121 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái một tay cắm túi tiền,
“Còn có chuyện gì, con rất bận. ”
Hoàng Phủ Thi “soạt soạt” lại nổi giận, mày còn bận, lão tử càng bận hơn mày! Hoàng Phủ Thi theo thói quen ra lệnh,
“William, giữa trưa ăn một bữa cơm với Iris rồi lại về thành phố E.
122 Editor: May
“Con nhớ rõ con từng gửi tin nhắn cho ngài, con kết hôn rồi. ” Hoàng Phủ Bạc Ái quẳng xuống một câu, sau đó vô cùng kiêu ngạo xoay người mở cửa, đi ra khỏi văn phòng.
123 Editor: May
Thịnh Vị Ương lười nhác ngồi dậy từ trên giường, hôm nay nhận được điện thoại Hoàng Phủ Bạc Ái gọi về từ nước Mỹ, đương nhiên không phải cô tiếp, là mẹ Trương tiếp, nói là ngày mai liền đi công tác trở lại.
124 Editor: May
Nhìn căn phòng của anh, vẫn là trang trí trắng đen lạnh lẽo như cũ, nhưng chờ đợi anh không phải hắc ám và yên tĩnh giống như chết nữa.
Trong phòng, có tiếng chuông bạc dễ nghe của cô, đèn treo thủy tinh rơi xuống ánh sáng màu vàng nhạt, trên giường lớn mềm mại còn lưu lại dấu vết cô từng nằm qua, trong không khí bay hương thơm ngọt ngào nhàn nhạt.
125 Editor: May
Mới vừa mở cửa, xuyên thấu qua khí nóng lượn lờ mông lung, Hoàng Phủ Bạc Ái liền nhìn thấy một màn hương diễm hỏa lạt.
Thịnh Vị Ương đang học quảng cáo sữa tắm phát trong TV, nâng một chân dài mảnh khảnh trắng muốt lên, tự mình thưởng thức say mê duỗi tay nhỏ trượt xuống từ mũi chân.
126 Editor: May
Lập tức, đầu Thịnh Vị Ương tựa như đột nhiên nổ tung, nháy mắt hoảng sợ, động tác chân vẫn luôn duy trì nâng lên càng thêm cứng đờ.
Đột nhiên, thân mình trợt một cái!
“Tõm--”
Bồn tắm to như vậy, thân thể xinh đẹp hoa hoa lệ lệ chìm xuống.
127 Editor: May
Cả người Thịnh Vị Ương hung hăng chấn động, linh hồn nhỏ bé chợt trở về,
“Anh --”
Chỉ là, mới vừa buông lỏng tay, thân mình lại trợt xuống, càng quả quyết ôm chặt lấy cánh tay anh.
128 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái chợt cười một tiếng, mí mắt ẩm ướt của Thịnh Vị Ương khẽ run lên, phun ra khí nóng tán loạn hai bên cánh mũi của cô,
“Tôi nhớ……” Khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương khiếp sợ, tiếp theo nghe được câu nói kế tiếp của người đàn ông, “…… Hương vị của cô.
129 Editor: May
Vị trí lòng bàn chân còn đúng lúc đè ở trên lửa nóng kiêu ngạo đã sớm kêu gào của người đàn ông, khuôn mặt nhỏ của Thịnh Vị Ương “bùm” đỏ hồng, nháy mắt 囧!
Ý cười trong mắt đen tà lạnh của Hoàng Phủ Bạc Ái không ngừng gia tăng, càng khóa chặt dung nhan kiều diễm ướt át của cô,
“Thịnh Vị Ương, phương thức cô chủ động câu ** dẫn người thực đặc biệt……”
……
Thịnh Vị Ương nghiếng răng, nha! Hoàng Phủ biến thái, đừng tự mình đa tình được không!
“Ai muốn câu ** dẫn anh hả!”
Thịnh Vị Ương cắn răng rít gào, đôi tay chống lên ngực anh, lại bị động tác của anh đột nhiên túm xuống dưới.
130 Editor: May
Trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái cả kinh, nắm eo cô nhẹ nhàng nâng lên trên, đặt thân mình mềm mại của cô đối diện mặt chính mình, ngữ khí trong miệng khắt nghiệt ghét bỏ nói,
“Đáng đời! Cho cô chạy nữa đi!”
Thịnh Vị Ương mếu máo,
“Tôi là bị anh dọa!”
Hoàng Phủ Bạc Ái mặc kệ cô, vớt chân trái của cô từ trong nước lên, bởi vì đùi phải co lại rất bình thường, giọng nói lạnh lùng hỏi cô,
“Có phải chân này không?”
