241 Phong Liệt sau một hồi mừng rỡ liền âm thầm may mắn nhìn trữ vật giới của Hình Ngọc THiên, nếu không thì hối hận chết đi mất. Hắn hơi chút trầm ngâm, thu hồi năm mươi vạn Long tinh làm phí tổn hẳng ngày, để cho Trấn Long thiên bi hấp thu, một lát sau, trên mặt đất dày đặc màn cát bụi.
242 Tấm lệnh bài này được đúc bằng loại đồng phổ thông, nhưng điều khiến cho Phong Liệt cảm thấy kỳ lạ đó là hắn có thể cầm trên tay nặng giống nhưđá ma Long ám trảo, vậy mà với một loại lệnh bài có chất liệu bình thường như thế này lại không bị tổn thương chút nào.
243 - Này, ngươi cười đủ chưa? Cười đủ rồi thì mau làm việc đi! Chỉ cần ngươi giải trừ chú thuật, sau khi trở về ta nhất định sẽ bảo Trương Đại Tài đến cầu hôn ngươi! Quyết không nuốt lời! Phong Liệt không kiên nhẫn được nữa bèn thúc giục.
244 Lý Thiên Ký tâm trạng không được ổn định, một lát sau bay trở về trên Đào lý phong, hắn vừa đi vào trong đại điện nghị sự của Lý gia, vừa vội vã suy nghĩ trong lòng về lý do thoái thác.
245 Trời xanh không phụ lòng người, bỏ ra mấy tháng, dưới sự trợ giúp của rất nhiều linh đan, hơn nữa bản thân mang dòng máu của cửu phẩm thiên tài, Lý U Nguyệt cứ như thếđạt được kỳ tích vọt từ nguyên khí cảnh ngũ trọng thiên lên đến nguyên khí cảnh cửu trọng thiên, quả thực khiến cho vô số người kinh ngạc.
246 - Hắn nếu như biết hiện tại ta cũng đạt tới nguyên khí cảnh cửu trọng thiên nhất định sẽ rất vui, hì hì! Trong đôi mắt xinh đẹp của Lý U Nguyệt lặng lẽ hiện ra một tia vui mừng, không kiềm chếđược bèn nghĩ tới Phong Liệt.
247 Ma Băng sợ hãi vô cùng, bà từ từ tuyệt vọng phát hiện ra linh hồn và thân thể của mình càng lúc suy yếu càng nhanh, chẳng mấy chốc đã hạ xuống cường độ cương khí cảnh.
248 Ban đầu nhìn thấy Lý U Nguyệt đi cùng bốn cao thủ, hắn còn tưởng rằng nàng đang cùng với cao thủ của Lý gia rèn luyện tu vi để tăng kinh nghiệm. Nhưng giờ phú này, ánh mắt đau khổ của Lý U Nguyệt đã giúp hắn hiểu rằng, không lâu sau đó sẽ có chuyện không hay đến với nàng.
249 Đúng lúc này Lý Thiên Hổ ở đằng trước bỗng quay đầu liếc lùm cây Phong Liệt ẩn núp, trên mặt âm tà lóe vẻ nghi ngờ. Lý Thiên Hổ lầm bầm, hơi nhíu mày: - A? sao ta cứ cảm giác bị người nhìn lén nhỉ? Lý Khoáng vội nói: - Tam thiếu gia! Thuộc hạđi lên xem sao! Lý Thiên Hổ lạnh nhạt ừ một tiếng: - Ừm! Lý Khoáng thấy thế thầm vui mừng, cơ hội biểu hiện của mình lại tới rồi.
250 - Đã đến thời gian giao hẹn, người của Lan gia tại sao vẫn chưa xuất hiện? Lý Thiên Hổ đang đứng trên một tảng đá lớn trên đỉnh ngọn núi, nhíu mày nhìn núi rừng chung quanh, không phát hiện mục tiêu, sắc mặt có chút trầm xuống.
