441 Nghệ Công hít một hơi thật sâu, hắn cảm giác mình đến không sai. Lần trước mình để quản gia đến tìm Nghệ Phong, bị Nghệ Phong một ngụm cự tuyệt, hắn luôn suy nghĩ mãi, nghĩ Nghệ Phong có đáng giá để hắn tự mình đến không.
442 Dáng dấp Liễu Mộng Nhiên nhu thuận như vậy, làm cho Nghệ Phong lăng lăng nhìn Liễu Mộng Nhiên, không biết vì sao nữ nhân này đột nhiên biến thành nhu thuận như vậy, đây là đại tài nữ có đại trí tuệ của đế đô sao? Bộ dáng này quả thực là một tiểu ngốc nghếch a! Nào có người nào nói mình là thị nữ, còn vui vẻ như vậy! Nghệ Phong bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Liễu Mộng Nhiên.
443 Thời điểm Liễu Mộng Nhiên âm thầm vui vẻ trong lòng, thanh âm của Nghệ Phong đột nhiên truyền tới:- Mộng Nhiên, môi của ta rất ngọt sao?- A. . . Liễu Mộng Nhiên sợ hãi kêu một tiếng, sắc mặt nàng nhanh chóng đỏ bừng, nàng cảm giác mặt mình như bị lửa đốt vậy!Bước chân của Liễu Mộng Nhiên có chút lảo đảo, nàng nhanh chóng chạy trốn ra ngoài.
444 - Nếu như lại cho ta một cơ hội, ta sẽ bắt hắn ở Mạc Thành như trước!Nghệ Công nhìn Nghệ Phong, nhàn nhạt nói. Nghệ Phong đối với Nghệ Công hiện lên một tia thưởng thức, ít nhất hắn cũng có đảm đương, cho dù vô tình cũng có thể vô tình đến cùng.
445 Nghệ Phong nhàn nhạt nói, nỗi lòng đột nhiên phiêu đãng về kiếp trước, ở nơi đó có một nơi gọi là nhà, mặc kệ khi nào, nhà này vẫn luôn hòa thuận vui vẻ!Liễu Mộng Nhiên nghe Nghệ Phong nói, nhìn miệng hắn hiện lên nụ cười hạnh phúc, nàng hơi sửng sốt, nàng cho tới bây giờ chưa thấy qua Nghệ Phong tươi cười ấm áp như vậy.
446 Họa Thủy nhìn ánh mắt trêu chọc của Nghệ Phong, trong lòng nàng hơi kinh hãi, tiểu tử này không có chuyện gì không dám làm, nói không chừng hắn sẽ đến thật.
447 - Danh tiếng hiện tại của ngươi, không phải cũng đủ chói mắt sao? Bá đạo giữ lấy từ Hoa Hạ, nhất cử chém giết hơn mười người của học viện, thậm chí có học viên Bạch Kim.
448 Nghệ Phong không thể phủ nhận, hắn cười cười nói:- Một người sống, ngay cả người mình thích cũng không bảo hộ được, vậy sống có ý nghĩa gì đây? Coi như là mãnh thú, cũng biết thề sống chết bảo hộ hài tử của mình! Ngay cả phía trước có nghìn vạn địa ngục, ta cũng không chùng bước!Lão nhân cười cười nói:- Ta hi vọng ngươi có thể làm được như ngươi nói! Đi đi! Hẳn là nha đầu kia còn đang chờ ngươi!Nghệ Phong thấy lão nhân hạ lệnh trục khách, hắn gật đầu nói:- Vãn bối xin cáo lui!Nói xong, Nghệ Phong bước ra ngoài!Lão nhân nhìn bóng lưng Nghệ Phong, hắn cười cười lẩm bẩm- Không hổ là Tà Đế đương đại, ngạo khí cùng lão gia hỏa kia như nhau.
449 Thời điểm Nghệ Phong và Liễu Mộng Nhiên thảo luận rốt cuộc ai ôm ai, Cao Thiên, Cao Không đi vào phủ đệ của hắn, Nghệ Phong lúc này mới dừng lại động tác của mình, hướng Liễu Mộng Nhiên nháy mắt, nhỏ giọng nói:- Chờ trở về phòng ta sẽ cho nàng ôm!Liễu Mộng Nhiên đỏ mặt tới mang tai, thế nhưng vẫn nhu thuận đi theo phía sau Nghệ Phong.
450 - Ách. . . Cao Thiên triệt để bị chấn động rồi, nếu như đội thị vệ sau cũng mạnh như vậy, một phủ Bá tước cần lực lượng thủ vệ nhiều như vậy làm gì?Chỉ là bọn họ thân làm thị vệ, không nên lắm miệng hỏi nhiều.
