221 Kỳ thực, khi Lăng hắc hóa xuất hiện, Tiêu Tử Lăng tuyệt không mất đi ý thức, cậu chẳng qua chỉ làm người đứng xem mà thôi. Khi thấy Lăng hắc hóa ác liệt rút ra đường đao bị Sở Chích Thiên nắm chặt, thấy máu tươi chảy xuôi nơi lòng bàn tay Sở Chích Thiên, tim Tiêu Tử Lăng tránh không được co thắt.
222 Đêm, giáng lâm, căn cứ Lăng Thiên bắt đầu thắp sáng đèn đuốc, mọi người cả ngày làm việc bận rộn bắt đầu tiến hành cuộc sống về đêm của bọn họ. Quán bar duy nhất của căn cứ Lăng Thiên, lúc này rốt cục cũng treo lên bảng biểu hiện bắt đầu kinh doanh, điều này để cho nhóm người thức tỉnh sớm đã chờ ở bên ngoài vội vội vàng vàng xông vào.
223 Rời khỏi cách căn cứ Lăng Thiên cự ly khá xa, dùng Linh Nhãn xác định xung quanh không có bất kỳ ai tồn tại, Tiêu Tử Lăng thoáng nhấc tay, một chiếc xe việt dã rắn chắc trống rỗng xuất hiện trên mặt đất.
224 Quả nhiên không ngoài dự liệu, vừa vào trấn nhỏ đã bị một trong những thủ vệ ở cửa ngăn cản. “Kẻ nào?” Thủ vệ kia rất cảnh giác, xe mới tới gần cửa, đã bị chặn lại.
225 Tần Lam thấy Tiêu Tử Lăng biết không nhiều hơn được bao nhiêu so với cô, tuy rằng cô biết hẳn nên dừng ở đây, nhưng vẫn rất không cam lòng hỏi thêm một câu: “Có nghe nói về lời đồn Sở Chích Thiên thích nam nhân hay không?” Lời nói của Tần Lam khiến cho trái tim Tiêu Tử Lăng kích động kịch liệt một chút, mặt cậu đầy vẻ kinh ngạc: “Ách?” Dường như cảm thấy biểu hiện của mình quá không bình tĩnh, Tiêu Tử Lăng co quắp nói: “Nam nhân thế nào có thể thích nam nhân chứ, chuyện này quá khiến người ta chấn kinh.
226 Căn cứ Nam Đô, Ngô Khánh Vân với Bành Nguyên thiếu thành chủ của căn cứ đứng trên lầu cao nhất thành Nam Đô nhìn xuống phía dưới, hai người tuổi trẻ tuổi tác tương đương nhau lúc này vẻ mặt thư thái tùy tiện, dường như hết thảy đều ở trong lòng bàn tay.
227 (xuất từ câu ‘Hạng Trang múa kiếm, ý ở phái công’: Hạng Trang múa kiếm giữa tiệc để giúp vui, nhưng ý đồ ám sát Lưu Bang, cả câu ý chỉ làm 1 việc bày ra nhưng lại có mục đích khác ẩn phía sau) Liên tục ba ngày, Ngô Khánh Vân không cần quân sư nhắc nhở, liền chủ động đến nhà ăn dạo một vòng, ăn bữa cơm.
228 Khí trời Nam Đô thay đổi bất thường, sau hai ngày liên tục khí trời tốt, ngày hôm nay lần nữa mưa dầm kéo dài, khí trời ẩm ướt này thực sự khiến người ta nhấc không nổi hứng thú ra ngoài.
229 Lúc này, phía sau bọn cậu xuất hiện một luồng năng lượng cực nóng ngưng trọng như núi cao, năng lượng đó đánh tới phía sau lưng Tiêu Tử Lăng, kình khí phá không, phát sinh tiếng rít bén nhọn, một chiêu này tới quá đột nhiên, khiến cho Tiêu Tử Lăng không hề phòng bị, bởi vì phía sau cậu ngoại trừ thi thể của Ngô Khánh Vân, căn bản không có kẻ địch nào khác, thế này tới cùng là chuyện gì? Tiêu Tử Lăng không thể tránh chỉ có thể bố trí Thanh Tâm Thuật ở sau lưng, chuẩn bị cố chịu một kích này.
230 Trong lòng Tiêu Tử Lăng mừng như điên lại mang chút phiền muộn, mừng như điên chính là, dựa theo năng lực tu bổ hiện tại của Thanh Tâm Thuật, ngũ tạng lục phủ của Tiểu Thất hẳn có thể được chữa trị khỏi, như vậy Tiểu Thất sẽ thoát khỏi nguy hiểm sinh mệnh.
