161 Một ngày mới nắng lên, em giang tay chào đón. Zu bước ra khỏi nhà với ánh nắng tràn ngập sau những ngày mưa dầm dề kéo không gian trở nên u buồn. Con bé đi chợ để nấu chút thức ăn mang đến cho Abbu, dù rằng khó có thể gặp cậu ấy nhưng con bé vẫn hy vọng sẽ làm được món gì đó ngon ngon cho Abbu.
162 “Có lẽ, em sẽ cưới sự cô đơn làm chồng thì mới có được hạnh phúc”… Khi mưa tạnh, nắng lên, anh không còn ở bên cạnh em nữa. Giá như trời lại có thể mưa một lần nữa anh nhỉ? Có lẽ em đã có cái thuộc về anh, nhưng em lại không thể có anh, phải không? ……………….
163 Cửa phòng của con bé mở, cửa sổ cũng mở, gió lùa làm chiếc màn tung bay, con bé mở tất cả cửa tủ và lấy vội chiếc vali to đặt xuống nệm. Con bé lo sợ hơn bao giờ hết, phải làm sao đây, mọi chuyện đã không còn được coi là đơn giản với con bé nữa rồi.
164 Hôm ấy là một ngày dài, mọi chuyện cứ rối cả lên để con người ta có cái “cơ hội” mà rời xa nhau. Zu, con bé không còn biết phải làm như thế nào, con bé chỉ còn biết trốn chạy trước khi mọi người phát hiện ra chuyện này.
165 Đêm dài, nay là tháng của mùa mưa, có lẽ vì thời tiết lạnh cho Abbu về nhà sớm trước khi quá khuya. Thời gian này, cậu ấy đã kết thúc quá trình quảng bá cái album đầu tay của mình, cũng vì vậy nên cậu ấy cũng hạn chế đến công ty hơn.
166 -Cậu là ai? Abbu chợt lặng người khi chữ “Zu” hiện lên trong cái dòng tin nhắn của một người lạ. Cậu ấy bắt đầu mở máy và gọi cho số điện thoại này nhưng người đầu dây thì lại cúp máy.
167 . . . My princess. . . ……………… Có một câu chuyện mới, câu chuyện này chưa được kể cho bất cứ ai hay được viết thành sách. Câu chuyện được lưu trong bộ nhớ của một ai đó, nhưng chắc có lẽ chỉ có khi cái kết chạm mức đẹp, câu chuyện sẽ cùng kết thúc với câu chuyện thực… … Ngày xưa, trong một khu rừng, muôn thú sống cùng nhau rất vui vẻ, không loài nào, con nào tranh đấu nhau vì cái môi trường sống ở đây rất tốt.
168 Năm mới lại đến… sau 8 tháng dài, mọi chuyện trở nên êm ắng hơn… Không gian thời gian vẫn như không thay đổi nhưng sự vật sự việc thì đã khác. Quậy kết thúc cuộc thi bơi lội quốc tế cách đây 3 tháng, hơn cả mong đợi, nó giành giải nhì sau đội tuyển của Hoa Kì.
169 Điều mà nó có thể nhìn rõ hơn khi chiếc tàu đó đang đến gần, nó chạy ra hướng khác để có thể nhìn thân tàu rõ hơn. Cái từ “có lẽ” bị gạch, nó biết điều này là thuộc về ai và người làm ra những chuyện này là người nào rồi.
170 Trăng đã lên lúc nào nó chẳng hay, nó cảm nhận được cái lạnh khi đêm xuống, nó được dắt đến khu bãi cỏ rộng lớn, nó đã đi xa khu biển lắm rồi. Nơi đây mọi thứ trống vắng lắm chỉ có cây cối.
171 Đêm tình yêu? ……………. . Nó không dám bước nữa, nó dừng lại vì bỗng chợt nó sợ đối diện. Hắn cũng dừng lại vì hành động của nó, hắn cũng ngại đến gần. Cũng đã kéo dài 1 năm không gặp nhau, hắn cảm giác như nó đã quên đi gương mặt hắn vậy, nhưng không đâu, dù có quên thì những gì hắn đã cố tạo nên trong suốt ngày hôm nay đủ khiến nó về hình ảnh của hắn.
172 Ánh trăng sáng, không gian vắng, sóng biển kêu gào suốt ngày tháng dài, gió làm tóc nó tung bay, ánh đèn từ khu khách sạn làm in bóng một tên con trai và một đứa con gái xuống nền cát lúc đêm khuya.
173 Nó ngủ một giấc dài, nó không biết bất cứ điều gì đang xảy ra. Hắn thì lại đang rất tất bật, hắn dón cha mẹ hắn từ nước ngoài về vào giấc giữa trưa. Hắn dẫn cha mẹ hắn đến khu khách sạn mà mẹ nó đang làm việc và đơn nhiên mẹ nó vẫn chưa biết những gì đang xảy ra ở khu khách sạn dọc bờ biển lân cận.
174 Gia Huy mất tích suốt buổi chiều nhưng chẳng bọn nào trong lớp để ý tới vì mọi thứ cứ rối bùng bùng cả lên. -Không định gặp lại anh sao? Gia Huy đang đi dạo cùng Boo, cả hai đã đi cùng nhau từ chiều đến giờ nhưng lại chẳng nói với nhau được câu nào, Boo không muốn nói, gương mặt vẫn buồn, Gia Huy cũng thế, cậu ấy lo sợ rằng sự gặp lại này sẽ không tốt đẹp.
175 -Zun à, Gia Huy, phải Gia Huy không? -Ừ, đúng rồi, sao Gia Huy lại ở đây nhỉ? -MC sao, cậu ấy nhanh nổi tiếng thật đó. -Ừm. Hắn bắt đầu đu theo những câu nói vô tư của nó, có lẽ nó sẽ chẳng ngờ trước được chuyện gì sẽ đến đâu.
176 “ …………. . ”………. Tay hắn lướt trên những phím đàn, nhẹ nhàng, nụ cười nhẹ bắt đầu nhạt đi và hắn tập trung hết cả tâm can của mình vào bài hát. Ánh mắt ấy, câu hát ấy, tất cả dành cho nó, mọi người im lặng để có thể nghe được giai điệu ngọt ngào ấy.
177 -Cái gì đây, không được đâu? -Này nàng à, ai bảo ngồi ngay số ghế ấy làm gì. Chịu thôi, các cặp của người ta đã mặc vào cả rồi. -Nhưng mà… -Này, có muốn tui nói cho cả làng biết là hai người thật sự đang yêu nhau không? -Cái tên này, uy hiếp ai thế? -Này, tui không sợ nàng đâu, haha.
178 Tấm rèm một lần nữa được bén lên, nó đang nhắm mắt và chẳng dám mở ra. Hắn bước lại, hắn chỉ có thể nhìn thấy tóc của nó được cài lúp phủ xuống hai bên vai.
179 -Cặp của hai bạn đã trùng nhau hai câu, xin chúc mừng, nếu như đội còn lại không trùng được hai câu thì các bạn sẽ chiến thắng. Rồi thì nó hồi hộp, không biết hắn đã viết gì nữa, nó đưa mảnh giấy cho Gia Huy và sau đó đi lại đứng cạnh hắn.
180 Rồi thì đèn tối xuống, cứ như đang xem ci-nê ấy, hắn vẫn nắm tay nó, niềm hạnh phúc trào dâng, hắn chưa bao giờ cảm thấy tình yêu lại đẹp đến mức này, không phải vì những gì hắn chuẩn bị mà là vì nó đang cảm thấy rất hạnh phúc với hắn.