501 Dù sao nàng có thúc giục, Liên phi kia cũng không giống người sẽ nói thẳng, đợi nàng ta nói xong toàn bộ, thế nào cũng phải nói đến trời sáng. Nàng lời này khiến Mạc Diên vui vẻ, cũng rất thuận lòng cô độc chứng.
502 Khi đó Liên phi ngàn lần không muôn, một lòng muốn chết. Nhưng sau đó nàng mang thai, đã biết đây là sự thật không cách nào thay đổi. Nữ nhân, hơn phân nửa rất dễ dàng chấp nhận.
503 Thái thượng hoàng chỉ có hai người con trai, con lớn đã chết, nếu như con thứ hai lại bị tố giác, giang sơn này sẽ rối loạn. Cho nên, từ đó về sau nàng liền tự nhốt mình ở Liên viện, cũng không ra ngoài.
504 Cả người Liên phi run rẩy, hai tay nắm chặt khung cửa mới có thể đứng thẳng được. Như Thương đột nhiên nhận ra một chuyện, vì vậy nhìn khắp nơi, nói tiếp:"Nương nương, vị thị nữ kia đâu?"Nghe nàng hỏi vậy, Liên phi cũng hơi kinh ngạc một hồi lâu.
505 Ai cũng không ngờ vị thái tử thật vất vả mới có thể hồi triều lại sẽ làm ra chuyện như thế!Có tướng sĩ vung đao bổ tới, có người đứng ở xa xa kéo cung, mũi tên nhắm thẳng về phía Chử Thiên Minh.
506 Bởi vì ngũ tạng đều dập nát, nàng phun ra rất nhiều máu, máu rất nhanh lan ra đầy đất nhìn thấy mà ghê người. "Mạc Diên! Mạc Diên!" Hoàng đế Đông Thục gào to, tiêu điều lạnh lẽo bi thương, khiến cho lòng người đau buồn.
507 Lúc này mặt trời đã hoàn toàn lộ ra từ phía Đông, vụ náo loạn vừa rồi khiến nhiều người coi bọn họ như sài lang hổ báo, nhìn thấy bọn họ, hoặc là căm tức, hoặc là sợ hãi.
508 Dù sao cũng là thị nữ đi theo nàng nhiều năm, nàng cảm thấy cần thông báo một tiếng. Mà cô độc chứng cũng đồng thời mở miệng , tiếp tục lời nói của Như Thương——"Nàng vì hoàng đế đỡ một chưởng của ta, xem như.
509 Bọn họ ra khỏi Liên viện, không hẹn mà cùng đi về một phía —— Cửa cung!Nhưng đi được mấy bước cả hai dừng lại, sau đó cô độc chứng nói:"Phải chuẩn bị ngựa!"Như Thương cũng nói tiếp ——"Cổ mộ Đông Thục cách nơi này gần ba trăm dặm, phải là ngựa nhanh!".
510 Nhưng mà, ông trời cũng không cho nàng quá nhiều thời gian suy nghĩ. Khi ngựa của bọn họ tiến vào phạm vi cổ mộ Đông Thục, Như Thương vừa ngẩng đầu, lại thấy vùng trời trên đỉnh đầu bắt đầu có biến hóa khác thường.
511 Nhìn ra được sự khác thường của Như Thương, cô độc chứng cũng cho ngựa đi chậm lại!Hiện tượng trên bầu trời hắn cũng nhìn thấy, nhưng hiện tượng khoa học như mây động đất thì cô độc chứng cũng không hiểu.
512 Nhưng mà rất dễ nhận thấy, bọn họ có nhanh hơn nữa, cũng không bằng biến hóa đang xảy ra trên bầu trời. Như Thương mắt thấy tầng mây trên bầu trời lại động mấy cái, những dải mây hình quạt lại càng tụ lại gần nhau, trong lòng thầm nghĩ không tốt!Lúc này hai người đã chạy tới cửa lớn trước Hoàng Lăng, cổng vòm bằng đá cao lớn lúc này đang tập trung rất nhiều tướng sĩ.
513 Rốt cuộc, Lăng chính của Hoàng Lăng hiện ra trước mắt. Đây là Lăng mộ hoàng đế đời trước, khí thế hào hùng. Nếu như bình thường, Tần Như Thương nhất định sẽ rất thích thú đi thăm quan một vòng.
514 Như Thương chỉ cảm giác mình bị trận động đất mãnh liệt này làm cho tám rơi bảy lật, bị va đập nhiều như vậy thiếu chút nữa lục phủ ngũ tạng cũng phun ra ngoài.
515 Nàng giống như phát điên dùng sức vươn cánh tay về phía bên kia, có cây tùng xanh biếc đổ xuống thẳng trên cánh tay của nàng—— Cô độc chứng không chút suy nghĩ, trực tiếp đưa cánh tay của mình qua thay nàng ngăn lại một kiếp!Trong tiếng nổ lớn, Như Thương tựa hồ nghe được tiếng xương cốt cô độc chứng vỡ nát.
516 Vì vậy nàng bắt đầu điên cuồng hét to ——"Tiêu Phương! Tiêu Phương! Tiêu Phương ngươi ra đây cho ta! Ta biết ngươi sẽ không chết! Tiêu Phương ngươi đi ra cho ta!"Lần này, Chử Thiên Minh không cản nàng.
517 "Vậy làm sao bây giờ?" Như Thương nước mắt ràn rụa, hòa với bụi đất rửa trôi một hàng vết bẩn trên mặt. " Nơi này không có cần cẩu, không có máy xúc, ta không dùng tay thì có thể sử dụng cái gì!"Tiếng nói thê lương, lúc nói xong, mới chợt nhận ra vừa nãy Chử Thiên Minh nói một câu!"Người trong lòng của ngươi - Tiêu Phương"!"Ngươi ——" Nàng chỉ chỉ hắn, muốn giải thích, nhưng chung quy nơi này cũng không thích hợp để nói chuyện.
518 "Tiêu Phương!" Đột nhiên thét một tiếng kinh hãi, tiếp theo trong cái chớp mắt, cả người như một con báo khom lưng bò đến chỗ đó. Cô độc chứng cũng theo sát phía sau, đến được chỗ đó thì cũng không để ý đến cánh tay mình đã bị thương đến xương cốt, cắn răng cố nén đau đớn cùng Như Thương liều mạng đào bới những hòn đá kia ra.
519 Rốt cuộc, hơn một nửa người Tiêu Phương đã được kéo ra ngoài. Tai ương động đất mang đến đã khiến công tử văn nhã như hắn hoàn toàn mất hết bộ dạng như tiên, thậm chí trên mặt của hắn còn có vết thương do bị đá vụn quẹt qua, chảy ra từng vệt máu.
520 Đúng là người hắn nhìn thấy ở trong Liên viện khi lần đầu tiên đột nhập hoàng cung thành Tấn Dương, cứu Liên phi chính là người kia. Trên cánh tay lộ ra vẫn còn một vết thương rõ ràng, chính là dấu vết bị A Thần cắn.