1 Tuyên Thành tuyết phủ trắng đang chìm đắm trong niềm hân hoan đón chào năm mới, người người bận rộn cả một năm, cuối cùng có thể rảnh tay nhàn rỗi dừng lại tất cả công việc, thả lỏng cơ thể đã thấm đầy mệt mỏi.
2 Diệp Cốc Thanh nằm trên giường nhìn nam nhân vẫn hôn mê bên cạnh, nhịn không được nhíu nhíu mày, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện xung hỉ của Diệp gia có chút kỳ quái.
3 Diệp Cốc Thanh từ lần đầu tiên nhìn thấy người nam nhân trước mắt này đã không quá vui, hôm nay cái người này tỉnh lại rồi còn nhìn thấy nụ cười lẳng lơ tận xương trên gương mặt kia, trong lòng càng tăng thêm một tầng chán ghét.
4 Đối với lời nói của Hồng Hề Việt, Diệp Cốc Thanh dĩ nhiên không tin. Theo như ký ức của Diệp đại thiếu gia, Diệp lão gia đã vì hắn mà tìm đại phu trong khắp Tuyên thành cũng như vùng lân cận, đại phu chính nhi bát kinh*còn không nhìn ra hắn bị trúng độc, Hồng Hề Việt làm sao mà có khả năng vừa sờ liền sờ ra a?
(*正儿八经 Chính nhi bát kinh có ba nghĩa: nghiêm túc nghiêm chỉnh, thật sự xác thực, xứng danh.
5 Về vết sẹo trên cánh tay này, Diệp Cốc Thanh cũng không thấy nhắc đến trong ký ức của Diệp đại thiếu gia, chỉ có thể nói với Hồng Hề Việt là mình không nhớ rõ.
6 Để gió lạnh trên đường thổi trong chốc lát, Hồng Hề Việt cũng tỉnh táo lại rồi. Lúc này đã sắp canh ba, đề khí vượt tường tiến vào sân nhà Diệp gia. Trong sân Diệp gia chỉ có mấy đèn lồng treo trên mái hiên, đang không ngừng lắc lư theo gió.
7 Chuyện Hồng Hề Việt ngủ lại phòng Diệp Cốc Thanh rất nhanh đã truyền đến tai Diệp lão gia. Ăn sáng xong chưa lâu, Diệp lão gia liền chắp tay dẫn theo quản gia đi đến phòng Diệp Cốc Thanh.
8 Câu trả lời của Diệp Cốc Thanh khiến cho hai mắt Hồng Hề Việt sáng ngời, nhìn nhìn chậu than đặt trên bàn không còn quá nóng, hất cằm ý bảo Diệp Cốc Thanh đi theo.
9 Nghe thấy lời nói của Hồng Hề Việt, Diệp lão gia khẽ nhíu mày, bàn tay thả bên người không tự chủ siết chặt. Hồng Hề Việt đứng đối diện Diệp lão gia, nhìn thấy động tác của ông, lãnh ý trong mắt dần sâu, xoay người nhìn Diệp Cốc Thanh trên giường, thấy hắn nhíu mày, thế là duỗi ngón tay vuốt xuống giúp hắn.
10 Diệp lão gia đi vào phòng liền lướt qua hai người đang ngồi ngay ngắn trước bàn đến thẳng bên giường, nhìn thấy đứa con nằm trên giường vẫn hoàn hảo không tổn thương gì nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh như trước, vành mắt Diệp lão gia hơi đỏ, nghẹn ngào kêu một tiếng: “Tử Khâm.
11 Đèn vừa thắp, Diệp Cốc Thanh hôn mê suốt ba ngày rốt cuộc cũng mở mắt. Lúc này, Hồng Hề Việt đã ra ngoài. Diệp Cốc Thanh xoa xóa cái trán có chút nặng nề, khó khăn dựng người dậy, xốc lên cái chăn bằng gấm rồi chậm rãi xuống giường.
12 Tiểu đồng tử chỉ là một đứa nhỏ bảy tám tuổi, đúng là độ tuổi thích nghịch ngợm, được Hồng Hề Việt cõng lên vai lập tức hưng phấn kêu to. Diệp Cốc Thanh đứng ở trước cửa nhìn thấy Hồng Hề Việt ở trong sân cười đến vui vẻ, miệng cũng bất giác nở nụ cười….
13 Mấy người trong sân cười đùa một trận sau đó liền đi tới chính sảnh.
Lúc này, Diệp lão gia đang đợi ở trong, thấy mấy người đi tới liền vội vã đứng dậy nghênh đón.
14 Dạo quanh một vòng trên phố, mấy người cảm thấy không có gì thú vị liền một đường hồi phủ. Lúc ngang qua một quán trà, nghe được mấy vị khách nhân trên bàn dường như đang tranh luận một vấn đề.
15 Diệp gia là vào mười lăm năm trước định cư tại Tuyên thành, mười lăm năm cắm rễ tại một thành trấn, mặc dù thời gian cũng không phải là ít, nhưng so với thế gia vọng tộc tồn tại hơn trăm năm thì lại không đáng nhắc tới.
16 Vào chạng vạng tối ngày thứ ba Thường Dương Tử chữa trị cho Diệp Cốc Thanh, Diệp lão gia dẫn theo Nhị di thái cùng Tam di thái đi đến Đông Sương, lúc này Thường Dương Tử vừa mới lấy máu của Diệp Cốc Thanh xong, nhìn thấy ba người liền cười rồi lên tiếng chào hỏi.
17 Lúc Hồng Hề Việt hứng trí bừng bừng đi đến chỗ Thường Dương Tử để khoe khoang mình và Diệp Cốc Thanh lại tiến thêm một bước, thì nhìn thấy Diệp lão gia đi ra khỏi phòng Thường Dương Tử.
18 Đảo mắt đã hơn một tháng trôi qua, trải qua gần hai tháng châm cứu, Diệp Cốc Thanh cảm thấy cơ thể so với trước kia thì tốt hơn rất nhiều, bởi vậy, số lần châm cứu cùng lấy máu cũng giảm dần, bình thường vẫn còn dùng thêm chút dược thiện cùng thuốc bắc chậm rãi điều trị.
19 Hồng Hề Việt là người tập võ, lực tay đương nhiên lớn. Tay phải Diệp phu nhân bị y bẻ gãy, lúc này lại bị bóp cổ, chỉ có thể dùng một tay để phản kháng.
20 Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Diệp lão gia liền mang theo Diệp phu nhân rời khỏi Tuyên thành. Diệp Cốc Thanh một đêm không ngủ, cho nên lúc tiểu nha hoàn chạy vào nói cho hắn biết phu nhân và lão gia đã rời đi, Diệp Cốc Thanh nhắm mắt lại.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 24