451 Nghệ Phong không có việc gì thì đi tìm Vương lão và Quái lão đầu, thỉnh giáo bọn họ các vấn đề. Đối với các vấn đề của Nghệ Phong, hai người nhiều khi không hiểu chút nào.
452 Thực lực những học sinh này xác thực rất cao, nếu như có thể trải qua rèn đúc vì mình sử dụng mà nói, vậy thì hoàn mỹ. Nghệ Phong nghĩ tới Cuồng Hổ, nam nhân kia vừa nhìn đã biết chính là người lớn lên trong máu tanh, nếu để hắn rèn luyện học sinh, nhất định có thể để cho bọn họ nhanh chóng trưởng thành? Sau đó để cho bọn họ tập luyện cùng người của Sát Lâu, nghĩ bọn hắn sẽ như ngọc thô mài sáng! Người của Sát Lâu, không có người nào không lớn lên trong đấu tranh máu lạnh!Thời điểm Nghệ Phong âm thầm trầm ngưng, một thanh âm lại vang lên: - Phong thiếu gia thấy hai cường giả quyết đấu vì tiến vào Mãnh Hổ Môn có gì cảm thán sao?Nghệ Phong nhìn về phía thanh âm phát ra, đã thấy Nguyên Trực đi về phía hắn.
453 Nghệ Phong cười ha ha, vươn tay nói với Nguyên Trực: - Chỉ cần ngươi không sợ thế giới cường giả vi tôn bên ngoài, ta cam tâm tình nguyện để ngươi gia nhập!- Ha ha! Nhân sinh trên đời, nếu như lo trước lo sau, còn không bằng không sống.
454 Vũ Thanh Phong nói: - Lẽ nào ngươi có thể sánh ngang với Mãnh Hổ Môn? Tổ chức nhỏ yếu, ta khinh thường gia nhập!Nghệ Phong nhìn Vũ Thanh Phong nói: - Ta ngay cả một tổ chức nhỏ cũng không tính, ta mời, chỉ có một nguyên nhân.
455 - Tiểu thư của ta, kỳ thực đôi môi cùng dáng người của nàng giống như đôi chân của nàng, rất dụ hoặc, rất mê người!Nói xong Nghệ Phong cười ha ha, nghênh ngang rời đi.
456 Trên người Triệu Hải loang lổ vết máu, thẳng tắp nhào tới trước mặt Nghệ Phong. Mang theo tiếng khóc nức nở nói:- Thiếu gia, hai khu phố mà mấy ngày trước chúng ta chiếm đều bị bọn họ chiếm trở lại, hơn nữa địa bàn của chúng ta cũng bị bọn họ chiếm hơn phân nửa!Ánh mắt Nghệ Phong phát lạnh, nhanh chóng bắt mạch cho hắn một phen, thấy chỉ là thoát lực và ngoại thương, không có nguy hiểm tới tánh mạng, lúc này mới thở dài một hơi, trầm giọng hỏi Tiệu Hải: - Chuyện gì xảy ra?Triệu Hải có chút bi thương khóc nức nở: - Hung Lang vì trả thù chúng ta chiếm lĩnh địa bàn của hắn lần trước, dẫn người điên cuồng giết đến, chúng ta không có chuẩn bị nên bị hắn đánh liên tiếp lui về phía sau, bị hắn chiếm đi ba khu phố! Rất nhiều huynh đệ bị bọn hắn giết chết!Nói đến chỗ này, trong mắt Triệu Hải ứa ra hàn quang, những huynh đệ này, là những người theo hắn từ rất sớm.
457 Tử Bang làm như vậy, không khỏi có rất nhiều người nhìn Nghệ gia có chút hả hê, Nghệ gia ở đế đô như bá vương, cường thế không ai dám động, hiện tại rốt cục có người dám chọc rồi.
458 - Thiếu gia!Cao Thiên nhìn phủ đệ đóng chặt kia, dò hỏi Nghệ Phong!Nghệ Phong nhàn nhạt nhìn lướt qua, hướng Cao Thiên nói:- Hủy đi!- Vâng. Cao Thiên không nói lời vô ích, trực tiếp đi lên trước, đấu khí vận chuyển lên đùi, một cước hung hăng đạp tới.
459 Mà cùng lúc đó, mấy người của Sát Lâu khác cũng động thủ, từng đạo hàn quang cùng tươi máu bắn ra. Thi thể ầm ầm đổ trên mặt đất, thậm chí có kẻ còn không thể phát ra tiếng vang.
460 Thực lực của Sư Cấp cao giai, làm đám người rút lui vài bước. Mà ngay khi bọn họ chuẩn bị tấn công tiếp theo, mấy người phía sau Dạ Quỷ mạnh mẽ xông ra, một người một chủy thủ, đánh tới cổ họng người bị Dạ Quỷ bức lui kia.