121 Chỉ bằng một câu không đầu không đuôi trong lời nói, Ngô Chí Minh đã có thể đoán được bốn năm phần. Bởi vậy mới thấy chuyện hắn ngồi vào cái ghế thị trưởng này là chuyện không phải ngẫu nhiên.
122 - Mày đánh tao? Muốn chết! Ngôn Vũ vùng dậy, chẳng quan tâm đến cơn đau không ngừng truyền đến từ thần thể, gã lập tức rút súng bên hông ra, chĩa vào Chu Hiểu Xuyên.
123 Phỉ Trác bị vụn thủy tinh cắm vào mặt, nhưng cũng chả dám lau đi, bởi vì hiện tại có hai ba khẩu súng chỉa vào đầu gã, làm gã không dám nhúc nhích. Gã chỉ có thể nhắm chặt hai mắt lại, tránh để thủy tinh găm vào mắt, đồng thời cũng dùng giọng nói run rẩy để chất vấn:- Các người làm gì vậy? Có biết tôi là ai không?- Chúng tôi đương nhiên biết anh là ai!Một cảnh sát rút chiếc còng số tám từ bên hông tra vào tay Phỉ Trác, đồng thời nói:- Anh chính là kẻ chủ mưu vu oan Chu Hiểu Xuyên và Trương Ngả Gia buôn thuốc phiện!Đối với Phỉ Trác, những lời nói này của người cảnh sát đó quả thực như là đạn đại bác nổ bên tai.
124 Bởi vì chuyện ngoài ý muốn này làm chậm trễ, nên khi Chu Hiểu Xuyên cùng Trương Ngả Gia trở về huyện Phương Đình thì sắc trời đã tối. Vốn Chu Hiểu Xuyên còn muốn đi tới phòng khám Ái Sủng Chi Gia một chút, nhưng mà trước mắt cũng đành phải từ bỏ ý nghĩa này.
125 “Con mèo dở hơi này không định lôi con vẹt vằn hổ của Trương Đại Gia ra làm gỏi chứ? Với cái bản tính nữ vương không sợ trời không sợ đất của nó, có khi cũng tính vậy.
126 Trong lúc Chu Hiểu Xuyên và Vương Lạc Tâm trò truyện về tình hình của nhau, bên cạnh bỗng xuất hiện một người đàn ông mặc âu phụ màu đen, thắt caravat, dễ làm người ta liên tưởng đến một nhân sĩ thành công, hắn đang cau mày nhìn Chu Hiểu Xuyên một lát, mở miệng hỏi: - Lạc Tâm, đây là ai?Vương Lạc Tâm giới thiệu: - Tôi giới thiệu với mọi người, đây là Chu Hiểu Xuyên, bạn bạn làm quen khi đi thực tập.
127 Chu Hiểu Xuyên nhờ vào thú ngữ, có thể cùng mọi loại động vật nói chuyện. Trên thực tế, thú ngữ là loại ngôn ngữ phổ thông của động vật. Mà ruồi bọ cũng là động vật có hai cánh, đương nhiên cũng có thể nói chuyện, trao đổi với Chu Hiểu Xuyên.
128 Giờ phút này, cô bé có các triệu chứng cảm thấy khó thở, toàn thân run rẩy, mồ hôi đầm đìa, tim đập rộn lên, miệng sủi đầu bọt mép, thậm chí còn sợ ánh sáng, nước, gió nữa.
129 - Em nói em có thể chữa khỏi cho Văn Văn? Thật không?Trịnh Nhuế Linh xoay người lại, gắt gao nắm lấy cánh tay của Chu Hiểu Xuyên giống như người sắp chết đuối bắt được cọng cỏ cứu mạng.
