41 “Nếu như tôi có thể nhìn thấy mọi thứ trong bóng tối thì nói rõ đó là ảo ảnh. Nếu như không thấy rõ thì đó là sự thật”. - Lý Đạo cười cất lời - “Xem đi, thiếu sót nhỏ cũng có tác dụng lớn”.
42 “Thời khắc huy hoàng nhất của cuộc đời ông ấy là lúc làm ra tác phẩm pha lệ nghệ thuật Tứ Đại Mỹ Nhân”. - ngữ điệu của chị Ngô nhanh chóng chậm lại, chậm đến mức tưởng chừng khiến mọi người chịu nỗi khổ lăng trì - “Sau đó ông ta giống như cố chấp muốn sưu tập Tứ Đại Mỹ Nhân phiên bản hiện đại.
43 Trong ảo cảnh Triệu tiên sinh béo núc chỉ ngồi một chỗ, vô cùng đáng ghét. Nhưng trên thực tế Triệu tiên sinh là một ông chú trung niên đẹp trai, tuy thường hay rượu chè nên nhìn không khỏe mạnh cho lắm, nhưng khuôn mặt và vóc dáng được chăm sóc tốt khỏi phải bàn, cộng thêm khí chất nghệ sĩ lại càng lôi cuốn người khác.
44 Chỉ có tình yêu là vì sao vĩnh hằng, soi sáng con đường tôi đến và lối tôi đi. ----Đêm khuya yên tĩnh. Cao ốc tối đen như mực, chỉ có cửa sổ lầu mười tám còn hắt ra ánh sáng dịu nhẹ trong màn đêm, nên vô cùng chói mắt.
45 “Cút đi!” - cô gái kia khẽ quát một tiếng. Bóng xám tan đi như gió, mang theo tiếng rít chói tai, giống như móng tay cào lên lớp thủy tinh, tràn ngập sự không cam lòng và oán hận.
46 “Thành phố B là thành phố lớn nhất cả nước, cơ hội phát triển khá nhiều”. - hòa thượng Đàm nghiêm túc nói. “Anh có kế hoạch gì không? Có chỗ ở chưa? Cần giúp đỡ thì cứ nói một tiếng”.
47 “Bà cô tổ của anh hả?” - lúc dẫn hòa thượng Đàm về đến nhà, Hàn Băng mới hỏi. Bởi vì đến lúc này cô mới cảm thấy lồng ngực mình khôi phục chút ấm áp, không như khi nãy chẳng khác nào rơi vào hầm băng.
48 Phòng tắm không có ai sử dụng, mặt đất khô ráo, sao cô lại trượt chân? Trong đầu cô xuất hiện một ý nghĩ, lập tức hoảng sợ đến mức không để ý đến đau đớn nữa.
49 “Cô là ai? Tôi chưa từng thấy cô”. - anh nói khe khẽ và từ từ đưa tay ra, định vuốt ve khuôn mặt người trong tranh. Nhưng đột nhiên rùng mình, anh bỗng ý thức được có gì đó không đúng.
50 Cảnh vật mơ hồ trước mắt dần rõ ràng. Trong khoảnh khắc Hàn Băng nhìn rõ khuôn mặt Xuân Thất thiếu, cô lại thở dài nhắm mắt lại. Đã tự nói với mình là không bao giờ nghĩ đến anh, cũng sẽ không bao giờ trông chờ vào anh nữa, tại sao lại xuất hiện ảo giác này chứ? Nhưng khoan đã, tại sao ảo giác này lại chân thật như vậy? Cô từng thử nghiệm lúc rèn luyện dị năng của mình, bất kể ảo cảnh chân thật cỡ nào, cảm giác da thịt luôn luôn sẽ có sơ hở.
51 “Em nghĩ đi. Em vô duyên vô cớ mất tích, nếu như không phải trong lòng anh ta có mưu đồ, khoan hãy nói đến chuyện báo cảnh sát, ít nhất anh ta sẽ nghĩ hết cách báo cho anh hoặc là Lý Đạo biết.
