461 - Dạ Quỷ! Đón lấy!Nghệ Phong vừa dứt lời, đám người Dạ Quỷ một kiếm bức khai bọn người kia. Mỗi người xoay lại, chụp lấy đám đan dược mà Nghệ Phong bắn tới trong hư không.
462 Chiến thuật liên kích của hai huynh đệ Cao Thiên, Cao Không, Nghệ Phong đã lãnh giáo qua, tuy rằng kém tinh diệu hơn đám người Dạ Quỷ, cũng kém tàn nhẫn sắc bén hơn.
463 Cao Thiên một đường cảnh giác ôm Dạ Quỷ đi tới bên người Nghệ Phong, ánh mắt nhìn khóe miệng tràn ra máu của Dạ Quỷ nói:- Thiếu gia, người xem?Nghệ Phong gật đầu, từ trong lòng lấy ra mấy khỏa đan dược, đưa cho Cao Thiên nói:- Ăn đi, để khôi phục một chút đấu khí!Một màn này, để mọi người lần thứ hai hít sâu một ngụm lương khí, đan dược cao giai này ở trong tay Nghệ Phong, thật giống như đậu phộng, tùy ý phân phát! Cái này để cho bọn họ đố kị vạn phần! Những người bọn họ muốn mua đan dược như vậy, cũng đều có tiền mà không mua được!Nghệ Phong thấy Cao Thiên đi phân phát đan dược xuống phía dưới, lúc này hắn mới ngồi xổm xuống kiểm tra Dạ Quỷ, đấu khí tra xét trong cơ thể hắn, cảm thụ được khí tức hỗn loạn của hắn, Nghệ Phong hơi nhíu nhíu mày, từ trong lòng lấy ra một viên đan dược tản ra mùi thơm ngát, không chút nghĩ ngợi bỏ vào trong miệng đang ra máu của Dạ Quỷ.
464 Tất cả các nghị luận đều có ý không tin, đồng dạng Nghệ Công đứng ở nơi bí ẩn nghe thấy những lời này, khóe miệng không khỏi thoáng hiện nụ cười châm chọc.
465 Hắn kinh hãi nhìn Nghệ Phong, hắn vô luận như thế nào cũng nghĩ không ra, Nghệ Phong lại có chức nghiệp quỷ dị nhất, tôn quý nhất… Nhiếp Hồn Sư. Hơn nữa nhìn công kích mới vừa rồi, hiển nhiên đẳng cấp không thấp, nếu như bản thân mình dưới Tướng Cấp.
466 Nghệ Công nhìn Bao Đạt phía sau mình không ngừng run rẩy, hừ lạnh một tiếng, quay đầu nhìn về phía Nghệ Phong nói:- Quỳ xuống tự phế hai tay, ta tha cho ngươi một mạng!Câu nói này, làm cho Nghệ Phong cười lạnh không thôi, hắn nhìn Nghệ Công như nhìn một người điên, rất xem thường nói:- Ngươi ăn phân mà lớn lên sao, nếu không tại sao lại nói ra những lời không có đầu óc như vậy?Lời vừa nói ra, nhất thời làm cho bốn phía ồ lên một mảnh, làm cho ánh mắt cả đám chuyển hướng từ Nghệ Phong sang Nghệ Công.
467 Hai cổ khí thế cường đại ở trên hư không đối bính, uy áp cường đại khiến cả hư không chấn động, khắp bầu trời cuồng phong gào thét. Cuồng phong cường đại làm cho đá vụn cùng bụi bặm trên mặt đất bay bừa bãi lên bầu trời.
468 Bao Đạt không thể tưởng tượng, một Tướng Cấp vì sao có thể phát ra công kích cường đại như vậy. Đồng dạng, làm cho Nghệ Công ở trong hư không sắc mặt trắng bệch nhìn Nghệ Phong, trong lòng hắn cũng không khỏi nhấc lên sóng to gió lớn.
469 Mọi người tự nhiên nghe được đây là Nghệ Phong cảnh cáo, thế nhưng cảnh cáo này, tất cả mọi người nghe xong, đặc biệt khi thấy một đám thi thể và phủ Bá tước sụp đổ.
470 Quái lão đầu rất tức giận, nghĩ không ra Nghệ Phong còn ẩn dấu bí mật này, hắn đã có kế hoạch, đến lúc đó nên chỉnh chết hắn. Viện trưởng lúc này mới xen miệng nói:- Vậy Hoàng đế bệ hạ mượn hơi hắn mới cho hắn Thánh Long Lệnh và tước vị Hầu tước?Tôn lão lắc đầu nói:- Việc này quan hệ đến sự tình Hoàng gia, thế nhưng đối với hai lão gia hỏa các ngươi, nói một chút cũng không có vấn đề.
471 Mặc dù Nghệ Phong có phủ đệ, thế nhưng không chịu ở trong phủ đệ đó. Hắn đi tới “sương phòng phía đông” mà hắn tự nhận, đưa tay đẩy ra. Cảm cửa có chút khó mở, không khỏi nói thầm:- Sao cửa lại đóng nhỉ?Chỉ là, Nghệ Phong thật không lưu ý, hắn vẫn nghĩ đi cửa chính không vui, leo tường đi vào mới sảng khoái, người ta không phải nói hồng hạnh leo tường sao? Kia nói rõ là rất sảng khoái rồi.
