261 Sở Chích Thiên không phải một nam nhân dễ xua đuổi được, anh biết hiện tại không có cách nào lập tức tử hình Tiêu Tử Lăng, bất quá nếu Tiêu Tử Lăng dám chủ động mê hoặc anh, không thừa cơ lấy chút chỗ tốt thì không phải là Sở Chích Thiên anh.
262 Sở Chích Thiên phía sau không trả lời, Tiêu Tử Lăng vừa định giãy khỏi cái ôm khiến cho cậu hít thở không thông này, liền thấy trước mắt nhoáng lên, toàn bộ tình cảnh đã chuyển hoán.
263 Sở Chích Thiên kiên trì dùng môi lưỡi âu yếm da thịt xung quanh hai anh đào nơi ngực Tiêu Tử Lăng, trong lòng Tiêu Tử Lăng gai ngứa vô cùng, bắt đầu vô ý thức vặn vẹo thân thể, cậu cảm thấy chưa đủ, nụ hôn của Sở Chích Thiên khiến cho cậu cảm thấy không chân chính âu yếm được đến nơi cậu cần nhất, sự khó chịu ngứa đến mức tận cùng lại không được thư giải trong lòng khiến cho Tiêu Tử Lăng bất chấp thứ gì khác nữa, cậu ưỡn ngực, bắt đầu thống khổ vặn vẹo thân thể.
264 “Thiên. . . Không, không nên như vậy. . . ” Tiêu Tử Lăng cảm thấy thế này có chút kích thích, nhịn không được mở miệng ngăn lại, vốn cho rằng Sở Chích Thiên sẽ trực tiếp nhấc súng lên ngựa như lần trước, cậu nghĩ cố chịu một chút sẽ vượt qua, không ngờ lần này Sở Chích Thiên lại nhiều trò như vậy, trực tiếp khiến cho cậu binh bại như núi đổ.
265 Lý trí của Sở Chích Thiên đã tới một điểm giới hạn, ở vào sát rìa tan vỡ, anh đã nhịn không nổi được nữa, thế nhưng hiện tại vẫn nhất mực còn kém một bước cuối cùng.
266 Sở Chích Thiên trải qua trận thịnh yến này, trực tiếp nắm giữ nhược điểm của Tiêu Tử Lăng, biết một khi cậu rơi vào trong tình dục, sẽ không còn năng lực chống lại.
267 Ngồi ở bên cạnh thu thập cành gỗ khô, Diệp Văn mang vẻ mặt bất mãn nhìn đội săn bắt mới gia nhập vào kia, nữ đội trưởng kia quá vô sỉ, thế mà dán phó đội của bọn cậu chặt như vậy, chẳng lẽ cô ta không biết phó đội là của đội trưởng sao? Không thấy đội trưởng Nguyên Kỳ đã nhăn chặt đầu mi rồi sao? Còn có, phó đội thế này là ý gì? Có đội trưởng còn chưa đủ? Thế mà còn muốn chân đứng hai thuyền? Diệp Văn hung hăng bẻ gãy cành khô trong tay, vứt vào đống củi, vẻ mặt phẫn nộ, lầm bà lầm bầm.
268 Nữ đội trưởng dường như còn không phục, cô ta nói với Sở Chích Thiên: “Chẳng lẽ anh nguyện ý thần phục dưới thân nam nhân? Hơn nữa còn chỉ là một thành viên trong đó? Nếu như anh theo tôi, tôi sẽ cho anh địa vị người chồng chính thức, ngang vai ngang vế với tôi.
269 Nhân viên phục vụ khó xử nhìn Tiêu Tử Lăng nói: “Chuyện này. . . ” Tiêu Tử Lăng có chút xấu hổ nói: “Hiếm thấy được món ăn quê nhà, có chút hoài niệm, nếu không thuận tiện thì thôi vậy.
270 Tiêu Tử Lăng với Sở Chích Thiên về lại khách sạn, hai người ôm nhau nằm trên giường, thoạt nhìn dường như là đang ngủ, kỳ thực ý thức hai người đang giao lưu.
