81 “Cốc Thu, Ti Thải, đúng là các ngươi!” Nhìn thấy hai nhân ảnh, một vàng một xanh trước mắt, nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc đã lâu không gặp, Hàn Lăng kích động rơi lệ.
82 “Hoàng thượng, xin đừng do dự nữa, chạy mau!” 【 Phong 】 lớn tiếng khẩn cầu, đồng thời, hắn lại kêu lên một tiếng, một mũi tên nữa đã đâm trúng cánh tay của hắn.
83 Hàn Lăng trở thành nữ vương Xinh Tươi quốc, chuyển vào ở cung điện của nữ vương. Lý Ánh Cúc vốn định chuyển đi nhưng Hàn Lăng thỉnh cầu nàng tiếp tục ở lại (nàng đã thoái vị, sau này đều có thể trực tiếp xưng tên)Hiện tại, trong cung điện nữ vương, ngoài Hàn Lăng, Vi Lạc, Cốc Thu và Ti Thải ra thì còn có Lý Ánh Cúc, ngày nào cũng rất náo nhiệt.
84 Hoa cỏ xanh ngắt, ánh mặt trời tỏa ra sáng rỡ. Hàn Lăng trong trang phục nhẹ nhàng, tay cầm một chiếc gậy gôn, thản nhiên đi trên mặt cỏ. Theo sát bên nàng là Phiền Thần Bác, cũng trong trang phục nhẹ nhàng, trong tay là một chiếc gậy gôn tương tự như của Hàn Lăng.
85 Thân ảnh hắn ngày càng gần, nước mắt Hàn Lăng càng chảy nhiều hơn, yết hầu nghẹn ngào, thanh âm trở nên khàn khàn, “Tồi tệ, cuối cùng cũng chịu xuất hiện sao?”Đôi con ngươi đen lấp lánh hữu thần từ khi bước vào phòng này vẫn không hề chớp, hắn tham lam nhìn nàng, tựa hồ muốn đem những khoảng thời gian trước đó quay lại.
86 Dựa vào nội lực thâm hậu, Liễu Đình Phái lập tức cảm giác được một cỗ khí lưu khác thường đang hướng về bản thân, vì vậy nhanh chóng mở mắt, mượn ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ vào nhìn rõ người vừa tới, hắn ngồi dậy.
87 Trên chiếc giường lớn mềm mại, hai mẹ con Hàn Lăng và Vi Lạc đang nằm, bốn mắt mở to. “Lạc Lạc, đã muộn rồi, còn không mau ngủ đi?” Ngăn chặn cảm giác ủ dột trong lòng, Hàn Lăng nhìn sang bên trái.
88 “Giá… giá…”Trên thảo nguyên rộng lớn đang dong ruổi hai bóng ngựa, một trắng một đen. Sau khi chạy vài vòng, hai con ngựa cuối cùng cũng chậm rãi ngừng lại.
89 Dựa vào nội công thâm hậu, Thác Bạt Phong có thể nói là vô thanh vô tức đi tới bên người Triệu Lăng Nhi, trước khi nàng kịp phát hiện thì đã điểm huyệt ngủ của nàng.
90 “Nương nương, đây là trà nô tỳ vừa mới pha, có tác dụng giúp tinh thần thoải mái. ” Một cung nữ đi tới. Triệu Lăng Nhi hờ hững nhận lấy, chậm chạp để lên bàn, tiếp tục buồn bã ngồi.
91 “Oa, nơi này thật sự rất cao, có thể nhìn thấy cả kinh thành!” Triệu Lăng Nhi bước lên bậc thềm đá cuối cùng, nhẹ nhàng đi trên hành lang hẹp, lớn tiếng cảm thán.
92 Tâm tình Triệu Lăng Nhi càng ngày càng lo lắng, bối rối cùng thấp thỏm bất an. Sau khi biết được quỷ kế của Thác Bạt Phong, nàng còn biết thêm được nhiều chân tướng.
93 Hoàng cung Yến quốc. Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, hoa thơm trăng sáng. Căn phòng nguy nga lộng lẫy, mỹ luân mỹ hoán, trên vách treo một vài bức tranh sơn thủy, mặt đất trải thảm đỏ cao quý tiên diễm, một chiếc bàn lớn kê sát tường, hai bên hai chiếc ghế chạm long phượng, sau ghế có bình sứ, bảo khí đẳng trần thiết, bên trái trường kỷ có một đôi đèn song hỉ, hồng quang sáng lạn, chiếu rọi mọi ngóc ngách.
94 Triệu Lăng Nhi khiếp sợ mở to mắt, lắp bắp hỏi: “Đây… đây là cái gì?”“Không cần phải biết nó là cái gì, ngươi chỉ cần làm theo lời dặn của trẫm, còn có, nhớ phải cẩn thận, ngàn vạn lần không thể để cho Yến Đình Phái phát hiện!”“Ta biết rồi!” Triệu Lăng Nhi không tự giác địa mân mê cái miệng nhỏ nhắn.
95 Triệu Lăng Nhi nắm lấy cành cây, dè dặt lật người, gục trên cây ngơ ngác nhìn xuống nơi mà Yến Đình Phái biến mất, khóc lóc thê thảm. Trong khoảnh khắc, thiên hôn địa ám, ánh sáng biến mất, cuồng phong gào thét, sấm vang chớp giật, mưa đổ ào xuống như trút.
96 Đêm tĩnh mịch. Một nhân ảnh cao lớn xuyên qua màn đêm, cuối cùng dừng lại trước một cung điện. Tuấn mục bình tĩnh nhìn hàng chữ “Bách Hợp cung”, mày kiếm nhíu lại.
97 Mấy ngày sau Thác Bạt Phong cũng không đề cập đến chuyện hoạt thai, cũng không bức bách Triệu Lăng Nhi, nhưng hắn cũng không hề tới Bách Hợp cung nữa, càng không truyền Triệu Lăng Nhi tới tẩm cung của hắn.
98 “Hoàng thượng…. . ”“Phong thúc thúc…”“Hoàng thượng dường như không qua được!”…Tiếng gọi liên tiếp kéo Thanh Hàn Lăng trở về thực tại. Hiện giờ đầu óc nàng tạm thời vẫn chưa thể hồi phục lại, nhưng theo bản năng đưa mắt về phía Liễu Đình Phái, đôi mắt to tròn trong veo lộ rõ vẻ áy náy.
99 Hóa ra người đó là Vân Phi!Trong khi Hàn Lăng nhìn kỹ nàng, nàng cũng ngẩng mặt nhìn lại, âm thầm đánh giá Hàn Lăng và Liễu Đình Phái, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ, dò xét.
100 Tiếng gọi xa lạ mà quen thuộc, giống như từ trong tiềm thức vọng lại, Vi Phong đột nhiên run lên, mở mắt, thấy khuôn mặt của Lý Ánh Cúc, cả người lập tức chấn trụ.