241 Với nhãn lực của hắn đương nhiên hắn nhìn ra lần này muốn tiếp nhận Đường Môn Nam Dương tuyệt đối chẳng phải là chuyện dễ dàng gì. Triệu Quang Vinh không cần nhìn cũng biết là một nhân vật khó đụng vào.
242 Triệu Quang Vinh sau khi hóa toàn bộ kình lực trên người Lâm Thế Phong xong , liền thu tay đặc sau lưng không chút ý tứ đọng thủ nao, nhưng Vương Siêu cảm giác toàn than hắn đã ngưng tụ thành một khối, kình lực tích súc lại , bất ký lúc nào cũng có thể xuất ra một kích lôi đìnhVõ công Vương Siêu cao , nhạn lực cao , hiện tại có rất ít người có thể chống lại hắn,.
243 Danh tiếng của Vương Siêu không thể nói không vang dội. Từ khi xuất đạo đến nay thân trải qua trăm trận, đụng cao thủ vô số, cho đến giờ chưa bại trận lần nào.
244 Quyền kinh có nói: “Danh gia giao đấu, lấy mắt đối mắt. Đối mắt không lại đối thủ xem như đã thua một nửa”“Trong Thiếu Lâm quyền thuật và Đạo gia quyền thuật đều có Nộ Mục Kim Cương Pháp, Cự Linh Thần Nhãn Pháp.
245 Trong sát na Mã Bộ chuyển thành Cung Tiến Bộ thì thân thể hắn hai tay hắn thuận theo lượng từ hai chân đẩy ra một thức ‘Trát Y Phục’ ra sau ngăn chặn ‘Hậu Hải Để Băng Quyền’ của Vương Siêu.
246 Bất quá hắn không bị mất đi lực chiến đấu. Bởi vì thức ‘Lang Bôn Thi Đột’ của hắn thật sự quá nhanh, ‘Vân Long Tham Tráo’ đầy tinh xảo của Vương Siêu chỉ có thể công kích Á huyệt của hắn mà lực lượng của gân cốt và ám kình không tạo ra thương thế nặng lắm.
247 Đối mặt với yêu cầu Vương Siêu thử dò xét Triệu Quang Vinh rất lãnh đạm, cất tiếng liền cự tuyệt yêu cầu đó. “Quyền pháp người này đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi.
248 Triệu Quang Vinh nhìn thấy Vương Siêu cởi giày, xắn ống tay áo, quần diễn luyện một vòng ‘Tri Thù Đạp Thuỷ’ trên mặt nước khiến cho lòng hắn hoảng sợ vạn phần.
249 Bên hông hai nữ tử nầy có một dây lụa màu đen quấn quanh, một cái váy ngắn như trang phục của nhu đạo. Loại trang phục này nhẹ, tiện, ngắn rất thích hợp khi đánh nhau.
250 Đến bây giờ Đường Tử Trần tạm thời không muốn cho Vương Siêu cùng với trong nước có bất kỳ quan hệ nào. Trong nước là một vũng nước thật sâu, không có hậu thuẫn cường đại thì khi vào hậu quả chẳng tốt đẹp gì.
251 Nàng nhìn bóng lưng Vương Siêu đi về toà lầu nhỏ của Đường Tử Trần mà trong lòng luôn hồi hộp lo sợ như một con thỏ. Sở dĩ trong lòng nàng lo sợ như vậy là do ngày hôm nay ba của nàng đến Indonesia muốn thương lượng chuyện mượn quân đội của Đường Môn.
252 Lúc này nàng đối mặt với Vương Siêu, hiét một hơi thật sâu vào bụng, tinh thần toàn thân phấn chấn, long tinh mãnh hổ, so với nữ tử nhu nhược vừa rồi hoàn toàn bất đồng.
253 Nhưng bây giờ Đường Tử Trần nhìn thấy Vương Siêu dùng 'Kết Phù Ấn' liền biết rõ đây là phương pháp luyện từ trong lý luận cao thâm của Bát Quái CHưởng biến thành.
254 Lý niệm của Đường Tử Trần chính là sự chuyển đổi tích tắc giữa sinh và tử, ảo giác hoá thành tro bụi, khủng bố lâm li. Nếu như tâm linh không tu luyện đến đại viên mãn, không đến cảnh giới không nghe thấy tiên tri thì trong tích tắc chuyển đổi ấy sẽ bị lạc bản tính.
255 Khi đó ấn tượng của Vương Siêu đối với người trung niên này chỉ là rất hoà thuận, thong dong, trầm mặc ít nói. Vừa nhìn liền biết đây là hạng người ẩn giấu rất kỹ, chỉ biết vùi đầu làm việc, hơn nữa có danh dự vô cùng, rất có bọ dáng thương nhân thành thục.
256 Từ lúc gặp mặt đến giờ ba của Hoắc Linh Nhi luôn tận lực chuyển đề tài lên người Hoắc Linh Nhi. Đối với mục đích thuê chiến sĩ Đường Môn lại không đề cập đến.
257 "Người trẻ tuổi! Nếu như không phải ngươi rất đặc biệt, thì hôm nay ta cũng không phải ngồi đây nói chuyện Linh Nhi!" Vương Siêu ngồi yên lặng cả năm phút thì ba của Hoắc Linh Nhi rốt cục không nhịn được, khẽ nhích người ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc bén như một con rắn hổ mang.
258 Câu hỏi 'Vậy chị có ghen không' khi Vương Siêu cất tiếng như đang vui đùa nhưng Đường Tử Trần nhìn thấy rất rõ trong mắt hắn có sự chờ mong vô cùng. Hình như Đường Tử Trần vừa mới ngủ dậy nên còn chưa trang diêm, mái tóc để xõa tự nhiên sau đầu.
259 Nhìn thấy Đường Tử Trần ngồi trước bàn trang điểm, Vương Siêu vội vàng đi qua dùng ngón cái và ngón trỏ kéo một ít tóc nhếch lên trên, tay kia cầm một chiếc lượt gỗ chải mái tóc vốn rất suôn mượt của Đường Tử Trần.
260 "Linh Nhi. Con hãy theo ba con về thôi". Đôi mắt Vương Siêu không nhìn Hoắc Linh Nhi, trong khi nói những lời này đột nhiên hắn cảm giác được trong lời nói của mình có chút lo lắng.