231 Tiếu Tiếu với Tiểu Mao rất phát sầu, cửa có người dị năng hệ tinh thần biến thái như vậy quản chế, cho dù là con kiến cũng không qua được, phải biết rằng dù Tiếu Tiếu với Tiểu Mao che giấu thế nào, trên người vẫn có đoàn năng lượng dị năng, có lẽ người thức tỉnh hệ khác cảm nhận không được loại năng lượng này, nhưng đối với người dị năng hệ tinh thần, loại năng lượng này như đèn đuốc trong đêm tối, thực sự quá rõ ràng, căn bản tránh không khỏi.
232 Hai con cầu lông Tiếu Tiếu với Tiểu Mao, hiện tại đều vào trong Tử Phủ, Tiếu Tiếu rất sớm đã trích máu, lúc đó nội dung Tử Phủ hiện ra là linh sủng của Tiêu Tử Lăng, đây cũng là nguyên nhân Tiếu Tiếu có thể mang theo Tử Phủ di động, chỉ có người có quan hệ với Tử Phủ mới có thể để cho Tử Phủ bám trên thân, đây cũng là nguyên nhân vì sao Tiêu Tử Lăng phải phí sức lớn cải trang để đi ra.
233 Lúc này Tiêu Tử Lăng đã lâm vào tuyệt cảnh sinh tử, rồng hắc viêm cực đại phía sau cậu bởi vì lần đình trệ này của Tiêu Tử Lăng đã đuổi kịp, cho dù Tiêu Tử Lăng lần nữa thi triển dị năng tốc độ, chỉ sợ cũng không còn kịp né tránh, mà cậu còn phải thời khắc phòng bị Công Kích Tinh Thần khó lòng phòng bị kia.
234 Mỗi khi đến một căn cứ, Sở Chích Thiên sẽ khai hỏa toàn bộ tinh thần lực, tuy rằng không có sự phối hợp của Linh Nhãn của Tiêu Tử Lăng, khiến cho phạm vi anh nắm giữ thu nhỏ đi rất nhiều, nhưng phạm vi một cây số cũng đủ cho anh dùng.
235 Ngô Khánh Vân vứt xuống xúc tua cháy đen trong tay, thở hổn hển nhẹ mấy hơi, một kích này thiếu chút nữa đã rút sạch dị năng của hắn, hắn nhanh chóng lấy ra một viên thuốc nuốt vào, lúc này nhất định phải bảo chứng dị năng tràn đầy, bởi vì người mà hắn đợi kia có lẽ đã sắp tới.
236 Theo câu nói này của Ngô Khánh Vân, phía trước mặt hắn cỡ mười mét, trên đoạn cây gãy nào đó, trống rỗng xuất hiện một bóng người màu đen, thân thể anh cao ngất đứng trên thân cây đó, đường nhìn băng lãnh đạm mạc nhìn một vòng xung quanh, cứ như nhìn một đám kiến.
237 Sở Chích Thiên giữa không trung ở vào trạng thái tiến công trong nháy mắt bị luồng sánh sáng trắng đó bao phủ, liền cảm thấy dường như bản thân đang ở trong đầm lầy, hành động thoáng cái trì trệ hơn rất nhiều.
238 Trả lời Ngô Khánh Vân chính là cánh tay vô tình của Tiêu Tử Lăng, Tiêu Tử Lăng rút mạnh thanh đường đao đâm thủng ngực Ngô Khánh Vân ra, phi thân trở ra, tránh thoát phản kích trước khi hấp hối giãy dụa của Ngô Khánh Vân, chỉ thấy máu tươi nơi ngực Ngô Khánh Vân tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ một mảnh bãi cỏ dưới chân hắn.
239 Tiêu Tử Lăng hấp hối giãy dụa nói: “Có thể ‘quay tay’ giải quyết ko?” Kính dâng tay tính ra tốt hơn so với cúc hoa. Giám Định: Thiên phú dị bẩm! Phân Tích: Quay nửa ngày chỉ sợ cũng làm không xong! Tiêu Tử Lăng:.
240 Khi sắp tiếp cận Sở Chích Thiên, ngón tay Tiêu Tử Lăng đột nhiên đình chỉ bất động, mà giữa trán cậu hiện ra vẻ mặt giãy dụa, cùng với phẫn nộ. “Vì sao, chẳng lẽ cậu muốn bị anh ta giày vò đến chết?” Trong không gian ý thức, Lăng hắc hóa phẫn nộ rống giận với Lăng chính quy quấy rầy cậu ta.