141 Đó là một ngày đẹp trời, Kenty và Mèo đã kết hôn đến nay đã được 1 tuần. Hai đứa ấy đã không gặp nhau kể từ ngày cưới cho đến hôm nay. Đến khi Mèo trở về từ bệnh viện thì Kenty đã đến công ty làm việc.
142 12 giờ… -Ăn tối anh hai ơi! Hắn không đáp mà hướng bước chân của mình về phòng của mình. -Em lỡ nấu rồi, ăn với em đi, anh hai. Hắn dừng lại và suy nghĩ, bình thường hắn chẳng có im lặng thế này với Zu dù hôm ấy hắn và nó có cãi nhau đi chăng nữa.
143 Nó bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, hắn lại gửi một tin tiếp cho nó. Nó xoá vội dòng tin nhắn chưa kịp gửi và … … … … … Hắn đọc xong tin nhắn ấy thì buông ngay điện thoại xuống giường và chạy ngay đến bên chiếc tủ, lấy vội ình một bộ đồ nào đó trông cho ấm áp hơn trước khi ra khỏi nhà.
144 -Nếu mà dùng câu này để từ chối mấy thằng ấy thì quả chất là hiền lành, dịu dàng anh hai nhỉ. Cũng không ngờ, chị Quậy là sáng tác cái câu hay thật. -Này, ý em là anh hai bị từ chối thật đấy à? -Không có, chỉ là anh hai đừng gây áp lực cho chị ấy nữa.
145 Những bước chân nặng nề trên đường phố tấp nập, tiếng xe cộ cứ “rè rè” mãi bên tai nhưng có lẽ nhờ vậy, suy nghĩ trong đầu con người ta sẽ không hiện ra với những điều vớ vẩn.
146 Hắn sang bên ấy nhanh chóng. Những ngày đầu, khi nghĩ đến, nó đã khóc rất nhiều, đêm về lại cảm thấy thật trống vắng dù những ngày vừa qua, nó đi luyện tập về cũng không ghé công ty hắn nữa, có khi lại ở lại luôn chỗ tập luyện.
147 Có lẽ dù con bé có xuất hiện 100 lần hay 1000 lần, Abbu cũng chẳng nhận ra con bé trông đám đông ở phía dưới. Con bé vẫn mỉm cười vì được nhìn cậu ấy như thế này, nụ cười rạng rỡ của cậu ấy như lại một lần nữa “đi đến bên cạnh và lay nhẹ trái tim con bé: dậy thôi !”.
148 “ Xin lỗi, Abbu. Có lẽ cuộc đời không đẹp như em tưởng. Anh là người em yêu thương, người em có thể luôn cảm thấy an tâm khi ở bên cạnh nhưng có lẽ, nếu không có Zun, điều ấy mới thật sự trở thành sự thật.
149 Reng !! Tiếng bước chân của Zu chậm chạp bước ra, thường thì con nhỏ sẽ vang tiếng ra cửa vào hỏi “AI ĐẤY, NHÀ KHÔNG CÓ AI HẾT”, thế vậy mà nay im hơi lặng tiếng.
150 Lưu ý: tuy không quá nóng nhưng vì sợ sự tưởng tượng không giới hạn, mấy bạn trẻ đừng nên suy nghĩ dong dài quá nha, câu chuyện chỉ có tính chất minh hoạ tình yêu "bỏng lửa" thôi.
151 Cả hai cùng ngồi cạnh nhau ở phòng khách, mọi vật xung quanh như trở nên cô quạnh, phòng ngủ của Zun thì lúc nào cũng tối đèn kể từ ngày hắn đi, phòng khách thì cũng không mở đèn sáng mà chỉ mở một ánh đèn xanh dương vừa đủ cho tụi nó có thể thấy đường mà đi lại.
152 Hiếm khi, Abbu lại dành thời gian bên Zu như lúc này. Thậm chí, con bé tính tổng cộng thời gian cả hai ở cạnh nhau mà lúc đó chỉ có hai người thì cũng không quá được 1 giờ đồng hồ.
153 Bàn tay cậu ấy lướt nhanh qua đôi gò má, lau nhẹ nhàng nước mắt của con bé và nhìn vào đôi mắt ấy một lần nữa trước khi cậu ấy chuẩn bị ột dự định chỉ mới nghĩ điêu ra đây thôi.
154 “THIÊN ĐƯỜNG TỘI LỖI, ANH VÀ EM, MỘT ĐÊM DÀI…” …………… 4 giờ sáng… Men rượu mờ đi trong ý thức, cả hai say nhưng không đến mức không biết mình đang làm gì và suy nghĩ gì.
155 Đó là một ngày mưa tầm tã. Abbu như nhắn với ông trời rằng hãy đừng tạnh mưa, hãy làm cho các đài kênh truyền hình phải huyên thuyên về việc đừng ra khỏi nhà vì bão khá lớn.
156 Mưa như lắp đầy ao hồ sông suối, chiếc taxi dừng lại trước căn nhà nhỏ trong một khu đất rộng lớn, hoa cỏ như một tấm thảm chào đón người khách quen đến nhà mình, Mèo.
157 Cũng đã lâu nó không gọi điện thoại cho hắn, có lẽ hắn bận nên không nhận máy nhiều lần, đâm ra nó cũng quên cái kiểu là hỏi thăm hắn. Nó ngồi xuống ghế và tiếp tục xem tivi cùng Cà Rốt, thằng nhỏ cứ suốt ngày nghiện ba cái phim ảnh tình cảm, mới bây lớn thôi mà còn già đầu hơn cả con chị.
158 Mèo đang loay hoay trong nhà thì nhận cuộc gọi từ Kenty. -Em ở đâu đấy, anh hỏi mọi người thì không ai biết. -Em có việc đột xuất, xin lỗi anh, anh dùng cơm một mình nha, em thật sự xin lỗi, định là sẽ gặp nhưng giờ em không có ở bệnh viện, em cũng quên là gọi cho anh.
159 “ Loving you… “…. Mưa rơi không ngớt, tiếng gió như xiết lại cái ôm hờ hững, ánh đèn đường mang nỗi buồn sâu thẳm nào đấy. Nơi nào đó trong trái tim, ngọn lửa vẫn còn hay than hồng đang lụi tàn dần.
160 Ngày qua ngày, phải thật thấm khi nghe “Haru haru”, nó đếm thời gian để biết rằng mình đã đề thời gian trôi trong vô nghĩa. Vô nghĩa với nó, nhưng với hắn đó lại là một cơ may lớn cho hắn, mọi thứ với hắn đang theo đà phát triển rất tốt, công việc và cả sự tin tưởng của cha hắn.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 50