251 Nếu như lt là một mỹ nữ tuyệt thế, xinh đẹp thì cũng không khiến cho người ta sinh ghét, nhưng Phong Liệt vừa nghĩ tới thế giới sau lớp áo choàng kia, tỏng lòng không khỏi ác cảm, làm thế nào có thểđể cho cô ta dựa vào được.
252 Lan Tiếu do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. - Được, nếu như ngươi đã đồng ý rồi, hy vọng lát nữa ngươi sẽ không làm chuyện gì điên rồ.
253 Lan Tiếu đưa Lý U Nguyệt đến trước mặt pho tượng, tuy lần đầu tiên nhìn thấy thứ này nhưng thực sự không để ý gì cả, dù sao cũng chỉ là kiểm tra xem có phải là bảo vật cửu phẩm huyết mạch hay không.
254 Lúc sau Lý U Nguyệt dần dần bình tĩnh lại, mặt thoáng chốc đỏ bừng lên, không chút thẹn thùng vùi đầu vào ngực Phong Liệt. Ngoài miệng tuy bất mãn cứ lẩm bẩm nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào như ăn mật ong vậy.
255 - Ực! Sắc mặt Phong Liệt xì xuống, không thể tưởng tượng được tiểu mỹ nhân Lý U Nguyệt có thể tưởng tượng phong phú như thế, hắn cố gắng giải thích cho nàng: - Đừng nghĩ Lý U Nguyệtg tung, sao có thể có chuyện đó được? Ta muốn có thiếp không phải đều phải có sựđồng ý của đại phu nhân sao? Ha ha! - Hừ hừ, đây là chàng nói đấy nhé, đừng có đổi ý! Lý U Nguyệt gầm gừ nói, đồng thời cố ý liếc nhìn Lan Tiếu.
256 Lý Khoáng và các cao thủ Lý gia khác chứng kiến Lý Thiên Hổtrọng thương, sắc mặt kinh hãi, bèn bỏ luôn đối thủ tiến lên đỡ Lý Thiên Hổdậy. - Tam thiếu gia ngài không sao chứ? - Tam thiếu gia! Lý Thiên Hổđứng dậy, tỏ ý không cần hai người đỡ, hai mắt oán độc nhìn Lan Tiếu Thiên đang bay trên không trung, phẫn nộ quát to: - Lan Tiếu Thiên, Lan gia các ngươi bội bạc, không tuân thủ quy củ, chẳng nhẽ là muốn khai chiến với Lý gia ư? Lúc này có thể nói hắn đã phẫn nộ cực điểm, vốn tưởng rằng lần này vụ giao dịch của Lý gia và Lan gia sẽ tốt đẹp, không ngờ rằng lại xui xẻo như vậy, đã cướp mất cháu gái của mình không nói rồi, bây giờ còn đánh mình trọng thương, bây giờ có dưỡng thương nửa năm cũng không hồi phục được nữa.
257 Ánh mắt chớp chớp vài cái, Lý Khoáng quay người lại nịnh nọt Lan Tiếuh: - Tam thiếu gia, ngài nghỉ ngơi đi! Để thuộc hạđuổi cái tên súc sinh này đi. - Ừ.
258 - RẦm rầm… Sau hai tiếng nổ vang trời liên tục, hai cái vòi rồng đều bị tan biến mất,mà con ma long khí thế ngợp trời kia cũng chỉ rụt lại một chút rồi lại tiếp tục tán công với tốc độ chóng mặt.
259 Lúc này Lý Thiên Hổ đau quằn quại lăn ra mặt đất liên tục gào thét thảm thiết. Bách túc chi trùng tử nhi bất cương, mặc dù Lý Thiên Hổ người đang bị thương nặng nhưng dù sao cũng là một cao thủ thần thông, Phong Liệt không muốn tại mình mà lại có thêm sự cố gì nữa.
260 Lan Tiếu Y bực mình trừng Phong Liệt, tức giận nói: - Hừ! Đừng lấy bụng dạ tiểu nhan đo lòng quân tử! Bổn tiểu thư mới không thèm làm cái việc lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Nói rồi nàng đi ra xa.