521 Chỉ là Nghệ Phong không rõ, sao nữ nhân này lại chạy đến nơi này? Chẳng lẽ nàng cũng vì linh khí sao?Tuy nhiên, mỗi động tác của nàng khiến Nghệ Phong đánh mất ý tưởng này.
522 - Dù thế nào cũng không giúp nàng!Nghệ Phong thuận miệng đáp: “tiền tài bản thiếu gia không thiếu. Sắc, nàng lại không bằng Tần Y nhà ta”. Nghệ Phong cũng không cảm thấy nàng có cái gì có thể khiến hắn động tâm.
523 Nhưng, Nghệ Phong còn chưa hạ quyết tâm, hắn chợt nghe có tiếng bước chân. Nghệ Phong quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nhìn thấy có hai người đang đi tới. Ác Lão Đại và Ác Lão Yêu là hai huynh đệ.
524 Nghĩ vậy, Ác Lão Yêu nổi giận gầm lên một tiếng, giơ trọng kiếm về phía Nghệ Phong, hung hăng chém qua, sức mạnh cường đại tạo ra những rít trong không trung, cây cỏ bốn phía đều lay động.
525 Ngu Phi giống như hoàn toàn không chút chú ý tới tình cảnh bên này. Nàng vẫn chuyên tâm đánh đàn, biểu tình băng giá vạn phần, vô cùng nghiêm túc, nhưng dường như cũng không ngăn chặn được lớp sương mù trong con mắt mê ly của nàng.
526 - Lão Yêu. . . Ác Lão Đại kêu lớn một câu, ánh mắt nhìn Nghệ Phong gần như muốn phát ra lửa. Nghệ Phong cười lạnh một tiếng, không hề có chút lưu tình, rút mạnh Tiêm Hổ Kiếm.
527 Nghệ Phong nhìn thấy cảnh tượng này, hắn cảm giác mũi lại có dòng chất lỏng muốn trào ra. Làn da trắng như tuyết của nữ nhân này dần dần bắt đầu ửng đỏ, khiến người ta cảm thấy vô cùng dụ hoặc.
528 Nghệ Phong còn nói rất nghiêm túc, xem bộ dạng của nữ nhân này hẳn là không muốn phụ trách. Không thể khi dễ người khác như vậy. - Ngươi. . . Ngu Phi suýt nữa tức chết.
529 Trên đường đi, Ngu Phi lại khôi phục tư thế thanh nhã của nàng, ngoài việc nói với Nghệ Phong khi thấy dược thảo ra, không hề có bất kỳ lời nói nào khác, sắc mặt bình tĩnh, con mắt trong suốt thấy đáy.
530 Nghệ Phong thật cẩn thận lấy từ trong nhẫn ra một cái túi, sau đó tiến về phía Dương Hương Hoa. Thật ra rắn âm tính cũng không dám đứng ở bên cạnh nó, cho nên Nghệ Phong dùng mảnh vải bao lấy đóa hoa, dùng sức gập lại, đồng thời trong nháy mắt người nghiêng người tránh thoát.
531 - A. . . Ngu Phi sợ hãi kêu lên một tiếng, nàng phát hiện toàn thân nàng đều nằm trong lòng Nghệ Phong, còn ôm chặt lấy lưng của Nghệ Phong. Mà tay kia của Nghệ Phong cũng đặt ở phía trên cái mông vểnh cao của nàng, chốc chốc bàn tay lại nắm lại mấy lần!Hỗn đản này, hắn ôm mình khi nào vậy? Hơn nữa, mình đã ôm hắn khi nào? Vì sao hắn lại ở trong lòng ta ngủ như chết vậy?Ngu Phi xấu hổ và giận dữ vạn phần.
532 - Đứng lại. . . Cường đạo phía trước kêu to. Hai người này dám tàn sát đồng bọn của bọn hắn, bọn hắn không dự định sẽ buông tha. Nghệ Phong cười lạnh một tiếng, thân ảnh phi nhanh về phía trước.
533 Những người này sẽ lập tức tiến đến bao vây tấn công bọn họ. Nghệ Phong cũng không hề nương tay đối với những người này. Gần như đều lưu lại một vết máu trên yết hầu của những người chống đối hắn.
534 - Được rồi! Ta hi vọng các ngươi sẽ cho ta một tin tức tốt. Đều xuống đi!Ma Tạp Tân cũng rất tức giận. Tin tức này truyền ra, linh khí sẽ không có phần của hắn, hắn cũng không cho rằng hắn có thể ngăn chặn được tên biến thái này!Nghệ Phong rất nghi hoặc, gần như trong nháy mắt.
535 Ngu Phi tập trung nhìn lại, chỉ thấy đỉnh ngọn núi cao nhất đó bị vách đá hiểm trở vây quanh, nhìn cực kỳ nguy hiểm. Tuy nhiên đối với trình độ thực lực bọn họ đã đạt tới mà nói, trèo lên ngược lại không phải là việc quá khó!- Được! Chúng ta đi lên đó xem thử!Ngu Phi nói.
536 - Ngươi nói gì vậy?Ngu Phi nghe thấy Nghệ Phong nói như thế, nàng lại cảm giác hoảng hốt, không khỏi sẳng giọng. Nghệ Phong mỉm cười, nhìn Ngu Phi nói:- Nếu ta và nàng thật sự chết cùng nhau, hi vọng nàng đừng trách ta!Ngu Phi nhìn bộ dáng Nghệ Phong dường như không giống với người đang nói đùa, bỗng nhiên nàng lắc đầu nói:- Nếu thật sự sẽ như vậy, cũng là trời đã định trước!Nghệ Phong nghe Ngu Phi nói những lời này, hắn lập tức liền mỉm cười, nhìn Ngu Phi nói:- Cùng chết với nàng! Đây có tính là chết dưới hoa mẫu đơn không?Nghệ Phong vẫn cảm thấy, hắn hẳn là nên nếm thử cảm giác chết dưới hoa mẫu đơn, đây đúng là một cơ hội tốt!Ngu Phi chịu không nổi những lời Nghệ Phong nói, nàng lại quay đầu đi, không hề nhìn Nghệ Phong.
537 Nghệ Phong biết, đám người đang leo lên vách núi là tinh anh trong các tinh anh. Một vài tảng đá này căn bản không ngăn cản được bước tiến của bọn họ.
538 Đương nhiên, Nghệ Phong cũng nghe thấy những lời này. Nghệ Phong cũng không cách đám người Mạc Đương Gia quá xa. Đại khái cũng chính là trên vách núi đen cách đó mấy trăm mét.
539 - Ta mệt!Ngu Phi nói. - Ách. . . Nghệ Phong ngạc nhiên. Nghe Ngu Phi nói vậy, hắn cũng cảm giác mệt nhọc vạn phần. Hôm nay gần như không hề nghỉ ngơi.
540 - Sao?Nghệ Phong có chút không tình nguyện mở to mắt, Ngu Phi cũng đặt ma tinh vào trong Ma Tinh Đăng. - Có chuyện gì vậy?Nghệ Phong nghi hoặc nhìn Ngu Phi, trong lòng có chút bất mãn.