101 Ngay khi Chu Hiểu Xuyên nghẹn họng nhìn trân trối thì con chuột lên tiêng thúc giục:- Nhân loại, ta đã dẫn ngươi đuổi theo hai người kia. Hiện tại ngươi cũng nên đưa phần thưởng cho ta đi chứ? Ây, sao mặt lại nghệt ra thế kia? Chẳng nhẽ ngươi muốn quỵt?Chu Hiểu Xuyên lúc này mới giật mình phục hồi lại tinh thần, vất phần thưởng cho con chuột.
102 - Chết á? Anh mày đây vẫn còn trinh đấy nhá! Muốn chết thì mày tự kỷ chết đi cho đời nó vui vẻ!Chu Hiểu Xuyên không chút khách khí, buột miệng chửi lại.
103 Lời nói này không chỉ khiến Cao Xuyên Hưng tức giận mà cũng làm cả Lâm Thanh Huyên nghẹn họng, lắc đầu nhìn trân trối, thầm nghĩ: “Tên Chu Hiểu Xuyên đá xoáy quá kinh khủng.
104 - A Hổ hiện… Chu Hiểu Xuyên đang định trả lời, thì bỗng Sa Tử nhảy đến nói với hắn: - Này này, ngươi mau đến chỗ A Hổ đi, hình như nó sắp ngừng thở rồi… - A Hổ ngừng thở? Vẻ mặt Chu Hiểu Xuyên không thể tin được.
105 Lâm Thanh Huyên nghiêng đầu nhìn Chu Hiểu Xuyên, đôi mắt xinh đẹp long lanh nước, lộ ra sự kinh hỉ và kỳ vọng. Đương nhiên cô vẫn có chút hoài nghi: - Anh nói cái gì? Anh có thể cứu sống A Hổ? Có… có thật không? Anh đừng có cố ý nói như vậy để an ủi tôi nha! Chu Hiểu Xuyên mặc dù rất có lòng tin đối với năng lượng thần bí, nhưng dù sao đây cũng là hồi sinh, từ trước đến hắn chưa có thử qua lần nào, nên hắn không dám mạnh mồm chắc chắn thành công, chỉ có thể nói: - Tôi không đảm bảo rằng có thể cứu sống được A Hổ, nhưng có thể thử một lần! Lâm Thanh Huyên có một chút do dự, gật đầu đáp: - Vậy nhờ anh.
106 Cùng với việc đâm ngân châm vào A Hổ, Chu Hiểu Xuyên liền kinh hỉ phát hiện rằng sợi năng lượng thần bí bên trong cơ thể hắn có thể chạy theo ngân châm tiến vào trong cơ thể A Hổ.
107 Chu Hiểu Xuyên lấy dao phẫu thuật mở rộng miệng viết thương của A Hổ ra, rất nhanh đã thấy phi tiêu độc trong cơ thể nó. Phi tiêu hình chiếc lá, lưỡi hình răng cưa, còn tỏa ra một mùi hôi thối kinh khủng làm cay mũi, cho dù Chu Hiểu Xuyên và Lâm Thanh Huyên đã có chuẩn bị, nhưng vẫn bị mùi hôi thối tỏa ra làm hoảng sợ, buồn nôn.
108 Chu Hiểu Xuyên duôi thật sao? Đương nhiên không, chết thế éo nào được, chết là hết truyện. Hắn chỉ đang bị hôn mê mà thôi. Đợi đến khi khôi phụ lại ý thức, Chu Hiểu Xuyên phải mất một khoảng thời gian để mở mắt ra, nhận thấy mình không phải đang nằm dưới sàn nhà lạnh băng của Phòng khám thú cưng, thay vào đó lại là nằm trên giường, có ánh nắng ấm áp chiếu vào.
109 - Làm sao anh biết được? Lâm Thanh Huyên mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Chu Hiểu Xuyên, vẻ mặt hoài nghi hỏi lại. Nàng thậm chí còn sinh ra nghi ngờ: “Chẳng lẽ tên Chu Hiểu Xuyên này lén nhìn mình tắm rửa? Nếu không vì sao anh ta lại biết được mình dùng sữa tắm và bột giặt loại gì chứ?” Phản ứng khiếp sợ của Lâm Thanh Huyên làm cho Chu Hiểu Xuyên có được câu trả lời xác thực: “Không ngờ mũi mình lại thính đến như vậy!” Bất quá Chu Hiểu Xuyên cũng không kích động được lâu lắm bởi hắn thấy trên mặt Lâm Thanh Huyên đã xuất hiện sự hoài nghi.
