81 -Em làm như thế là ảnh hưởng các bạn có biết không? -… Em xin lỗi… nhưng chẳng còn lần nào nữa để lớp có thể tụ họp đông đủ thế này, em không muốn bỏ lỡ.
82 -Bữa trưa hôm nay thuộc về 12A5, các em đã hoàn thành xuất sắc. Chia buồn cho 12A1 vì hình của các em không đạt chất lượng bằng 12A5. Bọn nó ngồi đấy chống cằm mà chờ đợi từ bên lớp bên kia.
83 Đêm lửa trại ở biển rất vui và ai nấy cũng quên đi chuyện hiềm khích giữa hai lớp mà tạo nên bầu không khí lúc này. Có lẽ vì như thế nên thầy giám thị an tâm hơn và mong những ngày sắp tới sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.
84 Hắn từ phòng mình đi về quầy tiếp tân để lấy thuốc uống cho cả ngày hôm nay. Trông hắn khoẻ hơn hôm trước nhưng gương mặt vẫn không được hồng hào như hắn mọi ngày.
85 Bàn tay hắn nắm chặt như chưa từng muốn nó rời xa hắn, mọi thứ chỉ mới bắt đầu và hắn không muốn những gian nan khó khăn lại đến quá nhanh như vậy. Ai cũng thừa biết việc hắn và nó có tình cảm với nhau là không thể và bây giờ thì hắn cố gắng muốn chứng minh rằng điều đó là sự thật dù nó vẫn còn chưa tin vào những gì vừa xảy ra.
86 Mèo thôi nghĩ suy và đi dọc bờ biển nghịch nước, chẳng mấy khi con bé được đi chơi xa và được đi cùng bạn bè động vui như thế này. Con bé vẫn còn đang lo cho tình trạng sức khoẻ của ba mình, căn bệnh khó chữa trị và mẹ con bé vẫn chỉ biết làm ra thật nhiều tiền để có thể kéo dài sự sống ấy.
87 Hắn không ra biển, ngồi bên chiếc bàn gỗ và nhìn về hướng của nó. Suy nghĩ về những gì lúc nảy nó nói. Việc khiến nó khóc rằng là nó chợt nhớ mẹ, nó nói rằng nó có linh cảm rằng mẹ nó chỉ gần đâu đây thôi nhưng nó thì không tìm ra.
88 Một ngày dài trôi qua với những thứ bình thường và đơn giản nhất. Mây vẫn trôi, nắng vẫn chiếu sáng và sóng biển vẫn cứ chạy vào bờ như một thói quen lặp đi lặp lại.
89 Khi cả hai đứa nó tung tăng rủ nhau ra biển vào giữa trưa để tắm biển theo ý kiến của nó mà ai cũng biết. Mèo đành nghe theo vì trông nó vui vẻ hơn lúc sáng.
90 KENTY À! Tiếng thét lớn từ Mèo, con bé chạy thật nhanh lại và ôm chặt lấy cậu ấy từ đằng sau, rồi thì cái ghế gỗ trong cả hàng ghế gỗ dài ở biển đập thẳng vào lưng con bé.
91 Cậu ấy ngồi bên gò đá và không mang theo đàn, cũng không gì lạ vì chuyện vừa xảy ra như thế lại tĩnh táo cầm đàn mà đánh thì bọn bên kia sẽ tận dụng đợt sau đánh ạnh hơn không chừng.
92 chập 22 " CÓ NHỮNG YÊU THƯƠNG NÀO" Đêm đến với những nỗi niềm khác nhau… Bên bờ biển vẫn còn bóng dáng mập mờ từ cả hai đứa ấy. Mọi chuyện may mắn thay không rắc rối và nghiêm trọng nên bọn 12A5 như vừa thoát được nạn.
93 Mèo bắt đầu co ro vì gió lớn, rồi thì chiếc áo khoát nào đó được choàng qua vai con bé. Như thường lệ mỗi khi cả hai bên nhau, cậu ấy vẫn làm vậy. -Cậu sẽ lạnh đó.
94 Chỉ mới đây đã trải qua bốn ngày, không có gì đặc sắc nhưng cũng do trận đánh nhau hôm qua làm cho việc này đọng lại gì đó mạnh mẽ trong tụi nó. Nay là một ngày mới ngày thứ năm trên biển.
95 Bọn 12A5 đi ngang qua bỗng dưng xanh cả mặt vì sợ Kenty sẽ nói những điều mà bọn ấy không mong muốn. -… không có gì… thưa thầy… -Chuyện gì, em nói đi chứ? -… THẦY! Bạn ấy bị té rồi bị đập đầu vào cạnh giường nhưng chỉ là vết thương nhỏ thôi ạ.
96 -Zun à, tĩnh lại đi, đừng có giỡn như vậy chứ. . Zun à … ZUNNNN…. Hắn nằm ngay đơ ra đấy chẳng trả lời,… -Này là em không muốn làm cái kiểu như lúc mới gặp đâu đấy, mặc kệ anh chết anh sống đấy, Zun à.
97 Suỵt !! Kenty cũng hoảng hốt và chụp vội lấy miệng con bé, nhưng chắc vì quá gấp gáp nên cậu ấy vô tình để rơi cả chiếc khăn xuống đất. Rồi thì việc thấy thân trên của cậu ấy đủ khiến con bé hét lên như thế, thủ hỏi nếu luôn thân dưới cũng phơi bày thì con bé thế nào… … ngất ngay tại chỗ… Phải là phải giải thích rằng cậu ấy cũng may là có “underwear”, lỡ như không có thì chắc….
98 12 giờ trưa……… Mặt trời đứng bóng và tụi nó không muốn nướng cho chín thịt của mình nữa nên rủ nhau lên bờ cả, cả nó và hắn cũng về đến nơi. -Không cần đem cân đo gì cả, kết quả đã rõ phải không nào.
99 Chiều đến và mọi chuyện gần như bình thường trở lại. Cả bọn 12A5 đã ra chờ sẵn vì thật sự rất đói bụng sau khi tắm biển. Tụi bên ấy phải uống nước thay cho cơm, bọn lớp nó cũng không vui vẻ vì cả lớp nó đã phải ăn quá nhiều trong khi bao tử lại không cho phép.
100 Nhưng với 12A5, đó lại là một việc đáng lo ngại, trận đánh nhau giữa Boo và nhỏ Linh lớp ấy hôm qua chỉ mới lắng xuống nhưng không thể phai mờ trong mắt của các người phục vụ khu vực ở đây.