521 Như Thương theo tình tiết bình thường suy nghĩ, lẽ ra ông ấy nên nói "Con trai, con trai của ta. "Vậy mà, lời vừa ra, lại làm hai người bọn họ vô cùng ngạc nhiên.
522 Như Thương cũng vì nội lực phản lại mà bị bắn ra ngoài, phần lưng đụng vào một pho tượng khắc ngọc đổ nát, lúc đập vào nàng liền phun một ngụm máu. Một ngụm máu này thiếu chút nữa nôn đến nàng ngất xỉu, vốn trong lúc động đất mãnh liệt nhất bị văng quật thất điên bát đảo, bây giờ lại bị đập vào, Như Thương chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực cũng suýt nữa bay ra ngoài!Nhưng nàng không thể không ra tay, đếm tới năm giây, đã là cực hạn để bảo vệ tính mạng Chử Thiên Minh!Nếu để cho hắn tiếp tục liên tục truyền chân khí, đến lúc đó coi như có thể để cho vị hoàng đế này sống thêm mười ngày nửa tháng, nhưng chính hắn lập tức trở thành đèn cạn dầu.
523 Một bức tranh khác trong đầu, là một vị công tử áo trắng dắt một cô gái mặc áo đỏ hơi gầy yếu. Tuy chỉ thấy sau lưng, lại có thể nghe thấy những tiếng cười vui vẻ.
524 "Con trai, thật xin lỗi!" Rốt cuộc ông ấy từ từ mở miệng, vốn là người nên đứng hàng cửu ngũ, vào giờ phút này lại già nua sắp thành tro. Nói là huynh đệ song sinh, nhưng người trước mắt so với hoàng đế đang ở trong hoàng cung Tấn Dương nhìn già hơn cả chục tuổi.
525 Thì ra, hoàng đế Đông Thục này cho tới nay cũng giống Như Thương, cũng tìm vị trí của Thầm Châu. Ông ấy muốn tìm Thầm Châm, là vì trong lòng có đạo. Người này một lòng hướng đạo, cho nên không lo việc nước, cũng không muốn thống nhất thiên hạ.
526 Dưới sự nỗ lực của Tiêu Phương, hai người rốt cuộc phá được cơ quan tiến vào tầng dưới cùng của cổ mộ. Lão hoàng đế trịnh trọng dập đầu ba cái trước hương án quan tài tổ tiên, đọc lại tổ huấn một lần, không gì khác chính là thật xin lỗi liệt tổ liệt tông các loại, sau đó hai người mới động thủ mở ngọc quan ra.
527 Càng muốn biết ban đầu để cho nàng đi trộm hạt Châu kia, có phải là một âm mưu hay không. Là tổ chức hoặc một ai đó trong tổ chức muốn mượn cách này diệt trừ nàng.
528 Hắn vốn không biết đến tột cùng nên tin người nào, nhưng cũng biết người sắp mất kia nói có đạo lý. So với lời Liên phi, vẫn đáng tin hơi. Mấy người đang thổn thức, lão hoàng đế thở ra một hơi, cuối cùng đi đến tây thiên.
529 Tần Lĩnh, Nhàn Nhã Sơn TrangVẫn còn đó gian phòng thanh nhã, vẫn còn đó từng khu rừng trúc, vẫn là sáu gian phòng kia cùng hai mái đình, còn cả hương thơm của vườn nhãn quen thuộc.
530 Lời này lại làm cho lòng Như Thương như bị bóp chặt lại. Xem tranh!Đương nhiên là nhìn tranh sư muội La Sính của hắn vẽ. Đây là một đoạn ký ức Như Thương không muốn nhớ lại, về quỷ mị Dược Vương Cốc, có quá nhiều chuyện không nói được, cũng nói không rõ.
531 Nàng cười khổ, có chút suy sụp. Nói tiếp:"Ta cũng có thể nghĩ ra tại sao ngươi muốn lừa ta đi Dược Vương Cốc! Chỗ kia huyền diệu như vậy, nếu không phải là ta cùng Chử Thiên Minh còn có Quỷ Đồng ba người liên thủ, sao có thể đi vào được? Ngươi không đành lòng đối mặt với sư muội đã chết, nên để cho ta đi.
