401 - Ha ha! Bản thiếu chỉ nghĩ rằng, chỉ cần học viện Trạm Lam không chỉnh chết ta, ta sẽ không có gì phải lo lắng cả!Nghệ Phong cười nói. Nguyên Trực cười khổ lắc đầu nói:- Chỉ sợ đến lúc đó học viện Trạm Lam sẽ chỉnh chết ngươi.
402 Liễu Mộng Nhiên đang có tâm sự trong lòng, nghe có người gọi tên mình cũng quay đầu nhìn lại hướng phát ra âm thanh. Thấy thân ảnh quen thuộc, trên mặt nàng thoáng hiện nét kinh hỉ:- Sao ngươi lại ở đây?Khi Liễu Mộng Nhiên nói lời này, khuôn mặt hơi hồng lên, khiến Nghệ Phong nhịn không được muốn đưa tay ôm vào lòng.
403 - Ta đi phủ đệ trước!Liễu Mộng Nhiên rốt cục không thể chịu nổi những câu nói của Nghệ Phong, chào một tiếng nhanh chóng bỏ chạy. Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên vặn vẹo vòng eo tinh tế chạy đi, không khỏi nhỏ giọng thì thầm một tiếng:- Thế này là sao chứ? Còn không cho người ta nói thật?Thân thể yêu kiều xinh đẹp của Liễu Mộng Nhiên khiến ánh mắt Nghệ Phong nhìn theo bước chân của nàng không muốn rời đi.
404 - Ách, lão đại! Người vừa rồi hình như chính là Nghệ Phong. Lúc hắn cùng viện trưởng đánh nhau, ta đã nhìn thấy! Chỉ là không rõ ràng lắm, không dám khẳng định mà thôi!- Cái gì?Câu này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi nhảy dựng lên, quay đầu nhin về phía Nghệ Phong vừa rời đi, đã không còn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.
405 - Ách, Quái lão, không kinh khủng như vậy chứ?Nghệ Phong nhìn Quái lão đầu, ngượng ngùng nói. Quái lão đầu cười hắc hắc nói:- Luyện ngục là một nơi mà trong đó, khi nóng thì nóng không gì sánh được, khi lạnh cũng lạnh đến tột cùng.
406 - Tiểu tử, tốt! Niệm tình chuyện tranh giành tình nhân của sư phụ ngươi, ta sẽ giúp ngươi một lần. Trước khi ngươi khiêu chiến truyền nhân đương đại của Tĩnh Vân Tông, tạm thời có thể không tham gia Luyện ngục.
407 Nghệ Phong ngó đông ngó tây, tìm kiếm dọc theo hành lang, rốt cục tìm được trên tầng cao nhất của tòa nhà, một nơi thậm chí có thể khiến người ta lãng quên, thấy hai chữ nho nhỏ màu cam – Chanh ban.
408 Nghệ Phong không rõ tại sao khi mình ngồi xuống chỗ này đám người vốn trước đó khinh thường mình đều đồng loạt tập trung ánh mắt lên người mình. Nhìn dáng vẻ tươi cười có chút hả hê của bọn họ, Nghệ Phong đột nhiên có cảm giác lạnh toát cả người.
409 Vừa rồi khi Tiểu Lục tới báo có người dám ngồi chỗ của nàng, có người theo đuổi Khinh Nhu, nàng còn không cho là đúng. Nàng cho rằng đám người Chanh Ban này là một lũ điên cùng ngu ngốc, lại thích chơi đùa.
410 Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của Nghệ Phong lại khiến đấu khí Họa Thủy vừa ngưng tụ đột nhiên mạnh mẽ tiêu tán. - Khinh Nhu. Ta nghĩ nàng đã trúng độc, hơn nữa còn là một loại độc tương đối cao cấp!Một câu này khiến mọi người cổ quái nhìn Nghệ Phong, đương nhiên trong đó có cả Khinh Nhu và Họa Thủy.
411 - Hừ! Ngươi có thể tra ra loại độc này, cho thấy đẳng cấp của nó cũng thấp. Loại độc như vậy ngươi cũng không thể giải được ư?Họa Thủy rất xem thường nhìn Nghệ Phong nói.
