181 Hắn đường đường là Ngự đệ Vương gia Tây Sở Quốc. Ở Tây Sở Quốc, ngoài ba Đệ nhất Võ Thánh và Hoàng đế đương triều, có thể nói là nhân vật quyền thế thứ năm ở Tây Sở Quốc.
182 Đang định mở lời, đột nhiên có một thị vệ đến nói thầm vào tai Hoàng đế. Hoàng đế Hạ gia nghe xong, mặt khẽ biến sắc, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên chỗ cao trên quán trọ.
183 - Tên họ Mễ kia, lần này ngươi làm sứ giả ở Bách Việt Quốc ta, quả nhiên là không có ý tốt, thừa dịp đánh tới, đúng không?Tần Vô Song lạnh lùng hỏi. Mễ Trung Dã cũng là loại nhanh nhẹn dũng mãnh, tuy bị Tần Vô Song áp chế, nhưng trong lòng vẫn không nhận thua, cười lạnh lùng nói:- Bản vương phụng lệnh Hoàng đế Tây Sở Quốc tới đây, quyết sách là của Đệ nhất Võ Thánh Tây Sở Quốc chúng ta với Hoàng đế Bệ hạ đồng thời đưa ra! Bách Việt Quốc ngươi đã mê muội không tỉnh ngộ, vậy đừng trách người khác độc ác!Tần Vô Song cười lớn:- Được được được, Tây Sở Quốc ngươi làm cường đạo, lại còn nói lý, lấy Đệ nhất Võ Thánh ra ép người phải không?- Không những Đệ nhất Võ Thánh, Đệ nhị Võ Thánh Tây Sở Quốc ta cũng đến Bách Việt Quốc ngươi, lúc này đang ở Võ Thánh Sơn, tin rằng không lâu nữa sẽ đến đây.
184 Gặp lại Tần Vô Song làm cho không khí Võ Thánh Sơn thoải mái hẳn. Cả bốn bị Tôn giả trong lòng đều biết rõ. Truyền kỳ của Tần Vô Song họ đều đã chứng kiến toàn bộ, càng biết Tần Vô Song xuất hiện có ý nghĩa gì đối với Bách Việt Quốc lúc này.
185 Tử Bào Đại Tôn giả nhập cảnh giới Tiên Thiên, ngoài ông ấy ra, người vui mừng nhất chính là Võ Thánh đại nhân, bao nhiêu năm nay, tâm nguyện đi tìm một lớp người kế cận cuối cũng đã hoàn thành.
186 Bầu không khí trở lên căng thẳng. Tử Diễm Lĩnh là khu vực trọng điểm chiến lược, phía Tây Bắc tiếp giáp với Tây Sở Quốc, gần đây cũng nghe tin đồn sắp xảy ra chiến sự.
187 Tần Vô Song chậm rãi nói:- Ngươi hỏi ta là ai, Bách Việt Quốc có năm sáu trăm triệu con dân, ta chỉ là một người trong số đó thôi. Dịch Trần Tử, Tây Sở Quốc ngươi hoành hành bá đạo, muốn đi gây sự, không tiếc một trận chiến sao?- Hừ, mũi tên trên cung, không thể không bắn, trận này, nhất định phải đánh!Dịch Trần Tử giọng lạnh như băng.
188 Một, từ bỏ việc tấn công Bách Việt Quốc, dừng tay tại đây! Hai, tiêu diệt tên này, mãi mãi tuyệt hậu. Cách chọn thứ nhất, Dịch Trần Tử không can tâm, hắn mưu đồ Liên Hoa Sơn của Bách Việt Quốc không phải một hai ngày, nếu thế sự không thành, cho dù là dư luận ở bản quốc, hay là dư luận giữa các đồng minh đều sẽ chia mũi nhọn vào việc này.
189 Ở Thiên Vân Quan, tất cả tướng lĩnh đang giơ cao vũ khí, hoan hô vị anh hùng của họ, hoan hô vì thắng lợi của Bách Việt Quốc. - Vô Song Hầu, Vô Song Hầu!- Vô Song Hầu! Vô Song Hầu!Những tướng lĩnh quân lính giữ quan khẩu không ngừng múa binh khí, giương cờ, chúc mừng anh hùng của họ, Tần Vô Song cảm nhận được, trong lòng vô cùng xúc động.
