101 Từ Khắc Triển, Đoạn Văn Kinh, Trương Quân Đức, Lưu Phụng bốn người đánh tan đám quan binh phủ Đại Danh, nhân lúc nửa đêm tối trời đã chạy lọt lưới, nhằm hướng Tây Nam đào tẩu.
102 Bọn Liễu Long nghe Đoạn Văn Kinh nói xong, nhất tề đứng dậy, nói: - Từ lâu rồi bọn tôi đã có ý ấy, chỉ e một nỗi thế mỏng lực cô, e không làm nên chuyện.
103 Lại nói chuyện Đoạn Văn Kinh tới trước cửa Nam phủ Đại Danh, hai đứa vừa định tiến vào, chợt thấy bên cạnh vang lên tiếng quát: - Này, chớ vào trong vội! Nói rõ xem người của lộ nào rồi bọn ta mới cho vào.
104 Tặc nhân vào Đức châu, gặp ngay nhị nha Trần Công của Đức Châu. Vị Trần nhị nha này từng tới Đại Danh dự sinh nhật của đạo đài, được Từ Khắc Triển tiễn về, do đó biết mặt mã khoái Từ Khắc Triển của phủ Đại Danh.
105 Lại nói chuyện đám công sai giải cả Khắc Triển lẫn người kia vào nha môn của huyện Viễn Trần Công, vào trong bẩm báo. Trần Công nghe báo, trong lòng vô cùng mừng rỡ, lập tức thăng đường.
106 Từ Khắc Triển lao lên, chợt thấy có bốn người xông tới, tay cầm binh khí, cả bốn đều đội mũ. Một người đội thủy tinh đỉnh, một người đội mũ chỏm bạc, hai người đội mũ chỏm vàng, vung binh khí trong tay chỉ vào hắn, nói: - Nghịch tặc Từ Khắc Triển nghe đây: Ngươi bất tuân vương pháp, dám giết hại mệnh quan triều đình, nhân lúc đêm tối bỏ chạy.
107 Từ Khắc Triển tới cửa Nam thành Đức Châu, thấy cửa thành đã đóng kín, trước cửa thành còn có mấy người vác thương canh phòng. Nghịch đồ thấy vậy, không dám tiến lên, vội vã xoay mình, chạy về phía ngõ nhỏ phía Đông.
108 Tài miên bản thị chân báo Tự có đáo kim hy hấn Năng trị gia trạch công môn diện Hữu quyền thực tại phương tiện Động thân bất dụng bộ tẩu Hành lộ xa mã dương tiên Sử nô hoán tì tương thoại ngôn Lập tại nhân tiền hảo khán Ngân tiền bản thị tàng vật Vô nghĩa tư tài hưu tham Tác quan vi tài bả tâm thiên Nhược đắc thứ dân hận oán Vi nhân mạc đương tài chủ Thao tâm phí lục bất an Dịch thơ: Vàng lụa vốn là của báu Từ xưa đến nay được yêu dấu Có tiền điều khiền gia đình nhà cửa Có quyền tha hồ chọn lựa Cất mình không cần chân bước Trên đường xe ngựa đi đầu Thoải mái sai con ở người hầu Đứng trước đám đông nhanh nhẩu Tiền bạc vốn là thứ để cất Của vô nghĩa thôi đừng hám Làm quan vì tiền lòng nghiêng ngửa Gây cho dân lành nỗi hận oán Làm người xin chớ làm tài chủ Hao tâm tổn sức lại không yên.
109 Tùng tiểu chí khí yếu cao, trưởng đại tất thi anh hào Thế phụ báo thư tương hận tiêu, bất phạ đầu hoả toàn đao. Vị nhân vô hữu ngang khí, uổng tại thế gian lập trác.
110 Thế thượng mại thậm đa, duy độc đương phố tiền Điển trác đại độ đáo tự nhiên, chân trại tri châu, tri huyện. Ngật đích giai mỹ tửu, khỏa ẩm song mao tiêm.
111 Lại nói chuyện ngôi chùa lớn này là Hộ Quốc Tự. Trụ trì trong chùa là Đại lạt ma A Di Di, vốn là thế thân của Hoàng đế Ung Chính. Tả Liên Thành lại lầm tưởng Hộ Quốc Tự là bên ngoài Ngọ Môn của điện Kim Loan nên đã quỳ trước cửa chùa, lớn tiếng kêu oan.
