201 “Võ thủ lĩnh thích nữ nhân?” Mặt Sở Chích Thiên âm trầm nói. Võ Chiếu cười nói: “Sở thủ lĩnh, đừng xem thường trực giác của nữ nhân, vị trong lòng anh không phải là nữ nhân đúng chứ.
202 Đang trong lúc nói chuyện, một số thủ lĩnh ở đây đã tiến hành giao dịch thành công, sau đó hăng hái bừng bừng dắt nữ nhân bọn họ mới trao đổi được đến gian phòng đã sớm được chuẩn bị để phát tiết.
203 “Tiểu Ngũ, mỗi lần em cầu xin đều chưa từng thành công, anh nghĩ hẳn em đã tỉnh ngộ rồi, không ngờ em vẫn không biết ngoan. ” Ánh mắt Sở Chích Thiên u ám vô cùng, anh chuyên chú nhìn Tiêu Tử Lăng, dường như đang truyền đạt điều gì đó.
204 Tiêu Tử Lăng nằm trên sô pha, thấy sắc mặt Sở Chích Thiên đột ngột đỏ lên lại nhanh chóng chuyển thành trắng xanh, một đường máu màu đỏ gai mắt chảy xuống nơi khóe miệng, không chỉ như thế, Sở Chích Thiên đã chống đỡ không được thân thể của chính mình nữa, cả người vô lực ngã sấp xuống trên người cậu.
205 Đổng Hạo Triết rất vất vả đè dục vọng đó xuống, trên mặt lộ ra nụ cười thuần hậu nói: “Cảnh Văn, chỉ uy hiếp không đủ đâu, thế nào cũng phải cho chút chỗ tốt kích thích tớ một chút chứ.
206 Trọng tài đến từ quân đội trực tiếp giơ cờ biểu thị chiến đấu kết thúc, tỏ ý căn cứ Lăng Thiên Đổng Hạo Triết tấn cấp top 4. Đổng Hạo Triết sờ sờ ót, cười hàm hậu với trọng tài, có chút lo lắng nhìn Thu Thiên Ảnh nằm trên mặt đất, dường như có chút bất an đối với việc mình hạ thủ nặng, biểu hiện như một thanh niên thực sự rất thuần phác, Đổng Hạo Triết như vậy nhận được hảo cảm của chiến sĩ trung hạ tầng của quân đội, khi đi xuống lôi đài, nhận được ngón tay cái của những chiến sĩ đó.
207 * thanh trừ kẻ gian, nịnh thần bên cạnh vua. Lúc này, Sở Tiểu Thất ngẩng mạnh đầu, hai mắt chợt lóe hàn quang, nó cau mày nhìn ra bên ngoài. Thấy thế, Lục Vân Đào nhanh chóng đưa tay, chạm đến dao động truyền đến trong gió, sắc mặt anh hơi đổi, lập tức nhìn về phía Sở Tiểu Thất.
208 “Tiểu Thất, đi mau, đi tìm Trần phó đội, Ngô Khánh Vân đã cấp bốn, chúng ta không phải là đối thủ. ” Lục Vân Đào sống sót sau tai nạn, thấy Tiểu Thất đi ra, nhanh chóng phân phó.
209 Dương Bình Chương vẫn luôn cho rằng là biểu hiện của ông liên lụy thủ hạ đội viên, ông áy náy không có biện pháp phát tiết, chỉ có thể bắt đầu oán giận Tiêu Tử Lăng đã cứu ông, cho rằng là Tiêu Tử Lăng biểu hiện quá tốt, mới để cho ông bị khó xử như vậy.
210 Lời này khiến cho hết thảy người chưa rõ thân phận của Tiêu Tình Vân đều chú ý. Lúc này Chân Nhất Long cao giọng đáp: “An bài chức vụ của căn cứ chúng ta, sẽ không lấy thức tỉnh hay không làm tiêu chuẩn, chỉ xem người đó có thích hợp hay không, Ngô Khánh Vân, mày không nên tiếp tục bịa đặt thị phi.
