101 Tú Vương là Thân Vương, con nối dõi chỉ có thể là quốc công. Tấn An Quận Vương do Hoàng Đế đặc biệt phong, tuy rằng cùng là huynh đệ tỷ muội, thân phận cao hơn đám người này.
102 Trình Kiều Nương đến nhà mấy ngày nay, ăn một mình, chỉ lui tới viện Trần lão thái gia cùng với ở lại viện mình, ngoại trừ ngày đến, người trong nhà ngay cả thấy cũng không thấy được, càng miễn bàn cùng xuất hiện.
103 Sáu bảy Thiếu niên anh tuấn bảo vệ bốn xe ngựarất nổi bật trên đường. Tới gần ngày tết, người du lịch càng ngày càng nhiều, nhất là nhóm nữ thân quyến nhà phú quý.
104 Tỳ nữ chậm rãi mài mực, nhìn Đan Nương còn đang nhíu mày. Người Trần gia, vỡ lòng chắc là học làm thơ sớm hơn một ít so với nhưng gia đình khác, nhưng Đan Nương còn nhỏ như vậy lại là nữ tử, so với bé trai thì yêu cầu thoải mái hơn, nói vậy bây giờ chẳng qua là vừa mới bắt đầu đọc tam kinh, thơ từ ca phú cũng không phải là đứa trẻ vỡ lòng có thể làm được.
105 Thiên điện bên này náo nhiệt, bên kia Trình Kiều Nương, Đan Nương đã cùng nhóm con cháu Trần gia đi ra cửa. Một câu không thành thơ, tác giả Trần Đan Nương sớm đã vứt lại phía sau, người viết Trình Kiều Nương chỉ toàn tâm toàn ý vui sướng cũng không nhớ, náo nhiệt phía sau này hai người không biết rõ tình hình.
106 Chữ trong thiên hạ có cái gì lạ chứ, có cái gì mà nhìn. "Đây là ta vừa mới viết ra, tuy rằng giống nhau, nhưng rốt cuộc là không tuyệt diệu bằng. " Tần công tử cũng nói cụ thể, "Bởi vì người xem nhiều lắm, thậm chí có người ngồi trên chiếu vẽ ngây người, chùa Thả Đình sợ phải hủy việc viết chữ, đã phải phủ lụa mỏng xanh lên trên, có năm chữ này, không ai dám đi trình bày cái kém cỏi vụng về lên nữa rồi.
107 Cáo từ?Có người trong nhà giật mình, ngay cả Trần lão thái gia cũng ngồi thẳng người. "Tỷ tỷ phải đi rồi?" Đan Nương hô. "Ta tự nhiên phải đi" Trình Kiều Nương nói.
108 Tần công tử nghe vậy dừng bút. "Cái gì?" Hắn nhíu mày hỏi, "Lục Lang bắt người?"Gã sai vặt gật đầu vâng một tiếng. "Náo loạn ở trên đường. " Hắn nói, vẻ mặt cổ quái nói không nên lời, vừa nhịn cười.
109 Ở trong xe ngựa có thể ngủ?Hẳn là giả bộ đi?"Trong xe ngựa cũng không thể ngủ, chúng ta xuống dưới ngủ. " Chu phu nhân nói. "Không ngại, thân thể tiểu thư nhà ta không tốt, mỗi ngày cần phải ngủ rất nhiều, ở nơi nào đều có thể ngủ, cũng không được bao lâu, đang ngủ mà đánh thức nàng, thân mình thực không thoải mái.
110 Chu Lục Lang nghĩ tới ngàn vạn tình huống lần này, nghĩ như vậy nữ tử sẽ khóc, sẽ giận, hoặc là cười lạnh, sau đó nói trào phúng, hoặc là nàng tựa như Tần công tử, mặt ngoài hòa khí thậm chí còn nói tự trách, từ từ sau đó mới phản ứng.
111 Trong chương có 2 từ đồng chén và đồng bi mình để nguyên vì nếu edit là chung chén, chung sầu thì không thấy hay lắm. Mọi người đọc tự hiểu nhé.
Chu Lục Lang hận không thể xoay người bước đi, nhưng bất đắc dĩ đầu vai đang bị Tần công tử ấn.
112 Bóng đêm buông xuống thì tuyết cũng ngừng rơi, dưới ánh đèn đỏ chiếu rọi, trong viện một mảnh trong suốt trông rất đẹp mắt.
Nhóm vú già vội vàng vội mở cửa phòng ra, bên trong lo lắng nồng đậm đập vào mặt mà đến, Chu phu nhân mang theo tâm tình mỏi mệt đi tới, nhẹ nhàng thở hắt ra.
113 Nữ nhân này thực không làm cho người vui được.
Ý nghĩ trong lòng Chu lão gia chợt loé lên, còn chưa nói, bên ngoài Chu Lục Lang đã vào.
"Không ai không cho ngươi đi.
114 Sắc trời không rõ, bên trong một gian phòng nhỏ, Kim ca nhi ngồi dưới đất dựa vào tường ngáp một cái.
Tiếng ngáy người bên cạnh như tiếng sấm, trong phòng đã tràn ngập mùi rượu chân thối, mồ hôi, đủ loại mùi hỗn tạp, khiến kẻ khác thấy buồn nôn.
115 "Mau đuổi theo!"
Nam nhân dò xét thăm dò ở đầu ngõ , khoát tay với người phía sau. Vài người lắc mình bước nhanh ra.
"Kinh Thành khỉ gió này sao nhiều ngõ nhỏ như vậy, cửa thành ở đâu?" Một hán tử thấp giọng nói.
116 Bán Cần đẩy cửa ra, đón mọi người tiến vào.
"Lại nói đây là của chúng nhà ta, kỳ thật ta cũng là lần đầu đến. " Nàng nói, một mặt lại nhịn không được nâng tay đánh Kim ca nhi hai cái, "Hỗn tiểu tử ngươi, chạy loạn cái gì! Hù chết người a!"
Kim ca nhi buông lỏng, cũng không khóc, chỉ lo nhếch miệng cười.
117 Chu Lục Lang tựa vào xe ngựa, trong tay phe phẩy roi ngựa, nhìn đám người đi lại trên đường không biết suy nghĩ cái gì, Tần công tử lấy gậy chống trong tay chọc hắn.
118 Mặt trời ngả về phía tây thì Chu Lục Lang và Tần công tử buông bát đũa, nhìn một bên bàn chất đống các loại đồ ăn.
"Quả nhiên thú vị. " Chu Lục Lang nói.
119 Đi vào cổng trong, tỳ nữ liếc mắt một cái thấy xe ngựa đã chuẩn bị tốt, nhịn không được nở nụ cười.
"Lục công tử, ngài muốn đánh xe cho tiểu thư chúng ta a.
120 Trình Kiều Nương dừng chân. Chu Lục Lang dừng lại quay đầu nhìnnàng.
"Tiểu thư?" Tỳ nữ thấp giọng hỏi.
Làm sao vậy?
Trình Kiều Nương quay đầu, nhìn ngoài cửa.