241 Cự long dưới hông Sở Chích Thiên đột nhiên cảm nhận thấy mát rượi một mảnh, sau đó luồng mát rượi đó từ nơi kia dọc theo bụng ngực trực tiếp tuôn đến não bộ, khiến cho tư duy vốn bị dục vọng xông mê muội của anh nhất thời thanh tỉnh.
242 Thấy lời nhắc nhở của Phân Tích, Tiêu Tử Lăng cả kinh trong lòng, cậu muốn ngồi dậy, lại phát hiện hai cánh tay của Sở Chích Thiên như đai sắt ôm lấy thắt lưng cậu chặt cứng.
243 Trở lại căn cứ, Sở Tiểu Thất đã được Chân Nhất Long đón đi, đương nhiên Chân Nhất Long thấy thảm trạng của Tiểu Thất, nhịn không được mở miệng quở trách rất lâu, khiến cho khuôn mặt băng hàn vạn năm bất biến của Tiểu Thất có loại dấu hiệu sắp tan vỡ, bất quá năng lực thích ứng của Sở Tiểu Thất rất mạnh, rất nhanh đã có thể không nhìn đến sự càm ràm lải nhải còn dài dòng hơn so với bà cụ già bó chân của Chân Nhất Long.
244 Người của bộ an giám đều là người thức tỉnh cường đại, Giang Khinh Ngữ biết mình giãy dụa thế nào cũng không dao động được bọn họ mảy may, vì vậy cô nhanh chóng lãnh tĩnh xuống, quay đầu nhìn về phía Trương Ngải Ngải lạnh lùng hỏi: “Trương Ngải Ngải, vì sao cô sẽ ở cùng chỗ với người của bộ an giám? Là cô nói gì ở chỗ Tiêu bộ trưởng? Dự định hãm hại tôi?” Bây giờ còn chưa phải lúc cô đánh cược, cô nhất định phải lãnh tĩnh, Giang Khinh Ngữ cô đã định trước là nhân vật chính, ai cũng không thể thay đổi được, cho dù nguy cơ thế nào, nhất định cũng sẽ có một đường sinh cơ.
245 Quan kiểm soát lật văn kiện ra mặt trước, lạnh lùng hỏi: “Không có? Vậy lần phản bội ba năm trước đây của Ngô Khánh Vân, nơi ở của Tiêu Tình Vân là do cô để lộ ra đúng chứ.
246 Mà Giang Khinh Ngữ lại cười, cô cười rất sáng rất mị, thậm chí có một loại kiêu ngạo thắng lợi, cô biết ngay Sở Chích Thiên sẽ không nỡ để cho cô khó xử mà, sẽ không để cho những kẻ đó vu hãm sự thuần khiết của cô.
247 Căn cứ Lăng Thiên, sáng sớm ngày nào đó, một thanh niên không chút thu hút trời tảng sáng đã đeo một chiếc ba lô lớn ra khỏi cửa, lần này cậu ta được phân công ra ngoài căn cứ làm nhiệm vụ, bất quá cậu đã quen, bộ an giám ra ngoài căn cứ làm nhiệm vụ vẫn rất nhiều, gần như hàng năm cậu đều phải đi một lần như thế.
248 Nam nhân bất đắc dĩ, anh sờ mặt mình cười khổ nói: “Nói thật, anh cũng không nhận ra chính mình, vì phối hợp em, anh chỉ đành biến thành bộ dáng quỷ này, em a, tâm thế nào cứng như thế, muốn rời đi liền rời đi, tuyệt không suy nghĩ đến tâm tình của anh.
249 Xe thông hành dọc đường đi rất thuận lợi, bởi vì có hai tài xế thay phiên nhau lái, sau hai ngày hai đêm, bọn họ đã thuận lợi tới căn cứ Ngân Thành. Căn cứ Ngân Thành là một căn cứ siêu nhỏ, tiền thân cũng chỉ là một thành phố núi nhỏ, toàn bộ diện tích trong thành cộng lại cũng chỉ ba mươi đến bốn mươi vạn mét vuông.
