121 Ngay cả tên tửu lâu gia truyền còn từ bỏ, đổi chỗ thì tính cái gì.
Chưởng quầy vâng một tiếng.
". . . ông nội cũng nói, đến lúc đó hắn sẽ đi cổ động, Đậu gia chúng ta cũng sẽ thành cửa hàng có tiếng trong kinh rồi.
122 Bởi vì kém đến không thể nào ăn, cho nên mới dạy đầu bếp làm sao?
Đậu Thất lại ngạc nhiên.
Sau khi tiến vào, hết thảy dường như không như mình đoán, tiểu thư này trước sau chẳng qua nói hai ba câu, nhưng lại khiến cho những gì hắn đã nghĩ kỹ sẽ ứng đối có chút không biết phải làm sao.
123 Lại một đợt đại tuyết, còn có năm sáu ngày đã đến cuối năm rồi.
Tỳ nữ xoa xoa tay rảo bước tiến vào trong phòng, bên trong lo lắng nồng đậm.
Trình Kiều Nương ngồi ở bên cửa sổ nhìn bên ngoài.
124 Tỳ nữ xinh đẹp cười không dứt khiến ba người có chút không biết phải làm sao.
"Hàn công tử, ngươi nghĩ nhiều rồi, nhà ta không phải tới bắt con rể.
125 Nam tử dường như có chút không được tự nhiên, tay không tự giác đưa lên cằm sờ tới sờ lui.
Hai nàng đột nhiên im lặng cùng với ánh mắt nhìn chằm chằm, làm cho hắn cũng có chút không được tự nhiên.
126 Tỳ nữ nhìn hắn mỉm cười.
"Như thế. " Hàn Nguyên Triều hơi trầm ngâm, "Ta đã biết. "
Cũng không dừng ngựa quay đầu lại, cũng không nói gì thêm, mà là tiếp tục hỏi phong tục Kinh Thành, tỳ nữ cũng không nói cái gì nữa, nói nói cười cười đi trước.
127 Tỳ nữ rảo bước tiến lên cửa chính, áo choàng bay phần phật phía sau.
Dọc theo đường đi gặp được vú già nha đầu, đều khách khí nhường đường.
"Bán Cần cô nương.
128 Tuy rằng chỉ là mấy nam nhân, trong nhà cũng quét tước trong ngoài đổi mới hoàn toàn, nhưng mà, phòng Trình Kiều Nương ở bọn hắn tuân thủ lễ chế, cũng không đi vào.
129 Cửa cung, từng nhóm người thấp giọng nói chuyện với nhau, vừa nói vừa cười, hẹn nhau năm mới thăm viếng uống rượu.
Phu nhân Trần Thiệu cũng ở trong đó, nàng chỉ đem theo một tiểu nha đầu so với phu nhân các nhà khác có con dâu đi theo hầu hạ có chút lạc đàn.
130 Mấy huynh đệ ở đều đi đến trước cửa rồi.
". . . Các ngươi mới đến?"
". . . Đúng vậy đúng vậy, về sau chiếu cố nhiều hơn. . . "
". . . Nghe giọng nói là Tây Bắc?"
".
131 Xem đi xem đi, đã biết sẽ bị người khác chê cười như thế.
Chu phu nhân tươi cười cũng có chút cứng ngắc.
"Nào có chuyện đó, các ngươi cũng không phải không biết, sức khỏe Trần gia lão thái gia mới tốt lên, hiện tại không yên tâm, nàng không tiện.
132 Không lấy chồng?
Nữ tử không lấy chồng, còn có thế dùng sao?
Chu lão gia trừng mắt.
Chu gia Bọn hắn mới không cần người vô dụng.
Chu Phu nhân cười đưa ly rượu cho hắn.
133 Tất cả mọi người đều là nữ nhân, gặp được loại sự tình này, nghĩ cũng đều thấy trong lòng khổ sở.
Trong phòng các phu nhân cùng cảm thán, bọn nữ tử trẻ tuổi lại không cảm khái nhiều như vậy, vẫn thấp giọng nói chuyện với nhau như trước.
134 Trình Kiều Nương hỏi chẩn đã ba ngày rồi, trong viện Trình Kiều Nương trước sau như một kín hết chỗ.
Một phu nhân vén mành đi tới, những người khác ngồi trong phòng vội đứng lên.
135 Xe ngựa lắc lư ra khỏi Chu gia, lúc này đánh xe không còn là Chu Lục Lang.
"Biết đường sao?" Tỳ nữ vén mành hỏi.
Người đánh xe nơm nớp lo sợ gật đầu.
136 Tháng giêng, phố xá rộn ràng nhốn nháo, tiếng người ồn ào, bất kể nhà giàu có hay bình dân, đều quét dọn sạch sẽ, thứ nhất vì phòng ngừa chết cóng, thứ hai vì cầu may mắn, đám ăn xin vốn la liệt đầu cầu ngoài chợ đều bị quan phủ đuổi đi, phóng tầm mắt nhìn lại, phố xá thật ngăn nắp sạch sẽ.
137 Tần công tử nhìn về phía Bán Cần.
"Bán Cần, ngươi ở trong này không được tự nhiên, không bằng đi theo ta đi. " Hắn chợt nói.
Bán Cần cúi đầu thi lễ.
138 Lúc cửa Chu gia bị đẩy ra, Chu lão gia cùng Chu phu nhân quyết định bày ra vẻ trưởng bối, không thể tiếp tục nuông chiều Trình Kiều Nương như thế.
Chẳng qua đứa nhỏ này không giống những đứa nhỏ khác, đối mặt trưởng bối, không cung kính, cũng không kinh hoàng, không thân thiết vui mừng, cũng không thấy vẻ mặt bất an không yên.
139 Trong viện Chu gia đèn đuốc sáng trưng, trong viện Trình Kiều Nương lại đứng đầy người.
Bởi vì không cho người vào nhà xem chẩn bệnh, Đồng phu nhân lại không chịu nghe Chu phu nhân an bài đi nghỉ tạm, mọi người liền đều chờ ở trong này, càng ngày càng nhiều tức phụ tôi tớ hạ nhân Đồng gia đến đến đi đi, nhất thời cũng không biết đây là Chu gia hay là Đồng gia nữa.
140 “Không phải tám nghìn quan sao? Sao lại thành chín nghìn rồi?” Hắn hỏi.
“Ca ca, Thần Tiên cư mở trong thành, thuận tiện tuyên truyền cho nơi này, tương lai người ta vừa nói là tửu lâu cũ, sinh ý của các ngươi chính là được nhờ không ít.