52 “Sao vậy?” - dường như cảm giác được ánh mắt Hàn Băng, Xuân Thất thiếu nghiêng mặt qua hỏi. “Tại sao anh gạt tôi?” - tiếng nói Hàn Băng hơi run. Người nắm tay cũng có thể thay đổi, huống chi đã buông ra thế này? Nhưng nếu như người trước mặt là Xuân Thất thiếu, thì nhất định sẽ biết được thứ ngăn cách giữa hai người là cái gì.
53 Theo phản xạ, Hàn Băng muốn bỏ chạy. “Không,” - Xuân Thất thiếu nén giọng rất thấp, nhưng rất kiên quyết. Họ lựa chọn ở lại đây đương nhiên là vì không ra được, nhưng cũng muốn mượn cơ hội làm rõ ràng toàn bộ nguyên nhân hậu quả.
54 “Điện thoại di động không có tín hiệu vì tôi động tay động chân”. - hòa thượng Đàm gượng gạo nhích nhích sang bên, dường như sợ Xuân Thất thiếu đánh anh ta - “Thật ra vẫn có thể kết nối internet, nhưng hai người có suy nghĩ và ý thức, hai lần trước lúc chúng ta đến khách sạn Hoàng Tuyền đều bị cô lập với thế giới bên ngoài, không có cách liên lạc gì hết.
55 Xuân Thất thiếu và Hàn Băng ngơ ngác nhìn nhau, không ngờ kết quả lại như vậy. “Nói thật đi, rốt cuộc anh muốn làm gì?” - Xuân Thất thiếu ngồi thẳng người - “Nếu anh là hacker siêu cấp, đương nhiên đã điều tra rõ ràng khách sạn này là do cha tôi xây, cho nên anh mới nhằm vào tôi.
56 “Anh muốn dùng thuốc mê làm cô ấy mất đi ý thức tự chủ, sau đó bị động giúp anh xây dựng một thế giới trong câu chuyện anh vừa nói kia?” - Xuân Thất thiếu lập tức hiểu ngay - “Cuối cùng cuốn tôi vào, áp dụng thôi miên trên tinh thần, khiến tôi tin chắc đất hoa sen là của Đàm gia anh, chủ động đổi chủ khách sạn Hoàng Tuyền.
57 (*) “Sống như mùa hạ” là bài thơ số 82 trong tập thơ “Những chú chim bay lạc” của Tagore. Ta nghe đâu đây tiếng vang từ thâm tâm và cùng cốc Bằng lưỡi hái quạnh hiu ta gặt hái linh hồn trống trải Sự dứt khoát không thể đứt đoạn, niềm hạnh phúc tưởng chừng không ngơi Và ta thả mình đong đưa nơi ốc đảo sa mạc.
58 Cha nói với cô, người chết là đáng tôn trọng nhất. Bất kể khi còn sống thế nào, cái chết đều khiến họ sạch sẽ, bình lặng, tất cả ân oán đều chấm dứt từ đó.
59 “Sách Mã, quyết định của con thì sao?” – tối hôm đó, cha hỏi cô. Sách Mã rất do dự. Cô thật sự không muốn cử hành hôn lễ cho người chết. Nhưng người Đàm gia tin tưởng lực lượng thần bí đến từ vùng núi, cho nên đồng ý thu mua toàn bộ vải dệt và nông sản của bản họ trong năm sau.
60 Rốt cuộc sắc trời tối xuống. Xung quanh Đàm phủ, ở tất cả hành lang uốn khúc, trước tất cả cửa phòng đều treo đèn lồng đỏ thắm. Ánh sáng màu đỏ soi chiếu đêm đen, cảnh trí vốn rất đẹp nhưng ở Đàm phủ lúc này lại khoác lên không khí khác thường.