250 Sáng sớm hôm sau, Tiêu Tử Lăng liền mang theo Sở Chích Thiên tới kiến trúc cao nhất lớn nhất ờ trung tâm căn cứ Ngân Thành, nơi đó chính là địa phương náo nhiệt nhất của căn cứ, là trung tâm nhiệm vụ săn bắt của căn cứ Ngân Thành.
251 Nhân viên đăng ký nghe thấy Tiêu Tử Lăng nói như vậy, vội vã đáp ứng, khó có được một người thức tỉnh cấp bốn, thế nào cũng phải lưu người đó lại, mà đối phương cũng rất thông tình đạt lý đề xuất giảm phân nửa thù lao, điều này bọn họ vẫn có thể chấp nhận, dù sao người thức tỉnh tốc độ cấp ba không phải thực sự vô dụng, làm dò đường phía trước vẫn rất cần thiết.
252 “Nguyên Kỳ, dạy dỗ không tồi a? Xem ra cậu rất có tiềm lực làm đội trưởng, về sau nếu như thấy người thức tỉnh tốt nhớ nhận lấy, làm một mình quá nguy hiểm.
253 Sở Chích Thiên liên tục thuấn di mấy cái, liền cách xa thương đội, cũng lướt qua vòng vây của tang thi bốn phía, chỉ chốc lát sau, ở trung tâm bầu trời thành chết, một thân ảnh cắt ngang không gian, đột ngột xuất hiện, sau đó lần nữa biến mất, cuối cùng xuất hiện trên mái tòa nhà cao tầng nào đó.
254 Người phụ trách thương đội mang vẻ mặt mộng ảo nhìn cánh cửa chính của căn cứ Kỳ Nguyên gần trong gang tấc, hắn không ngờ hắn thế mà có thể sống về lại được nơi đây, dọc đường này, bọn họ trải qua rất khủng bố cũng rất mộng ảo.
255 Sở Chích Thiên với Tiêu Tử Lăng chưa từng tới căn cứ Kỳ Nguyên này, nhìn người đi đường lui tới bốn phía, hai người nhìn thoáng qua nhau, cảm giác có chút bó tay chịu trói, không biết nên làm gì.
256 Tốc độ Sở Chích Thiên rất nhanh, khi Tiêu Tử Lăng vẫn còn quấn quýt có nên đi vào hay không, anh ta đã đi ra từ trong quán mang theo nụ cười nơi khóe miệng, trông bộ dáng hài lòng đó của anh ta, đã biết chuyến này anh ta thu hoạch được rất nhiều.
257 Thấy được kẻ thù kiếp trước hại chết mình, Tiêu Tử Lăng không còn tâm tình đi dạo phố nữa, Sở Chích Thiên thấy thế liền kêu Dịch Viên dẫn bọn họ đến một nơi ở yên lặng nghỉ ngơi, không cần xa hoa, chỉ cần dễ chịu, giá cả thực dụng một chút là được.
258 Đây là một trấn nhỏ tràn ngập tử khí, nơi đây không có người sống, tồn tại chỉ có tang thi. Vốn loại thị trấn chết như thế này, hẳn là sớm đã bị căn cứ xung quanh thanh lý sạch sẽ, bất quá đều sẽ có một số sự tồn tại đặc biệt, tỷ như trấn nhỏ này.
259 Khi Tiêu Tử Lăng với Diệp Văn sắp rơi vào trong đàn tang thi, Sở Chích Thiên ở phía trước nhất dùng hai tay đẩy mạnh hai người trong tay, vội la lên: “Các cậu chạy trước!” Hai người Hoắc Chinh Vũ với Tiền Lộ liền cảm thấy một luồng lực nhẹ phía sau đẩy hai người bọn họ một phen, tốc độ của bọn họ thậm chí còn nhanh hơn so với khi Sở Chích Thiên mang theo chạy.
260 Sở Chích Thiên rất dứt khoát, khóe miệng trực tiếp thoáng hếch, tỏ ý Tiêu Tử Lăng việc này không quan hệ tới anh, dù sao cũng là Tiêu Tử Lăng muốn gia nhập đội ngũ, hiện tại đội trưởng bị bọn họ liên thủ ám toán chết, nói như thế nào cũng nên là Tiêu Tử Lăng ra mặt giải quyết đi.
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Huyền Huyễn, Dị Giới
Số chương: 27