112 Bần mạc ưu sầu, phú mạc khoa, Tùy thụy trường bần cửu phú gia Thảo mộc kinh thu hoàng diệp lạc. Mỗi ngộ xuân lai hựu phát nha. Dịch thơ: Giàu chớ khoe khoang, khó chớ sầu Ai người giàu mãi hoặc nghèo lâu Thu sang cây cỏ vàng rơi lá Xuân đến mầm xanh lại nhú đầu.
113 Bảo minh thất ám tuy tương dị, Phương thốn thường tồn bất khả khi. Mạc đạo thiên cao quỷ thần viễn, Yếu tu tìm lý tự gia tri. Dịch thơ: Sáng tối trong nhà tuy khác nhau Lòng người vẫn thế chớ khinh nào Đừng cho trời quỷ thần cao vắng Trong tối tự mình biết trước sau.
114 Trấn nhật trường hôn ẩm, Phi quan dưỡng tính linh Nhãn khán nhân tận túy, Hà nhẫn độc vi tinh. Dịch thơ: Uống cả ngày say tít Không gìn giữ tính Linh Thấy mọi người say ca Sao nơ tỉnh một mình.
115 Mộ vân tán tận dạ thanh hàn, Ngân hán vô thanh chuyển ngọc hoàn. Thư sinh thử dạ bất trường hảo, Minh nguyệt minh niên hà xứ khan. Dịch thơ: Đêm lạnh mây chiều lãng đãng tan Mờ mờ mâm ngọc chuyển sông Ngân Đêm nay kiếp gặp không may lắm Trăng sáng năm sau đâu chốn nhìn.
116 Tuần hoàn báo ứng bất phi khinh, Khuyến quân hành thiện mạc hành hung. Minh công bất tín thế thượng khán, Vương pháp nan dĩ tương nhân dung. Dịch thơ: Tuần hoàn báo ứng đúng không sai Khuyên bác làm lành bỏ ác ngay Bác chẳng tin trên đời khắc thấy Phép vua khó gượng nhẹ cho ai.
117 Liên lý chi đầu hoa chính khai, Đố hoa phong vũ tiện tương thôi Nguyện giáo thanh đế thường vi chủ; Mạc di phân phân điểm thúy đài. Dịch thơ: Hoa nở đầu cành liền thắm tươi Bởi trời mưa gió ghét hoa cười Chúa xuân xin để luôn làm chủ Cánh khỏi nền rêu lả tả rơi.
118 Gia hữu hoàng kim trác đầu lượng, Bất như dưỡng nhi tại học đường. Hoàng kim hữu giá thư vô giá, Thứ tỷ hoàng kim phân ngoại cường. Dịch thơ: Nhà có vàng đem đấu đề đong Đâu bằng dạy trẻ ở thư phòng Vàng còn có giá sách không giá So sánh với vàng sách sáng lòng.
119 Thiên tửu trại quá linh đơn, cổ lai tựu hữu thiên oa. Quan viên thứ dân nhân nhân khỏa, ngật thương kỷ bôi bất thác Nhất lai tiêu sầu giải muộn, nhất lai thân thương khoái hoạt Chi khô thiểu ẩm mạc tham đa, đại sự năng thành bất phá Duy độc khỏa tửu bất tế, ngã khuyên minh công biệt học.
120 Vàng lụa vốn là của báu Từ xưa đến nay được yêu dấu Có thế mua ruộng vườn nhà cửa Có tiền tha hồ chọn lựa Đi đường không dừng chân bước Cất mình xe ngựa đi đầu Thoải mái sai con ở người hầu Đứng trước đám đông nhanh nhẩu Tiền bạc vốn là thứ đề cất Của vô nghĩa thôi đừng hám Làm quan vì tiền lòng đảo điên Gây cho dân lành nỗi hận oán Đã là một tài chủ Hao tâm tổn sức không yên Mỗi lúc đêm khuya đổ bàn toán Sợ rồi trộm cướp quấy loạn Lại nói chuyện hai tên ác nô Trương Công, Lý Năng bị Phạm Mạnh Đình đánh bại, mang theo vết thương lên ngựa chạy về Lệnh gia trang.