190 Đã qua giờ mão!Chủ tướng độc nhãn lại múa cây đao sau lưng, quát to:- Chuẩn bị, tấn công!- Tần công!Kèn hiệu tấn công vang lên, đội quân tấn công của Đại Ngô Quốc như thủy triều lên, tiến về phía Phục Hổ Trại, không lâu sau đã tiến đến trước Phục Hổ Trại.
191 Người này, chính là Tần Vô Song phi ngựa bất kể ngày đêm không ngừng nghỉ chạy đến đây. Từ Tử Diễm Lĩnh đến biên giới Thái Uyên Lĩnh, hắn đi một ngày một đêm, cuối cùng cũng đã đến kịp vào thời khắc quan trọng, đi một ngày một đêm như vậy mà tinh thần hắn vẫn rất tỉnh táo, không hề cảm thấy mệt mỏi.
192 Trận chiến Phục Hổ Trại này, Tần Vô Song vô cùng thần uy, giết ba vạn quân công thành Đại Ngô Quốc, cứu vãn cục diện bất lợi của chiến tuyến Tây Bắc Bách Việt Quốc.
193 Bên ngoài Phi Vân Trại những chiếc lá vàng rơi lả tả, Tần Vô Song cưỡi ngựa phi đến bên ngoài Phi Vân Trại, thì nhìn thấy cảnh Võ Thánh đại nhân bị treo đầu, hai con mắt vẫn còn trợn trừng, dường như đang nhìn về phía Bách Việt Quốc với sự hoài niệm nhớ nhung.
194 Trúng chiêu này, nhất thời Tề Thắng Nam không còn chú ý gì nữa, kêu lên một tiếng thê lương, sau khi chém ba đao, lùi về phía sau với tốc độ cực nhanh.
195 Các nước đang chuẩn bị liên thủ giải quyết vận rủi này. Trên danh nghĩa, họ chia sẻ khó khăn với Đại Ngô Quốc, kỳ thực, đây là chiến lược tự bảo vệ mình trước.
196 - Tần Vô Song, ngươi muốn tìm Trẫm, Trẫm ở đây, không được hại người vô tội. Hoàng đế Đại Ngô Quốc ra khỏi mật thất, biết là cầm chắc cái chết. Nếu không như vậy, ông ta đã không ra.
197 Dưới sức ép của hai Võ Thánh, Tần Vô Song hoàn toàn không để ý. Là Võ Thánh một nước, vạn người kính ngưỡng họ, lúc ở các nước Đại, Thục, dù họ đi đến đâu cũng đều rất được tôn trọng.
198 Nghĩ lại, gã thanh niên này sớm đã nói đã từng giao đấu với Dịch Trần Tử, không phải là nói dối, nghe Dịch Trần Tử gọi người này là Vô Song Hầu thì càng chấn động.
199 Tần Vô Song cũng chuẩn bị tính sổ Tây Sở Quốc của Dịch Trần Tử. Nhạy cảm như Dịch Trần Tử, sẽ nhanh chóng nghĩ đến các được mất trước mắt. Trước kia ở ngoài Thiên Vân Quan, Tây Sở Quốc và Bách Việt Quốc không giao chiến, Tần Vô Song chịu hòa giải, là vì tình hình lúc đó bất lợi đối với Bách Việt Quốc, hai phía đều có địch, làm Bách Việt Quốc không thể không thỏa hiệp.
200 Không ngoài dự tính, hai Võ Thánh Ba Thục Quốc không hề chậm trễ, đã thành con cáo già hàng chục năm rất có năng lực phán đoán. Trong hình thế không ổn, họ vốn không hề do dự đưa ra lựa chọn khôn ngoan nhất.
Thể loại: Huyền Huyễn, Khoa Huyễn, Dị Giới, Tiên Hiệp, Xuyên Không
Số chương: 44
Thể loại: Tiên Hiệp, Dị Giới, Huyền Huyễn, Xuyên Không
Số chương: 100