271 “Rất kinh ngạc đúng không, không rõ vì sao tớ sẽ nói với cậu những việc này?” Du Hoa cười, mang theo một chút xảo quyệt nhỏ, anh rất hài lòng sự giật mình của Tiêu Tử Lăng.
272 (đọc xong Chương này mới hiểu được nghĩa của cái tựa đề) Tiêu Tử Lăng Sở Chích Thiên tiễn bước Du Hoa Lôi Vân Chương, Tiêu Tử Lăng mới vừa vào phòng, đã bị Sở Chích Thiên đuổi theo sau đó ôm lấy, ôm rất chặt tựa hồ sợ cậu đột nhiên biến mất vậy: “Tiểu Lăng.
273 Lý Liệt lắc đầu nói: “Vương tổ trưởng trăm ngày trước liền thất tung, trong khoảng thời gian này vẫn luôn chưa từng xuất hiện, ông chủ trên danh nghĩa của tiệm cơm Hữu Gian là phó tổ trưởng Tề Long, gần như đồng thời thất tung với Vương tổ trưởng.
274 Thủ lĩnh căn cứ Tần Lĩnh tuyệt không trả lời, trái lại mặt hướng về phía các đại thủ lĩnh căn cứ dò hỏi: “Tôi muốn biết các vị thủ lĩnh khi bắt được mật thám của căn cứ khác lẻn vào, xử lý như thế nào?” Một thủ lĩnh căn cứ trong đó cười lạnh một tiếng nói: “Còn có thể thế nào? Thanh lý là được.
275 Thủ lĩnh đang ngồi nơi đây đều không phải kẻ ngu ngốc, bằng không cũng không có khả năng thành lập được căn cứ của riêng mình trong ngày diệt vong, tuy rằng Tần Tiếu đã trước tiên lau đi vết máu nơi khóe miệng, nhưng việc đột ngột lui về phía sau ba bước cùng với tiếng kêu thảm thiết phát ra trong gian phòng sát vách, đều khiến cho tâm bọn họ tồn nghi ngờ, bọn họ vốn rục rịch lập tức dừng bước chân tiến lên vây công Sở Chích Thiên, lựa chọn tiến hành đứng ngoài quan sát rồi hẵng quyết định.
276 Tần Tiếu cố nén sự chấn kinh trong lòng, cuối cùng cũng ổn định tâm thần, gã nhìn về phía Sở Chích Thiên kinh nghi hỏi: “Vậy vị này chính là?” Thực lực tuyệt đối ngự trị trên mọi người, chẳng lẽ cũng là một trong bảy đại cao tầng.
277 Nhị Ngốc nghe vậy ngẩn người, hắn ngơ ngác nhìn ngồi người trong tiệm cơm, đếm đếm, lúc này mới cau mày nói: “Mười hai người thì là mười hai món sao? Vậy phải nấu rất lâu nga.
278 Thời gian trôi qua, năm thứ mười từ khi ngày diệt vong bắt đầu, tang thi đã bị người thức tỉnh thanh lý gần như sạch sẽ, chỉ có một số ít thành chết bởi vì cấp bậc tang thi quá cao, vì vậy người thức tỉnh tạm thời không có cách nào qua thanh lý.
279 Nơi đỉnh núi Mã Nhã cực bắc, trong Tử Lăng Cung âm lãnh, một bóng lưng gầy gò mặt đối diện tường, ngồi thẳng tắp, nhắm mắt dưỡng thần, hắn có một mái tóc dài màu bạc xõa vuông góc xuống, bởi vì rất dài, ngọn tóc đều rải trên mặt đất.
280 Sở Chích Thiên không phải không muốn ở lại bên cạnh Tiêu Tử Lăng, đáng tiếc quy tắc thời không không cho phép anh ở lại nơi này. Nếu như anh không vào đường hầm thời không, đường hầm cũng sẽ cưỡng chế hút Sở Chích Thiên vào, lúc đó sẽ không còn là việc Sở Chích Thiên có thể khống chế được nữa.