130 Được viện trưởng dẫn đầu, đám người nhanh chóng đã đến phòng cấp cứu. Lợi dụng thời cơ khi Chu Hiểu Xuyên đang kiểm tra xem tình hình của Tôn Văn Văn, viện trưởng liền tiến đến phía sau Tôn Đức Lương, nửa tò mò, nửa nịnh bợ nói:- Tôn trưởng cục, vị Chu tiên sinh này là danh y được ngài mời đến sao? Xem chừng anh ta còn khá trẻ, có lẽ là đệ tử của danh y nào đó ư? Ngài thật đúng là có con mắt nhìn người.
131 Tay phải cầm ngân châm đã được khử trùng, tay kia mở tư liệu tranh ảnh nghiên cứu mấy huyệt vị, sau đó lại mở cuốn châm cứu học cẩn thận đọc mấy huyệt vị đó.
132 - Được rồi, lão sẽ dạy cho cháu vài thủ pháp châm cứu. Về phần cháu có thể hay không lĩnh ngộ, đem phát huy đến mức nào, cũng chỉ có thể nhờ vào lĩnh ngộ của mình.
133 Cả bác sĩ lẫn y tá đều tròn mắt nhìn Chu Hiểu Xuyên. - Mình không nằm mơ chứ? Có người có thể trị được bệnh dại…. khi đã phát tác ư?- Chỉ một bác sĩ thú y dùng phương pháp châm cứu có thể chữa trị được cho người bị chó dại cắn.
134 Các nhân viên y tế ở trong phòng khám lúc đó không kìm nén được sự khiếp sợ và kích động khi thấy được kỳ tích mà Chu Hiểu Xuyên tạo ra để kể cho bạn bè mình nghe.
135 Ước chừng mười phút đồng hồ trôi qua Khương Cần rốt cục cũng hạ quyết tâm, cắn răng đứng dậy nói: - Bằng bất cứ giá nào, tôi cũng phải đi mời Tiễn lão ra mặt làm chứng cho Chu tiên sinh.
136 Trương Ngả Gia gật đầu, trong lòng có chút ưu tư: - Đúng vậy. Theo tôi được biết, hiện tại có rất nhiều nguời đều xúc động nhất thời mới nuôi động vật, sau lại ngại phiền phức nên đem bán đi hoặc cho người khác.
137 Nhìn theo chiếc xe Jeep Compass màu trắng của Trương Ngả Gia, Hoàng Hiểu Uyển nhíu mày, vẻ mặt mờ mịt hỏi: - Chu ca, anh và chị Ngả Gia cãi nhau à? Chu Hiểu Xuyên có chút khó hiểu: - Không có, sao em lại hỏi như vậy? - Em thấy hình như chị Ngả Gia đang giận dỗi cái gì ý? Hoàng Hiểu Uyển quay đầu nhìn Chu Hiểu Xuyên, tò mò hỏi: - Chu ca, rốt cuộc giữa anh và chị Ngả Gia đã xảy ra chuyện gì? Chu Hiểu Xuyên nghĩ thầm: “Chuyện gì sao? Chả nhẽ anh lại bảo với em là cô ấy vừa cưỡng hôn anh?” Trên mặt nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: - Làm gì có chuyện gì chứ.
138 Bốn người trong nhà hàng vừa ăn vừa cười nói, ăn liên tục cho đến chín mười giờ tối mơi kết thúc. Đi ra từ nhà hàng Thiêu Kê Công, bỗng có cơn gió rét buốt đầu mùa đông thổi qua, bốn người không nhịn được rùng mình một cái.
139 Ngay lúc Diêu Thừa rời đi, bốn người Chu Hiểu Xuyên đang vừa nấp vừa thảo luận coi xem ai cố ý tấn công bọn họ. - Trừ đồng bọn của Cao Xuyên Hưng ra, tôi không nghĩ là có người lại có gan làm loạn như vậy, dám nổ súng giết người trong thành phố! Lâm Thanh Huyên nhắm mắt lại, bình tĩnh phân tích nói.
140 Diêu Thừa căn bản không quan tâm tới lời chửi rủa của tên tài xế, hắn nhảy vọt lên cửa xe của buồng lái, tay trái thò vào trong xe, cố gắng mở cửa xe.