“Ừ.
131 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái nâng chân Thịnh Vị Ương, càng thêm cẩn thận xoa bóp mắt cá chân, thủ pháp thoạt nhìn rất quen thuộc.
Thịnh Vị Ương không biết chính mình có phải nhìn hoa mắt hay không, cách sương mù mông lung lượn lờ trước mắt, cô từ trong ánh mắt của Hoàng Phủ Bạc Ái, cô giống như thấy được…… Đau lòng?
……
Bỗng dưng, nhịp tim của Thịnh Vị Ương không khỏi nhanh hơn, tựa như con mèo nhỏ cào tâm, một trận hoảng loạn không biết theo ai.
132 Editor: May
Sau khoảng năm phút đồng hồ, “Tốt hơn chưa?” Hoàng Phủ Bạc Ái nhíu mi lại hỏi.
Thịnh Vị Ương hơi giật mình, giật giật chân.
A ha, thật sự một chút cũng không đau! Nhìn cô gái nhỏ lập tức nở rộ lúm đồng tiền, Hoàng Phủ Bạc Ái lại có thể cười theo.
133 Editor: May
Lúc ý thức được điểm này, trong lòng Hoàng Phủ Bạc Ái không khỏi bực bội một chút, hung hăng đè ép khát vọng muốn cô sắp sôi trào trong thân thể, nhẹ gọi một tiếng,
“Vị Ương……”
Giọng nói trầm thấp lại càng thêm cảm tính, tựa như ma âm, xuyên phá màng tai, không ngừng lặp lại một lần lại một lần,
Vị Ương, Vị Ương……
Sinh sôi một cổ mê hoặc lồng người.
134 Editor: May
Bỗng dưng, trong lồng ngực kiên cố, trái tim lạnh băng kia, không khỏi, giống như là bị cái gì đó đụng phải một chút.
Không nhẹ không nặng, không sâu không cạn, lại để lại dấu vết.
135 Editor: May
Nhìn mắt đào hoa kiều diễm của cô, chỗ sâu trong mắt đào hoa, một mảnh ánh sáng màu hồng bảo thạch kia, không ngừng bốc lên, thoáng chốc, đôi mắt lóe lên màu hồng kinh diễm!
Yết hầu Hoàng Phủ Bạc Ái căng thẳng!
Nóng bỏng giữa bụng nhỏ chảy tựa như hải triều trào dâng, bỗng nhiên, hung hăng phóng tới nơi nào đó!
Hoàng Phủ Bạc Ái hung hăng cắn răng, bàn tay to lửa nóng duỗi về phía chỗ tư mật của cô, lực đạo đúng lúc xoa xoa vỗ về, không ngừng thêm ngón tay.
136 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái ở trong lòng mắng, môi mỏng tà mị nhiễm lên màu sắc càng thị huyết, hàm dưới chống đỡ mái tóc của cô, bên hông chống đỡ một cái, dùng sức mãnh liệt!
Hung hăng đâm vào chỗ sâu nhất trong u kính, nụ hoa đó, là nơi mẫn cảm nhất của cô.
137 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái tiếp tục dụ dỗ cô,
“Vị Ương, gọi tôi là Bạc Ái ca ca, tôi liền buông tha cô. ”
Thịnh Vị Ương chỉ muốn nhanh kết thúc trận tình ái kinh hoảng làm cô cảm thấy bất lực này, môi đỏ khẽ cắn, như mèo nhỏ ồ một tiếng,
“Bạc Ái ca ca……”
Âm rung của cô gái quá mức vũ ** mị, truyền vào trong tai Hoàng Phủ Bạc Ái, lặp lại một lần lại một lần, nhẹ cắn đầu quả tim của anh.
138 Editor: May
Qua một hồi lâu, hai người mới bình thường trở lại.
Hoàng Phủ Bạc Ái vùi đầu ở hõm vai tuyết trắng của Thịnh Vị Ương, nâng lên, nhìn thật sâu đôi mắt giống như hồng bảo thạch của cô.
139 Editor: May
Giọng nói của Hoàng Phủ Bạc Ái, mang theo khàn giọng đặc biệt, trầm trầm thấp thấp, xẹt qua ở trên hầu kết, mị hoặc tới cực điểm, cũng ôn nhu tới cực điểm, sinh sôi chìm đắm người.
140 Editor: May
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Thịnh Vị Ương tỉnh lại, Hoàng Phủ Bạc Ái đã không còn nữa, trong ổ chăn bên cạnh còn tàn lưu ấm áp nhàn nhạt.
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen
Số chương: 115