81 “Chịu nhận lỗi?” Nghe thấy những lời nói kia của Chu Hiểu Xuyên, khuôn mặt Ngôn Vũ nhất thời trở nên khó coi: “Mình đường đường là một cảnh sát cấp cao tốt nghiệp từ đại học có tiếng ra, đã từng được luyện hình cảnh cấp cao nhất, tiền đồ sáng lạng, rộng mở.
82 Tuy không ai có thể thấy rõ ánh mắt của Ngôn Vũ nhưng A Hổ lại có thể tinh nhạy nhận ra nó, lập tức hớt lẻo:- Ê, con người, mặc dù tên kia đang xin thứ lỗi ngươi nhưng trong ánh mắt hắn có hung quang, hiển nhiên trong lòng rất bất mãn! Nếu ta đoán không sai thì lúc này hắn rất hận ngươi, đang tính kế để trả thù!Chu Hiểu Xuyên gật gật đầu, ra vẻ hiểu, cười lạnh nghĩ: “Thằng này mà thật tâm xin lỗi thì trời sập!”Đợi đến khi Ngôn Vũ ngẩng đầu lên, Chu Hiểu Xuyên mới nói:- Thôi, tôi cũng không muốn phí thời gian với anh nữa.
83 “Mình mà ngu? Mình đã xuất sắc tốt nghiệp một trường đại học cao cấp, làm gì có mấy ai được như mình, thế mà thằng chó đó dám bảo mình ngu. Mình mà ngu thì ai là thằng thông minh”.
84 Về tới Phòng khám thú cưng, Chu Hiểu Xuyên lập tức vùi đầu vào công việc, khiến cho hai ngày kế tiếp hắn dường như chỉ đi đến hai nơi, một là căn hộ của hắn, hai là Phòng khám thú cưng.
85 Đợi cho Nhiêu Xảo nói xong, Lâm Thanh Huyên mới bổ sung: - Lúc đấy, nhờ có anh thì chúng tôi mới có thể phá án và bắt hung thủ về quy án, đồng thời đập tan được cả một băng nhóm tội phạm có quy mô.
86 Cuối cùng, Chu Hiểu Xuyên không đáp ứng yêu cầu này của Nhiêu Xảo. Bởi vì hắn thực sự không hiểu tí gì về trinh thám lẫn phá án. Đối với chuyện này, Nhiêu Xảo cảm thấy vô cùng thất vọng, nhưng cô sẽ không cứ như vậy mà buông tha cho Chu Hiểu Xuyên.
87 Có lẽ do nguyên nhân vội vàng điều tra phá án cho nên trong mấy ngày tiếp theo Lâm Thanh Huyên không đến phòng khám thú cưng nữa. Kể cả nữ cảnh sát Nhiêu Xảo xinh đẹp thì cứ như âm hồn bất tán, ngày nào cũng đến líu ríu với Chu Hiểu Xuyên, làm hắn đang bận sứt đầu mẻ trán, đau khổ không ngớt cũng không có thời gian đến đây.
88 Sau khi ăn cơm xong, Trương Ngả Gia giúp Chu Hiểu Xuyên dọn dẹp, rửa sạch bát đĩa. Sau đó lại giúp hắn quét dọn nhà cửa một lượt. Lúc này, Trương Đại Gia đang ngồi một bên, trên tay cầm bình trà nóng, lặng im quan sát hai người làm việc.
89 Trong mấy ngày kế tiếp, Chu Hiểu Xuyên và Hoàng Hiểu Uyển bận rộn ở phòng khám thú cưng như thường ngày, nhưng hai người bọn họ không biết chủ của phòng khám Khang Trữ Sủng Vật là Liêu Phàm đang bàn tính với những người khác ở trong chợ Hoa Điểu nhằm vào họ công kích.
90 - Đợi đã!Thấy cấp dưới của Hàn Phức chuẩn bị niêm phong phòng khám của mình, Chu Hiểu Xuyên cảm thấy nóng này ngay lập tức, vọt đến trước mặt Hàn Phức.
91 Mấy nhân viên của sở lập tức lao đến, làm ra bộ dáng muốn bắt Sa Tử đi. - Các anh không được làm vậy!Hoàng Hiểu Uyển lo lắng cho an toàn của Sa Tử, lao lên ngăn cản theo bản năng.
92 Từ trong tâm mà nói, Hàn Phức rất muốn đem con mèo đã làm hắn mất mặt này đi xào xả ớt. Nhưng tình huồng vừa rồi đủ kiến cho hắn xoắn hết cả vào, không dám ho he nữa.
93 "Này. . . Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Nghẹn họng, mở mắt to cộ nhìn đám người khoa tay múa chân trước mắt. Liêu Phàm nhịn không được, gào lên trong lòng.
94 - Cút ngay!Giờ phút này, trong đầu Hàn Phức tràn ngập suy nghĩ làm cách nào nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này càng nhanh càng tốt. Không quan tâm người ngăn cản hắn là kẻ nào, liền đưa tay lên dùng sức đẩy mạnh.
95 Lâm Tĩnh vốn là cục trưởng cục chăn nuôi, cách nói chuyện cũng có vài phần tiêu chuẩn, nên nàng nói vài câu đã khiến mọi người tại đây hưởng ứng nhiệt liệt.
96 Lâm Tĩnh làm việc với hiệu suất rất cao, không lâu sau nhân viên cục chăn nuôi đã đi đến chợ Hoa Điểu tiến hành điều tra phòng khám Khang Trữ Sủng Vật và Ái Bối Sủng Vật về việc thu loạn phí, sử dụng thuốc giả hoặc không tuân thủ cách để bịp người.
97 Trời tối, Chu Hiểu Xuyên mới mò về đến nhà, chuyện hắn cần làm nhất bây giờ chính là viết một email về chuyện mà Trương Ngả Gia đề nghị để gửi cho Lý Vũ Hàm.
98 Đến đêm khuya Chu Hiểu Xuyên cũng không biết mình ngủ lúc nào. Sáng ngày hôm sau hắn giật mình tỉnh dậy, cả đêm lăn lộn khó ngủ nhưng tinh thần của hắn cũng không hề mệt mỏi, uể oải.
99 Tốc độ phản ứng của Chu Hiểu Xuyên tuy không chậm, nhưng ánh sáng kia quả thực quá mạnh, quá mức quỷ dị, làm Chu Hiểu Xuyên không kịp đỡ. Mắt thấy cố gắng của Chu Hiểu Xuyên sắp uổng phí, ánh sáng kia liền muốn đánh vào gáy Lâm Thanh Huyên.
100 Tưạ hồ muốn chứng minh mình vẫn còn khỏe, A Hổ liền thét lên, không ngừng thúc dục: - Yên tâm đi, ta còn có thể chịu đựng được! Ngươi cũng nhìn thấy đấy, cái phi tiêu cũng không có đâm trúng chỗ hiểm trên thân thể ta.