chằm nàng ta một hồi, đôi mắt đẹp tràn lên vẻ dịu dàng ôn hòa, “Tường Vi, tới đây bên trẫm!”Tường Vi hơi có chút ngẩn ra.
114 “khởi bẩm hoàng thượng, nhiệm vụ đã hoàn thành, hoàng thượng. . . . . . . . . . . ”Vi Phong đang gà gật, cuối cùng cũng mở mắt ra. Hắc có một chút không tự nhiên cúi đầu xuống, hơi thở dài, hiển nhiên, hắn vẫn chưa từ dục cảm ban nãy hồi phục lại.
115 Ánh sáng từ ngọn nến tờ mờ yên tĩnh chiếu rọi vào khuôn mặt buồn khổ của Tường Vi, khiến cho cả người nàng ta càng hiện rõ một vẻ cô đơn và bi thương.
116 Mở đôi mắt còn đang nhập nhèm chưa tỉnh ngủ, nhìn thấy dung nhan tuấn mỹ đang ở gần trước mắt, Hàn Lăng hơi có chút ngẩn ra, tất cả những điều tối qua, toàn bộ đều tràn lên trong đầu nàng.
117 Tai ù mắt hoa! Đau đớn vô cùng1 Tường Vi một bên ôm lấy bên má đau rát, một bên vừa khổ sở ngồi dậy, “Sư---phụ!”Giác Viễn đã nhảy xuống giường, hướng Tường Vi từng bước tưừng bước tiến gần, toàn thân phát tán ra luồng khí tức khủng bố khiến người ta sợ hãi.
118 Bóng tối buông dần, bầu trời bên ngoài càng ngày càng tối mịt, trong điện từng chiếc đèn lồng dầnđần được thắp sáng lên, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi khiến cho căn phòng sáng rõ như ban ngày.
119 “Ta có! Đương nhiên là có!” Ti Thải nóng lòng như có lửa đốt, lần đầu tiên mất đi lý trí, “Việc có quan hệ tới hoàng hậu nương nương, ta đương nhiên là có tư cách!”“Ti Thải, ngươi ra ngoài trước đi!” Vi Phong yên lặng đã lâu, cuối cùng cũng cất lời, sau đó nhìn sang Lý Ánh Cúc, “Mẫu hậu, người cũng ra ngoài đi!”“Hoàng thượng!”“Phong nhi!”Hai người phụ nữ cùng nhau gọi hắn.
120 Hàn Lăng sắc mặt không hề thay đổi, đôi mắt sáng như vì sao đêm nhìn thẳng vào Lý Ánh Hà, nói rõ từng từ một, “Ngươi có một người chị tên Lý Ánh Cúc, người là mẹ ruột của hoàng thượng, phải không?”Chắc là do không ngờ tới được Hàn Lăng lại hỏi câu hỏi như vậy nên Lý Ánh Hà hơi ngẩn ra.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Dị Năng
Số chương: 50