241 Đại Điện chủ Trác Bất Đàn nhìn Tần Vô Song, thản nhiên cười nói:- Có cảm thấy một chút kỳ quái phải không, tại sao Bổn Điện chủ lại có thể hiểu rõ ý nghĩ trong lòng ngươi?- Đệ tử quả thật có chút khó hiểu.
242 Mùng một tết, theo như quy củ bao năm của Tinh La Điện, sáng sớm, tất cả các đệ tử phải tập hợp ở Chủ điện, sau đó tập trung đi tới tế đàn, tập trung bái tế tổ.
243 Sau khi đạt được đầu Bạch Điêu đó, điều vướng mắc cuối cùng của Tần Vô Song cũng đã được giải quyết. Có đầu Bạch Điêu này, trong lúc hắn học tập Thú Ngữ Đồ Lục, cũng có được một vị danh sư chỉ điểm.
244 Khi đến lãnh địa Trấn Tây Lĩnh ở phía tây Ba Thục Quốc, khắp nơi đều có bố trí trạm kiểm soát, làm cho hành trình của bọn họ cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
245 Tần Vô Song nhảy xuống ngựa, bước về phía trước. Tên võ sĩ kia vội vàng chạy đến trước mặt hắn ngăn lại, lại phát hiện bóng người trước mắt đột nhiên mơ hồ, giống như trận gió bay qua, ánh mắt chợt hoa lên liền phát hiện bóng dáng Tần Vô Song đã bay lướt qua người hắn, cách trước mặt hắn mấy chục trượng.
246 Nhìn thấy Tần Vô Song bóng dáng đã đi xa, vẻ mặt bọn Chu Phù đều có chút ngưng trọng, trên mặt của Chu Phù tràn ngập sự quan tâm lo lắng. Mà đám đệ tử nhất mạch Vi Dực kia không ngừng bội phục.
247 Không biết bao nhiêu lần, Tần Vô Song dựa vào loại phương thức này liền tìm ra được cơ hội, tìm được sơ hở của đối phương, trong tình thế xấu mà chuyển bại thành thắng.
248 Tần Vô Song tốc độ cực nhanh, tiến ra bên ngoài Bích Phù Sơn, trở lại doanh địa. Lúc này thì bọn người Triệu Mục Chi cũng đã tới khá lâu rồi. Chín gã Đệ tử Trung tâm đang thương nghị tiếp theo sẽ hành sự như thế nào, đột nhiên thấy Tần Vô Song vội vàng chạy về, đều âm thầm có chút giật mình.
249 Bên ngoài doanh trướng, chín gã Đệ tử Trung tâm của Tinh La Điện mỗi người đều chăm chú đề phòng. Một giờ trước, ở sâu bên trong Bích Phù Sơn truyền đến một tiếng thét dài sắc nhọn, biểu hiện thực lực không hề tầm thường.
250 Cảnh giới của nam nhân áo bào xám kia quả nhiên là cao hơn Vi Dực nửa phần. Trong khe núi trống trải, bọn Triệu Mục Chi năm người vây quanh ở bốn phía, nhưng lại không thể có bất cứ một khe hở nào để tiến vào chiến đấu, cũng không tìm được bất kỳ một cơ hội nào để ra tay.
251 Tần Vô Song tay cầm thanh Tử Dương Kiếm, khí tức không ngừng lan tỏa trên người, dặn dò:- Tám người các huynh chia làm hai đội bốn người, trấn giữ hai bên.
252 Vi Dực lập tức hiểu ra gã áo bào xám kia ẩn nấp dưới đất, hắn có thể đột ngột xông lên bất cứ lúc nào và tấn công bằng đòn chí mạng. Vậy là hắn cùng Tần Vô Song cẩn thận từng chút một vận toàn lực Thần thức để cảm ứng linh lực dưới đất, chỉ cần có chút động tĩnh gì thôi là Thiền Dực Đao sẽ không do dự mà đánh xuống.
253 Hồi trước Tôn Vô Mi và Ba Lập Minh cùng đến Đại Ngô Quốc viện trợ, lại bị Tần Vô Song chặn giữa đường, hắn rất quen thuộc với giọng nói của Tần Vô Song.
254 Mọi ánh mắt đều nhìn về vầng tịch dương, ánh mắt đầy lo lắng, thấp thỏm, dường như đang mong nó có thể cứ treo mãi ở đó, mãi mãi không xuống núi. Nếu như thế thì sẽ không hết thời hạn năm ngày.
255 Cần phải nói là Đế quốc Đan Dương và Ba Thục Quốc căn bản chẳng có chỗ nào tiếp giáp nhau. Đế quốc Đan Dương nằm ở phía Đông Bắc, còn Ba Thục Quốc lại ở phía Tây Nam Đế quốc Đại La, căn bản là hai khu vực khác nhau.
256 Hai người đang định đi ra thì gã áo vàng bỗng nói:- Khoan đã!Hai vị Trưởng lão dừng lại, Đỗ Trưởng lão có đôi mắt hình tam giác hỏi:- Luật Trưởng lão, còn vấn đề gì nữa?Luật Trưởng lão mặc áo vàng đó có vẻ suy nghĩ, quan sát Tần Vô Song trên dưới, cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
257 Một người trấn tĩnh như Vi Dực sắc mặt lúc này cũng phải tái đi. Trong lòng hắn giờ đang lo lắng vô cùng. Ba tiếng huýt ngắn này hoàn toàn có thể nghe ra được Tần sư đệ chắc chắn đã rơi vào tuyệt cảnh, nếu không thì không thể nghe thê lương đến vậy.
258 Tần Vô Song chỉ cảm thấy mình không ngừng rơi xuống, cái cảm giác này giống như rơi xuống một cái động không đáy vậy, rơi mãi, rơi mãi, không bao giờ dừng lại.
259 Nhớ lại những lời vừa rồi, Tần Vô Song cảm thấy dù thế nào mình cũng thật may mắn. Trận chiến ở Bích Phù Sơn, nếu lúc đấy mình mà đánh trúng một tên nào đó, hắn rơi xuống hang ngầm, như thế không phải là đem cơ duyên này tặng cho hắn rồi sao? Mà bản thân hắn không tránh khỏi việc trở thành tế phẩm cho cơ duyên này.
260 Nhưng Tần Vô Song lúc này chưa vội đi khám phá đường thông đạo đó, nếu nó đã tồn tại thì hắn yên tâm rồi, việc cần làm bây giờ là phải củng cố cảnh giới Trung Linh Võ Cảnh.