221 Giải quyết xong bên việc của Nghiêm Phong, Tần Vô Song trong lòng không có lo lắng, ý niệm đã thông suốt trong đầu. Trong lòng cứ luôn nghĩ về trận thi đấu bài danh Đệ tử Trung tâm kia.
222 Đối với kỳ thi đấu bài danh Đệ tử Trung tâm đầu tiên này, Tần Vô Song tự nhiên cũng không hy vọng vừa trong năm tham gia đầu tiên có điều khinh suất gì.
223 Trận thi đấu của vòng này có thể coi là không có sóng gió sợ hãi gì. Bởi vì không có tuyển thủ hạt giống tham gia. Trận đấu bất luận là tuyệt vời ngoạn mục thế nào thì cũng không có điều gì thấp thỏm mong chờ, không khiến cho người ta có sự mong chờ gì đặc biệt.
224 Mặc dù cũng không tới mười kiếm, nhưng nói tới sự chuẩn xác thì căn bản không giống như các kiếm pháp khác. Vốn dĩ bản thân kiếm pháp này đều không phải do công kích mà sinh ra.
225 Kiếm kỹ của Hạ Phi Hồng hắn tên là Toàn Phong Lạc Diệp Kiếm, giống như một luồng gió, tinh tế một hơi thành kiếm ý, một khi thi triển, phiêu diêu thoáng qua, kéo dài cuồn cuộn, tốc độ nhanh tuyệt luân, kiếm trước tiếp kiếm sau như mây như tuyết, như gió như điện, thiên biến vạn hóa, khiến cho đối phương không thể không phòng.
226 Vòng đấu thứ hai kết thúc viên mãn, cũng không có gì trở ngại, ba mươi hai cường giả đã được thăng cấp. Mà những trận quyết đấu khác tuy rằng cũng lộ ra nhiều điều phấn khích hứng thú nhưng cũng không có xuất hiện cái gì gọi là hắc mã, trên cơ bản đều là xuất hiện những kẻ có thực lực mạnh, còn những kẻ có thực lực yếu thì bất đắc dĩ đều bị đào thải ra ngoài.
227 Gã số 26 kia khẳng định gật gật đầu:- Nhận thua!Tên Chấp sự kia ngạc nhiên nói:- Còn chưa chiến đã hàng, không phải là phong cách của đệ tử Tinh La Điện ta.
228 Hồng Lệ ánh mắt lạnh buốt, giương mắt nhìn Tần Vô Song, binh khí trong tay là một cây Phương Thiên Họa Kích, là một loại binh khí dài, khi mà vận dụng thì lại mang đặc điểm kết hợp đao và thương.
229 Sau trận quyết đấu bốn vòng, những người lọt vào tám hạng đầu cũng đã được công bố ra. Môn hạ của Đại Điện chủ có ba danh ngạch, môn hạ của Nhị Điện chủ có hai danh ngạch, còn lại tam vị Điện chủ khác mỗi người chiếm một danh ngạch.
230 Triệu Mục Chi bề ngoài mang hình dáng thư sinh nho nhã yếu đuối, nhưng tâm tính hắn cũng vậy, thủ đoạn của hắn cũng vậy, đều không phải là phong cách nhu nhược như ở bên ngoài.
231 Tần Vô Song đột nhiên ngộ đạo, một phút lơ đãng, trong lòng lại tự nhiên lĩnh hội được cảnh giới thần diệu nhất tâm nhị dụng. Lập tức hắn tâm vô tạp niệm, hai tay phóng ra, một tay huy động Tử Dương Kiếm, một tay sử dụng Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm, hai đường kiếm khí bất đồng, lập tức tấn công khiến cho Triệu Mục Chi không có lấy một cơ hội để thở.
232 Trong trận chiến đấu cùng Triệu Mục Chi, Tần Vô Song có thể nói là thu hoạch được vô cùng lớn, hắn không nghĩ tới, chính mình lại vô tình lĩnh ngộ được kỹ năng nhất tâm nhị dụng, cảnh giới nghịch thiên hai tay đánh nhau.
233 Vi Dực thường ngày tao nhã lịch sự, thực lực hoàn toàn thu liễm vào trong, giống như một Đại sư huynh ôn nhu hào nhã. Lúc này hắn cũng đã hoàn toàn không che giấu gì cả, đem tất cả khí thế phóng thích ra.
234 Một màn như vậy, dù cho hoàn cảnh của Tần Vô Song có xấu đến mức nào, nhưng Vi Dực vẫn không thể hoàn thành một kích cuối cùng. Điều này làm cho những kẻ đang xem cuộc chiến ở dưới đài chia ra làm hai loại lập trường.
235 Tần Vô Song bị chưởng lực của Vi Dực đánh trúng, chỉ cảm thấy một luồng linh lực xuyên thấu qua ngực, mỗi một đường kinh mạch. Một lực xuyên thâu mang thuộc tính kim chúc mãnh liệt khiến hắn nhất thời cảm thấy từng trận khó chịu nói không nên lời.
236 - Tần sư đệ, ta chỉ xuất một đao. Một đao này, nếu ngươi có thể chống lại, ta tự động từ bỏ, trận chiến này coi như ta thua. Nếu là đỡ không được, ngu huynh khuyên ngươi, không cần cố gắng cứng rắn đón đỡ.
237 Tay trái Vi Dực rủ xuống, buông rơi Thiền Dực Đao, sắc mặt nhất thời giống như đao quang trên Diễn võ đài tất cả đều ảm đạm, tất cả khí thế, tất cả bầu không khí, cũng đột nhiên giống như ngọn đèn phút chốc bị ngọn gió thổi tắt.
238 Kết quả của trận bài danh Đệ tử Trung tâm đã được công bố hoàn toàn, một hồi sự kiện kéo dài hơn hai mươi ngày, rốt cục cũng kết thúc oanh liệt, mà lúc này đã là ngày 27 tháng chạp, một năm đã sắp qua.
239 Truân Trung Trì nghiền ngẫm suy nghĩ lời nói này của Tần Vô Song, lẩm bẩm nói:- Cảm giác nguy cơ. . . Đột nhiên, vẻ mặt hắn ngưng trọng, ánh mắt sâu xa dừng ở Tần Vô Song, nghiêm nghị hỏi:- Vô Song, theo như ngươi nói, Tinh La Điện của ta muốn bồi dưỡng đệ tử, thì phải bồi dưỡng thế nào?- Đệ tử mới nhập môn, không dám nói quá giới hạn.
240 - Hửm?Tần Vô Song sau khi sửng sốt một chút, cũng là gật gật đầu:- Lệnh tỷ nữ trung hào kiệt, nữ nhi không thua đấng mày râu, đã từng giúp ta không ít việc, quả thực có giao tình không tệ với ta.