101 Ôm cô trong lòng một lúc, tuy rằng tay chân cứng ngắc nhưng anh cũng không để ý, chỉ cảm thấy vô cùng mỹ mãn, nhẹ giọng cảm thán: “Nếu như có thể ôm thật thì tốt rồi”Diệu Diệu ngồi cứng đờ trong vòng ôm của Bạch Lập Nhân, vừa nghe giọng nói oán giận của anh thì thấy vô cùng chói tai, cô bực mình nhẹ giọng lẩm bẩm: “Em đã bảo là không cần ôm rồi mà.
102 Yêu đương cũng ngọt ngào như kẹo vậy. Diệu Diệu cho rằng, cho dù hai người có cải biến được quan hệ thì về phương diện cảm giác sẽ không mấy thay đổi, không cần cố gắng mà trực tiếp thăng thành trạng thái tẻ nhạt của đôi vợ chồng già luôn!Dù sao họ đã quá quen thuộc rồi.
103 Sáng sớm, Bạch Lập Nhân có chút ngây ngốc. Thứ Hai có cuộc họp quản lý. Trong lúc quản lý của từng bộ phận tiêu thụ báo cáo, anh chỉ nghĩ đến chuyện để một mình cái cô kia trong văn phòng liệu có tịch mịch lắm không? Nhớ đến vẻ mặt lúc học hành chăm chỉ của cô, lúc mệt đến nỗi ngoạc miệng ngáp mất hết cả hình tượng, nghĩ đến đủ loại bộ dạng của cô, anh lại mỉm cười.
104 Hôm nay, sáu giờ tối ngày chủ nhật. "Bạch tiên sinh, anh lại đến à?" Y tá chăm sóc đứng bên giường, vừa mát xa vừa chào hỏi Bạch Lập Nhân. Anh lịch sự gật đầu chào đáp lễ.
105 Bạch Lập Nhân từ từ tháo thắt lưng da, cởi quần, nhưng lại giật mình ngồi ngây ngốc trên nắp bồn cầu, ngây ngẩn một hồi mới miễn cưỡng ngước mắt nhìn sang tấm ảnh Thư Kỳ lưng trần đang quay mặt mỉm cười.
106 Cô, cô, cô. . . Cũng quá phóng túng đi. . . Đầu óc Bạch Lập Nhân trống rỗng, nên khi phục hồi tinh thần mới phát hiện bản thân đã vô thức trả lời: "Được.
107 Diệu Diệu nghe thấy tiếng chuông cửa thì khẽ hoảng hốt nâng tay, Bạch Lập Nhân thấy thế vội vàng nói: "Đừng để ý đến bên ngoài, chuyên tâm chút!"Thời khắc mấu chốt sao có thể phân tâm được?!Nhưng tiếng chuông cửa cứ vang lên từng hồi, tuyệt đối không chịu buông tha.
108 Phù ngữ dày đặc bên thân liên tục bảo vệ Diệu Diệu, cô cảm thấy cả người như không còn hơi sức, mất trọng tâm tựa đầu vào cây lan dạ hương. Cảnh sắc chung quanh cứ mơ mơ màng màng xoẹt qua tầm mắt.
109 Mới sáng sớm mà điện thoại đã đổ chuông liên tục, quấy rầy giấc ngủ của anh một cách nghiêm trọng. Tiếng chuông cuối cùng cũng ngừng nhưng Bạch Lập Nhân đã bị đánh thức, anh mơ mơ màng màng ngồi dậy.
110 Hạ Thiên và Hiểu Vũ lại đến thăm Diệu Diệu, lần này các cô ấy cố tình chọn một bộ tóc giả thật quyến rũ. Hiểu Vũ khéo tay nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian mới có thể miễn cưỡng cố định bộ tóc giả lên đầu Diệu Diệu.
111 “Diệu Diệu, cầm lấy, son mày nhờ tao mua đây. ” Vì yêu cầu này của cô, Hiểu Vũ còn cố ý chạy đến cửa hàng mỹ phẩm một chuyến. Diệu Diệu vội vàng dịch người, Hiểu Vũ lập tức lấy gương, đem son môi cẩn thận thoa cho cô.
112 Trong nhà có mẹ là phụ nữ, đương nhiên anh cũng biết cái kia tròn méo thế nào, có điều đi mua băng vệ sinh thì đúng là lần đầu tiên trong đời. Bạch Lập Nhân đến cửa hàng tiện lợi, thấy loại nào đắt nhất, dày nhất thì nhặt, anh đâu biết loại nào tốt, càng không biết cái gì gọi là lưới, cái gì gọi là bông, anh vốn là đàn ông, làm gì có kinh nghiệm mà nhận biết.
113 Động tác phải nhanh, xuống tay phải độc. Nếu Tiết Hồ Ly am hiểu dùng não thì Bạch Lập Nhân là người thiên về sử dụng vũ lực để giải quyết vấn đề hơn. Đừng hỏi đến chuyện anh có cần bình tĩnh lại hay không, hay đừng xúc động mạnh như thế, anh chỉ đang khó chịu khi nhìn thấy cảnh nha đầu này rơi vào tay Tiết Hồ Ly mà thôi.
114 Edit: huongntdBeta: BéoNhoắng một cái đã họp đến tận ba giờ hơn, Bạch Lập Nhân trở lại văn phòng, vừa mới ngồi xuống đã lao vào làm việc như điên. Nhiều ngày nay, công việc của anh bận đến tối tăm mặt mũi, ngay cả thời gian uống ly nước ngay trong phòng làm việc cũng được xem là xa xỉ.
115 "Vẫn còn đang tức giận à? Cho anh một cơ hội giải thích được không?""Thực sự không thể cho anh một cơ hội sao? Không sao, anh có thể chờ. ""Xin lỗi vì tất cả những chuyện đã làm với em, anh cho rằng mình có thể không có em, nhưng hóa ra anh đã đánh giá thấp tình cảm của mình dành cho em.
116 "Bạch Lập Nhân, anh mau mang tiền trả lại đi!" Diệu Diệu kinh hãi. Cứ tưởng Bạch Lập Nhân sẽ đồng ý ngay tức khắc, không ngờ anh vẫn chống tay trên bàn như cũ, tiếp tục trầm mặc.
117 Đã nhiều ngày, Diệu Diệu cứ cảm thấy Bạch Lập Nhân bắt đầu trở nên là lạ. Từ hôm đó trở về sau, kỳ thật bọn họ đã thử thêm một lần, không biết có phải do gánh nặng tâm lý của hai người họ quá nặng hay không mà dù đã đứng trước cửa vẫn không thể nào tiến vào.
118 Bạch Lập Nhân và Tiểu vĩ đang ở phòng hội nghị nghiên cứu chất lượng hàng nhái. "Chất vải thật sự không tồi, đối phương quả thực không đơn giản. " Bạch Lập Nhân vuốt vuốt mặt vải, không thể không cảm thán.
119 “Anh Bạch, cô Liêu, không phải chúng tôi không muốn cho hai người vay vốn, mà là phía người đảm bảo của hai người có vấn đề!” Quản lý ngân hàng vừa dứt lời đã khiến hai người họ kinh ngạc.
120 Bạch Lập Nhân ở quán cà phê chờ người. Ngay khi anh mất kiên nhẫn nhìn đồng hồ lần thứ 13, cuối cùng Đỗ San San mặc quần áo trắng tinh, áo khoác lông xù, cao quý như một đóa hoa xinh đẹp được trưng bày trong tủ kính - đến muộn nửa tiếng cũng đã bước vào.