211 Cố nén sự đau đớn trên người, Tiêu Tình Vân với nửa khuôn mặt đã sưng không còn ra hình dáng dùng sức mở mắt, ánh nhìn đầu tiên liền thấy được Sở Tiểu Thất trước mặt, cái đuôi nhỏ vẫn luôn đi theo phía sau cháu trai nhà mình này, lúc này vẫn là bộ biểu tình băng lãnh đó, hai mắt không có bất kỳ cảm tình nào vốn hẳn không nhìn ra được tâm tình gì, nhưng không biết vì sao, cô lại cảm nhận được sự phẫn nộ với bi thương trong đó.
212 “Ngô ca, anh thuyết phục cô ả này nguyện ý tiếp nhận loại hình xăm đó như thế nào?” Người áo bào đen nghía về phía đồ án ngôi sao năm cánh trên da thi thể khô tương đồng với mặt đất, tránh không được hiếu kỳ hỏi một tiếng.
213 Trên đường cái của căn cứ Kinh Vân, vài chiếc xe đang lái đến đấu trường, nhóm người này chính là đám người Sở Chích Thiên còn chưa biết căn cứ nhà mình bị bạo động, lát nữa sẽ tiến hành thi đấu bán kết, bọn anh như thường ngày ngồi trên xe mà căn cứ an bài đến hiện trường.
214 Vương Thiếu Phong với vẻ không cách nào tin tưởng nhìn chằm chằm hai nữ nhân mỗi người một phong thái kia, lẩm bẩm: “Không có khả năng, mấy cô ả không phải người thường sao?” Vương Thiếu Phong đương nhiên biết tin tức của mấy người căn cứ Lăng Thiên, Viên thiếu tướng đã sớm nói cho gã, vì vậy sau khi gã khống chế Trần Cảnh Văn Tiêu Tử Lăng, không phòng ngừa hai người này, lực chú ý hoàn toàn đặt ở trên người Sở Chích Thiên với Đổng Hạo Triết, lại không ngờ gã khống chế không phải cô gái yếu đuối, mà là hai con độc xà ẩn giấu rất sâu, để cho Trần Cảnh Văn Tiêu Tử Lăng một kích đắc thủ.
215 Khi “Thiên La Địa Võng” triệt để biến mất, hiện ra trước mặt bốn người chính là một đống hỗn độn, ngoại trừ quái thú cải tạo gien cấp thấp bị giật hôn mê, ngã ở nơi kia, phần lớn những con khác thì tạm thời mất đi năng lực hành động, giãy dụa trên mặt đất, nhưng có vài con quái thú cải tạo gien thuộc về cấp cao lại không hề bị thương, thấy hàng rào điện bao trùm chúng nó đã biến mất, quái thú cải tạo gien bị giật có chút bực bội phẫn nộ lập tức hung ác đánh tới, rõ ràng muốn ăn tươi đối tượng khiến cho chúng nó chịu đau trước mắt, để bình ổn sự tức giận của chúng nó.
216 Lúc này, Sở Chích Thiên đứng chính giữa ba người, hai tay lần nữa vẽ ra một vòng tròn, miệng tiếp tục ngâm: “Thiên Địa Song Long Xuất!” Theo một tiếng này, hai trụ điện đột nhiên một lên một xuống xuất hiện hai con cự long điện từ, xoay quanh mà ra trên không.
217 Sở Chích Thiên lần lượt túm lấy Đổng Hạo Triết với Trần Cảnh Văn, lúc này Tiêu Tử Lăng phản ứng nhanh nhẹn thần kỳ, xoay người một cái trực tiếp nhảy ra phía sau lưng Sở Chích Thiên, gắt gao ôm lấy cổ Sở Chích Thiên.
218 * người xa quê lâu ngày khi về lại quê sẽ thấy sợ hãi 1 cách khó hiểu Sở Chích Thiên nghe thấy thanh âm của Viên thiếu tướng, anh như cười như không nhìn qua.
219 “Ai?” “Ách, là. . . Tiểu Thất thái tử gia!” Lời nói của Tần Thượng Phong khiến cho Sở Chích Thiên sửng sốt, dường như nghĩ tới điều gì, anh nhíu mày, thuấn di một cái liền tới trước mặt Tiểu Thất.
220 Lúc này, Tiêu Tử Lăng chậm rãi mở mắt, nhìn về phía Sở Chích Thiên ôm mình, ánh mắt băng lãnh, chính như nhìn một người xa lạ vậy. “Tiểu Lăng. . . ” Sở Chích Thiên nhìn đôi mắt không có nhiệt độ đó, tim của anh thoáng cái rớt vào hầm băng.