110 Chu Hiểu Xuyên tuy rằng cảm thấy có chút gì đó kỳ quái, nhưng mà không nghĩ nhiều, chỉ hỏi: - Các y tá nói như thế nào? Lúc này, hắn giống như Lâm Thanh Huyên đã nói, đã sắp không nhịn nổi, có thể tè ra bất cứ lúc nào.
111 Những người này tới vừa hỏi han, vừa là cảm kích, vừa là phỏng vấn chụp ảnh, ước chừng giằng co hai ba giờ, sau đó mới lục tục rời đi. Trước khi đi hết, cục trưởng cục công an huyện Phương Đình cũng không quên để cờ thưởng và một phong bì dày cộp để trên đầu giường bệnh của Chu Hiểu Xuyên: - Chu Hiểu Xuyên, lần này có thể bắt Cao Xuyên Hưng quy án, thật sự cần đa tạ cháu ra tay trượng nghĩa tương trợ.
112 Chu Hiểu Xuyên cười nói: - Anh căn bản đâu có bị thương, chỉ là giờ đuối sức quá mà thôi, phỏng chừng nghỉ ngơi thêm một hai ngày nữa là hoàn toàn hồi phục rồi.
113 - Còn có thể làm gì nữa? Đương nhiên là chiếu cố Tiểu Hắc, Sa Tử và Lão Quy giúp anh. Đêm qua, ba đứa nó không được về, chỉ có thể đứng ngoài cửa, may mà tôi nhìn thấy, đưa vào nhà tôi ở tạm một đêm… Nói tới đây, Trương Ngả Gia dừng lại một chút, trên mặt lộ ra nụ cười khổ: - Tiểu Hắc và Lão Quy còn đỡ, khá ngoan ngoãn.
114 Trương Ngả Gia dẫn Chu Hiểu Xuyên đi đến một nhà hàng Tây, ở gần đó là nơi Trương Giang Và Hoàng Hà nối liền nhau. Chi riêng khung cảnh nơi xây quán thôi đã thấy tương đối đẹp rồi.
115 Phỉ Trác đầu tiên là hoảng sợ với phản ứng của Trương Ngả Gia, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại, thậm chí thấy bộ dạng Trương Ngả Gia nghiến răng nghiến lợi, giận dữ không kiềm chế được, trong lòng hắn dâng lên cỗ khoái cảm khác thường.
116 Nước mắt rơi đầy trên gương mặt Phỉ Trác mà hắn không biết làm sao để trả lời, hắn sợ mình vừa mở miệng lại ăn thêm cái tát nữa. Chu Hiểu Xuyên tát không chỉ mạnh, tốc độ còn cực nhanh, cho dù có chuẩn bị trước, cũng đừng mơ tránh khỏi.
117 Lúc Chu Hiểu Xuyên và Trương Ngả Gia vừa ăn xong, đi theo nhân viên bảo vệ dẫn đến chỗ bãi gửi xe thì không khỏi ngây người. Chỉ thấy bốn cái lốp xe đều bị người ta phá hỏng.
118 Hai người thợ sửa chữa làm việc với hiệu suất rất cao, trong chốc lát đã đổi bốn chiếc lốp rách nát thành mới toanh. Sau khi thu tiền, hai người đó cũng ko đưa lại Trương Ngả Gia mấy chiếc lốp cũ.
119 Chu Hiểu Xuyên và Trương Ngả Gia theo bản năng nhìn về phía phát ra thanh âm, vừa lúc nhìn thấy một cảnh sát nâng lốp xe lên, lấy từ bên trong ra một bao bột phấn màu trắng.
120 Vì thế, họ để Chu Hiểu Xuyên cùng Trương Ngả Gia lại cho hai cảnh sát mang súng canh giữ bọn hắn. Ngôn Vũ lòng tràn đầy hưng phấn liền lập tức dẫn đầu cùng với mấy cảnh sát khác, cùng đi theo phía sau chó nghiệp vụ, xông về phía đám người Phỉ Trác đang ở trên chiêc xe Camry màu đen.