472 Đây là Liễu Mộng Nhiên, toàn thân an tĩnh và ôn nhu, như nước như gió, lộ vẻ không muốn hòa vào thế gian bẩn đục!Nghệ Phong thấy Liễu Mộng Nhiên như vậy, hắn cũng không đành lòng quấy rầy.
473 Cả đám cự tuyệt lời giữ khách của Nghệ Phong, dường như có chút tư thái chạy trốn ra khỏi phủ đệ của Nghệ Phong. Bọn họ sợ nếu như ở lại chút nữa, sẽ bị Nghệ Phong nói ba xạo làm đầu óc choáng váng! Đến lúc đó bọn họ sẽ thực cho rằng, Nghệ Phong thực là thiên thần hạ phàm, sau đó từ phàm trần dung nhập trong nước, trên trời dưới đất tùy ý hắn bay lượn!Ngay từ đầu những quý tộc này cũng không có ý định muốn tìm ra thân phận thật của Nghệ Phong, cho nên đối với kết quả này cũng không ngoài ý muốn.
474 Tam Hoàng tử nói những lời này xong, đáy lòng không khỏi rất nghi hoặc, đám quý tộc vừa mới đi ra ngoài kia, không phải đều nói trà của Nghệ Phong không thể uống sao? Nước trà thượng hạng như vậy, vì sao không thể uống? Tam Hoàng tử đối với khẩu vị của đám quý tộc này không khỏi có chút hoài nghi!Nghệ Phong ha ha cười nói:- Tam hoàng tử thích thì uống nhiều một chút!Tam Hoàng tử nghe Nghệ Phong nói, cười cười nói:- Điệp phi nói Nghệ Phong hầu tước rất keo kiệt, xem ra là Điệp phi hiểu lầm Nghệ Phong hầu tước rồi!Lời vừa nói ra, làm cho ánh mắt Nghệ Phong ngưng trọng, sau đó quay đầu hướng mấy thị nữ bên cạnh nói:- Các ngươi đều lui xuống đi!Nghệ Phong bình tĩnh nhìn Tam Hoàng tử, thấy hắn như trước không nhanh không chậm uống trà, tựa hồ không thèm để ý nhãn thần của Nghệ Phong chút nào, Nghệ Phong nhìn bóng lưng Cuồng Hổ tự động lảng tránh, hắn bỗng nhiên nở nụ cười, hướng Tam Hoàng tử nói:- Điệp phi bảo ngươi đến tìm ta?Tam Hoàng tử lắc đầu cười nói:- Điệp phi không bảo ta tới tìm ngươi, chỉ là lần trước ta tới vấn an mẫu hậu, lúc ấy mẫu hậu khen ngươi rất tốt.
475 Điệp Vận Du thấy cũng chính là điểm này, cho nên hắn mới nói thẳng với Tam Hoàng tử, nếu như Điệp Vận Du hi vọng ai ngồi lên ngôi vị Hoàng đế mà nói, kia chính là Tam Hoàng tử.
476 Nghệ Phong rất nghi hoặc vì sao Tam Hoàng tử trước khi đi còn nói một câu như vậy, thế nhưng vẫn gọi thị nữ đem lễ vật kia mở ra. Nghệ Phong thấy vật ở bên trong, hắn hận đến nghiếng răng.
477 Trên mặt Nghệ Phong đã dính đầy nước bọt của Linh nhi, trên mặt Linh nhi cũng dính đầy nước bọt của hắn, hắn phảng phất thích cùng Linh nhi lưu nước bọt cho nhau như vậy, mỗi lần đều làm cho hai người ướt hết mặt, sau đó trong tiếng cười hi hi né tránh của Linh nhi kết thúc!Cùng Linh nhi đùa giỡn một phen, lúc này Nghệ Phong mới nhìn sang Liễu Mộng Nhiên và Tử Âm.
478 - Tin tức chúng ta cùng Tam Hoàng tử hợp tác, không thể nghi ngờ sẽ đẩy chúng ta lên đầu sóng ngọn gió. Khả năng hiện tại hai vị Hoàng tử còn có thể chịu được chúng ta.
479 Bạch Hàn Tuyết nghe Nghệ Phong nói như vậy, nàng thở dài một hơi, sau đó hướng Nghệ Phong nói:- Vậy ngày mai đi! Ngày mai ta ở chỗ này chờ ngươi!Nghệ Phong gật đầu, lần thứ hai nhìn lướt qua đôi chân dài của Bạch Hàn Tuyết.
480 - Nghệ Phong, ngươi lẽ nào thực cho rằng mọi người là kẻ ngu si sao? Giải độc còn phải đánh ngất người khác mới được?Sau lưng Nghệ Phong hầu như bị ướt nhẹp, hắn vội vàng vận chuyển đấu khí chống lại, lúc này mới miễn cưỡng ngăn trở khí thế của viện trưởng.