81 Ông lão kia thấy cách ăn mặc của đại nhân giống như một người nhà quê, mỉm cười, cất giọng nói: - Mời ông anh cùng ngồi xuống đây! Đại nhân nói: - Mời ngồi.
82 Lại nói chuyện châu quan Thâm Châu là Hạch Thượng Thông, nghe Vương An nói xong, hắn vô cùng sợ hãi, chạy tọt vào nha môn, vào thư phòng cũng chẳng dám ngồi xuống, chắp tay đi lại loanh quanh trong phòng, miệng lầm bầm, nói: - Ta chết chắc rồi, ta chết chắc rồi.
83 Lưu đại nhân thấy vậy, đưa mắt nhìn viên quan Tiếp sự, nói: - Phiền đại nhân thay tôi vào bẩm với Thiên Tử, nói Lưu Dung phụng mệnh tới phủ Bảo Định làm chủ khảo đã hoàn thành nhiệm vụ, nay xin tới báo cáo.
84 Lại nói chuyện Vương Thị chợt nghĩ ra một kế, nói: - Hai vị thượng sai, xin hãy đợi cho chốc lát, đợi nô gia đi đóng cửa lại đã, ngộ nhỡ có người hàng xóm nhìn thấy thì còn ra thể thống gì nữa? Hai tên nha dịch tưởng nàng nói thật.
85 Lại nói chuyện Lưu đại nhân, tới Nhiệt Hà diện kiến Hoàng thượng, được Thái thượng hoàng ban ân, phong cho là lễ bộ thị lang, tấn phong tước hiệu Thái tử thiếu bảo, làm việc trong phòng thượng thư, có thế ra vào cung bất cứ lúc nào.
86 Quý vị độc giả chắc hẳn cũng rõ, thực đúng là quan lại chẳng có ai vô tư, cũng giống như trong hồ nước nào cũng có cá vậy. Quý vị thử nghĩ xem, đại nhân đang hỏi đúng chỗ hắn ta lo ngại chợt bên ngoài lại có tiếng kêu oan.
87 Hoàng Trực muốn chuốc cho võ cử say rượu, đợi tới canh ba cho tiện ra tay. Vì muốn lấy mạng võ cử nên liên tục nâng cốc. Võ cử lại nghĩ đó là ý tốt của cai ngục nên hễ nâng chén lên là uống cạn.
88 Cai ngục đứng nhìn một hồi, thấy võ cử lúc đầu còn giãy giụa, sau nằm im lìm, không thấy động cựa chi hết, lại thấy ngực võ cử nổi phồng lên tới một, hai thốn.
89 Lưu đại nhân thấy võ cử và Cai ngục đã toàn mạng lên tới công đường, đang định thẩm vấn, chợt nghe phía Tây Bắc vang lên tiếng "soạt", thì ra là một ngôi sao băng to bằng miệng cái chén uống rượu từ phía chính Đông bay qua.
90 Trần Đại Dũng rời khỏi thành Thương Châu theo lối cửa Nam, đi hơn chục dặm đường, tới một quán cơm. Hảo hán bèn vào quán, ngồi xuống, gọi đồ ăn uống rượu.
91 Lưu đại nhân đưa mắt nhìn thiên tổng, nói: - Vương thiên tổng, người của bản đường đã điều tra ra hung thủ giết người. Chúng vốn là một lũ cướp, võ nghệ cao cường.
92 Hảo hán Trần Đại Dũng ghé mắt nhòm qua cửa sổ nhìn vào trong, thấy hòa thượng, kỹ nữ, lại có cả hung thủ Bán Biên Tiêu đang đùa nghịch nhau thật chướng mắt.
93 Bán Biên Tiêu lão thái gia quý nhất là anh hùng hảo hán, nên mới không nỡ lén hạ độc thủ. Ném ngươi bằng một mảnh ngói, chỉ là khiến ngươi giật mình một chút mà thôi.
94 Trần Đại Dũng cũng nhảy theo lên mái nhà, thấy hung đồ xoay mình định bỏ chạy. Hảo hán nóng nảy, sợ hắn chạy mất, bèn dùng chiêu hổ đói vồ mồi, hai tay giang rộng, nhảy tới ôm lấy hắn.
95 Ngũ dạ lậu thanh thôi hiểu tiễn Cửu trùng hy sắc túy tiên đào Tộc kì nhật noãn long xa động Cung điện phong vi yến tước cao". Dịch thơ: Năm canh nước rỏ giục ngày sang Say với đào tiên vui chín tầng Ngày ấm tinh kỳ rồng rắn động Điện cung gió nhẹ én bay ngang.
96 Công tử Hùng Kiệt nghe Lý Thăng nói vậy, tức đến nổi ai con mắt trợn tròn, nghĩ thầm: - Giỏi cho Đoạn Văn Kinh! Cho dù ngươi là một đứa nổi tiếng, một kẻ đứng đầu đám nha dịch nhưng ngươi là người thế nào mà dám coi thường ta? Đợi đó, ta sẽ từ từ tính sổ với ngươi.
97 Kính thưa quí Vị độc giả đạo đài phủ Đại Danh là Hùng Ân Hoãn cũng chẳng cần tra đi hỏi lại, lũ cướp kho bạc cũng chẳng cần nói tới nói lui, chỉ một câu thôi, chúng đã kéo ngay Đoạn Văn Kinh vào cuộc! Tại sao lại nói vậy? Bởi vì làm thế, chúng mới có được con đường sống, mà Hùng ân Hoãn mới có thể lôi Đoạn Văn Kinh ra rửa hận được cho con.
98 Hai người bọn Trương Quân Đức, Lưu Phụng nghe Từ khắc Triển nói vậy lập tức đứng dậy, Từ Khắc Triển thấy vậy, nói: - Hai vị lão đệ chớ nên manh động. Lúc này ta không thể ra tay được.
99 Lại nói chuyện đạo đài Hùng Ân Hoãn tay trái cầm đế đèn , tay phải xách đao ra khỏi cửa phòng. Vừa tới bậc thềm, chân chưa kịp đứng vững đã thấy Trương Quân Đức và Lưu Phụng xông tới.
100 Lại nói chuyện vợ của Đoạn Văn Kinh là Uông thị, sau khi thấy con gái là Đoạn Thụy Bình lao vào mũi đao tự tử cô ta cũng húc đầu vào tường chết theo. Nha dịch Đoạn Văn Kinh thấy vợ và con gái đã chết, lúc này mới nổi lửa đốt nhà chợt thấy bên ngoài có tiếng hò hét huyên náo, ông ta nghĩ rằng có người tới báo quan, quan phủ dẫn quân tới tróc nã họ.