532 Tiêu Phương thường nói: Trên dưới tất cả ở trong Sơn Trang, của ngươi hay của ta, còn không phải đều là của chúng ta. Hiện tại Tiêu Phương đưa bình kia đẩy tới trước mặt nàng, nói:"A Thương, bình này cho ngươi.
533 Lời của Tiêu Phương khiến Như Thương thật bất ngờ, vô cùng ngoài ý muốn!Nhưng cẩn thận ngẫm lại, quả thật điều này cũng không phải quá khó đoán. Chỉ là nàng luôn vẫn không để ý vấn đề Mai Mai là nam hay nữ, mới bắt đầu quen biết thì cho rằng đó là nam tử, vì vậy vẫn luôn cho nàng là nam tử.
534 Thái tử tiền nhiệm ở Tế Châu tập kết được thế lực rất lớn, đều là những kẻ âm thầm bồi dưỡng ra trong mấy năm qua, ý đồ bức vua thoái vị. Cũng không biết dùng biện pháp gì, gần như tất cả mọi người trong cung phản bội chạy theo thái tử, cũng chỉ có Ngũ hoàng tử Chử Thiên Bình đứng về phía cô độc chứng cùng người bên cạnh hoàng đế, mang theo thuộc hạ của mình đọ sức liều chết, một số bị thương nặng!Mai Mai dẫn theo hai con hổ liều chết hộ giá, cô độc chứng cùng Quỷ Đồng lấy một giết ngàn, nhưng song quyền vẫn nan địch tứ thủ*.
535 "Vậy ta đi xem một chút!" Nàng khẽ nâng đầu, trong giọng nói mang theo thương lượng, "Ta chỉ xem một chút, xem một chút rồi về!""Ừ. " Tiêu Phương cười nhạt, "Đi đi! Ta chờ ngươi!".
536 Đoàn người Chử Thiên Minh chọn hoàng cung trong thành Thục Đô đặt chân, khi hai hắc y nhân đưa Như Thương đi thì nàng lại đột nhiên nói:"Vậy Ẩn Nguyệt các đâu?"Hai người kia vui vẻ đáp:"Cũng ở trong hoàng cung!" Lời nói này rất kiêu ngạo, "Thật không nghĩ tới có một ngày chúng ta cũng có thể lấy hoàng cung làm nhà!"Như Thương thầm nói Vạn Sự Thông quả nhiên có đầu óc làm ăn!Thục Đô thành này nếu thuộc về một mình Chử Thiên Minh, thì hoàng cung này đương nhiên không còn là của hoàng gia nữa.
537 Năm trăm người nghe rất nhiều, nhưng so sánh với 9 vạn người, quả thật ít đến đáng thương. Coi như tất cả đều là cao thủ, cũng không tránh được vài kẻ thừa nước đục thả câu.
538 Hắn gật đầu:"Hơn mấy tháng rồi, làm sao có thể chưa khỏi. " Sau đó nói tiếp: "Lúc dập tắt lửa ta ở bên cạnh che chở ngươi. "Nàng biết ý hắn nói là muốn hộ pháp cho nàng, cũng không đùn đẩy, trực tiếp gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
539 Còn không đợi hài tử gật đầu, Như Thương lại lập tức xua tay, nói:"Quỷ Đồng đi theo Thẩm Ngọc! Mai Mai dẫn theo hai con hổ!" Lại nhìn Chử Thiên Minh —— "Ta yên tâm ngươi, nhưng không yên lòng bọn họ!"Ý của nàng rất rõ ràng, công phu của Thẩm Ngọc cùng Mai Mai so với Chử Thiên Minh mà nói kém quá nhiều, Mai Mai dầu gì mang theo hai con hổ, nhưng Vạn Sự Thông lại chỉ có một mình, khiến nàng không an tâm.
540 Đứng cách khá xa, chắc là sợ trong lúc hỗn chiến bị thương, càng sợ thành oan hồn dưới mũi tên lạnh lẽo của người phía trên. Có chủ tướng kiểu này, thật sự bi ai cho 9 vạn tướng sĩ này.