412 - Ngươi xong rồi a! Họa Thủy mà cũng dám đi theo sao? Nàng chỉnh người thực sự nghiêm khắc đó. Nghe nói đám người Lăng Thiên Vũ cũng đều đã bị nàng chỉnh qua.
413 Học viện Trạm Lam quả thực rất kinh khủng, nhưng cũng không kinh khủng đến mức dùng Tướng Cấp làm thị vệ. Cường giả Tướng Cấp bị dùng làm thị vệ cũng rất ít người mà thôi.
414 - Ta cũng rất ít khi được thấy huynh đệ tự tin như các ngươi. Vậy ngươi cũng xem thử bản lĩnh “công phá” của bản thiếu!Nghệ Phong đáp lời Cao Thiên, đồng thời đấu khí trong cơ thể cũng mạnh mẽ ngưng tụ, từng vòng từng vòng hướng về phía nắm tay.
415 - Hắn chính là Nghệ Phong?Ánh mắt lão nhân râu bạc sáng lên:- Hắn chính là Nghệ Phong khiến học viện phải dùng tới hình thức nghiêm phạt Luyện Ngục sao?Họa Thủy nghe tới Luyện Ngục cũng nhịn không được rùng mình một cái, nghi hoặc hỏi:- Cao gia gia, học viện sao lại phải sử dụng hình thức Luyện Ngục với Nghệ Phong? Theo con biết, toàn bộ học viện từ trước tới nay không có mấy người phải chịu nghiêm phạt này mà?Lão nhân râu bạc gật gật đầu nói:- Toàn bộ học viện từ trước tới nay cũng chỉ có năm người phải chịu nghiêm phạt Luyện Ngục.
416 Khinh Nhu cũng sững sờ tại chỗ. Tuy nhiên, nhớ lại khi đó Nghệ Phong tùy ý ném cho mình đan dược cao cấp, túy ý vứt chính là đan phương đan dược lục giai, nàng lại cảm thấy tin tưởng!Lão nhân râu bạc nhìn Nghệ Phong đang chiến đấu phía xa, thở dài một hơi nói:- Hi vọng hắn đã có thể tra ra độc này vậy cũng có thể giải được nó! Bằng không, kể cả là ta cũng chỉ có thể áp chế được một khoảng thời gian!Họa Thủy nghe lão nhân râu bạc nói không khỏi sửng sốt.
417 Câu này của Họa Thủy khiến hai huynh đệ Cao Thiên, Cao Không rùng mình một cái, quay đầu nhìn Nghệ Phong với ánh mắt “Ngươi tự cầu phúc đi!”, yên lặng đứng qua một bên không nói gì nữa.
418 Nghệ Phong cười cười nói:- Người phối trí ra độc này đã từng tuyên bố: Không hiểu dược hiệu, trừ phi là y sư cửu giai, không ai có thể giải được. Lẽ nào Cao lão cho rằng ta đã đạt đến y sư cửu giai?Câu này của Nghệ Phong nhất thời khiến lão nhân kinh ngạc.
419 - Thực sự là một tên điên!Họa Thủy thì thầm một tiếng. Tuy rằng miệng nói như vậy, nhưng đáy lòng nàng cũng bội phục vạn phần, nội tâm không khỏi nảy sinh tình cảm kỳ lạ!Lão nhân râu bạc nghe Họa Thủy nói thầm, cũng có chút đồng tình, đồng thời nhịn không được một lần nữa cảm thán:- Hậu sinh khả úy a!Đương nhiên, Nghệ Phong vừa nuốt giọt máu của Khinh Nhu, cũng không dám dừng lại quá lâu.
420 Nghệ Phong cười cười, đương nhiên sẽ không so sánh mình với lão nhân này. Ít nhất với độc này mình còn có chút hiểu biết đại khái. Nắm được dược hiệu không đến bốn thành, lần lấy thân thử độc này xem như thất bại!Tâm trạng hai người Họa Thủy và Khinh Nhu cũng không tốt, hai nàng cùng hỏi:- Không có chút hi vọng nào sao?Lão nhân râu bạc liếc mắt nhìn hai nàng, cũng có chút bất đắc dĩ nói:- Mới hiểu được bốn loại thuốc pha chế, muốn giải độc này, xác suất thành công cũng không đến hai thành.