81 Nhưng mà, vào thời khắc mấu chốt như vậy, bụng người nào đó, thực không biết cố gắng truyền đến một tiếng vang “ùng ục”, kháng nghị với chủ nhân nó đói bụng.
82 Thịnh Vị Ương sợ tới mức tay run lên, suýt nữa đã cắt trúng đầu ngón tay của mình, quay đầu liền thấy người đàn ông đứng ở cửa phòng bếp, đang nhíu mắt lại nhìn cô.
83 Editor: May
Hoàng Phủ Bạc Ái lại ánh mắt chuyên chú để ý trên bàn.
Có những miếng chân giò hun khói đã cắt xong, rửa sạch sẽ rau xanh, một quả trứng gà, còn có trứng gà lấy ra từ tủ lạnh, lại hỏi một lần nữa,
“Thịnh Vị Ương, cô đang làm gì?”
……
Thịnh Vị Ương là người thông minh, đương nhiên nghe ra bất mãn trong giọng nói của Hoàng Phủ Bạc Ái, cũng nhớ tới, buổi sáng hôm nay thiếu gia này đã cảnh cáo cô, anh chán ghét nói lời lặp lại.
84 Hoàng Phủ Bạc Ái đánh giá từ đầu đến chân Thịnh Vị Ương một vòng,
“Cô còn chưa bảy tám chục tuổi, không phải bà cô. ”
Thịnh Vị Ương không nghĩ tới Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn nửa ngày lại phun ra một câu như vậy, còn tưởng rằng anh là không tin cô biết nấu cơm, khuôn mặt nhỏ vặn vẹo quả thực không nỡ nhìn thẳng,
“Anh, anh……”
Thịnh Vị Ương yên lặng nhìn trời, thiệt tình rất muốn ném cái xẻng đâm chết anh, khóe miệng kéo rồi kéo,
“Hoàng Phủ thiếu gia, anh vẫn là học giỏi tiếng Trung lại đến nói chuyện với tôi……”
……
Hoàng Phủ Bạc Ái cũng ghét bỏ liếc nhìn cô, rõ ràng là cô gái xinh đẹp mới hai mươi tuổi, còn tự xưng bà cô gì đó, chẳng lẽ muốn anh là cháu trai cô sao!
Hừ! Không có khả năng!
Trong phòng bếp, đôi nam nữ nào đó đang khinh bỉ lẫn nhau……
Chỉ là, Hoàng Phủ Bạc Ái cũng nghe ra, Thịnh Vị Ương nói trù nghệ cô tốt.
85 Editor: May
Bởi vì phòng bếp là kiểu mở, cho nên động tác biểu tình của Thịnh Vị Ương đều bị Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn thấy rõ ràng,
“Thịnh Vị Ương, có phải cô xem những thứ đồ ăn đó trở thành tôi không?”
Câu hỏi, ngược lại là ngữ khí khẳng định.
86 Editor: May
Kết cục
Hoàng Phủ Bạc Ái lại đen mặt, mắt đen nhánh, nhìn cô gái trên sô pha thật sâu.
Ở trong cuộc đời sắp hai mươi bốn năm của Hoàng Phủ Bạc Ái, hưởng thụ giáo dục tốt nhất, từ nhỏ đã tiếp nhận lễ nghi quý tộc hoàng gia Anh quốc.
87 Thịnh Vị Ương rút tờ khăn giấy, bọc chân giò hun khói rớt trên mặt đất lên, ném vào thùng rác bên cạnh, sau đó dùng vẻ mặt nhìn bệnh tâm thần nhìn người đàn ông bên cạnh trên sô pha.
88 Editor: May
Nhìn chiếc đũa gắp súp lơ xanh của Hoàng Phủ Bạc Ái, Thịnh Vị Ương dùng ánh mắt lại lần nữa trần trụi biểu đạt sự khinh bỉ của cô,
“Anh đến cái này cũng không biết?”
Mỗ nam thực đúng lý hợp tình trả lời,
“Tôi cũng không nấu cơm, vì sao tôi phải biết.
89 Editor: May
Thịnh Vị Ương hung hăng nhe răng một cái, miệng đầy cao răng,
“Tôi ăn!”
Sau đó lại ghé vào trên bàn trà chọn từng sợi cà rốt, trong miệng còn hung tợn lẩm bẩm,
“Nha! Một đại nam nhân lại kén ăn như vậy, khó trách lớn lên cốt tinh như thế……”
Hoàng Phủ Bạc Ái nhìn cô gái nhỏ lựa món ăn thay mình, sườn mặt diễm lệ, còn có thể thấy chóp mũi đĩnh xảo vừa nhíu vừa nâng về phía trước, rất bất mãn.
90 Thịnh Vị Ương chỉ cảm thấy một cơn tức trong thân thể nhắm thẳng đến đỉnh đầu!
Hít sâu một hơi, không tức giận không tức giận, cô là trong bụng Tể tướng có thể chống thuyền, không so đo với loại nam keo kiệt không văn hóa không tu dưỡng này!
Còn không phải là hai khối thịt sao, tốt nhất có thể căng chết anh ta nha!
Thịnh Vị Ương che chở tô, sau khi hung hăng liếc mắt trừng Hoàng Phủ Bạc Ái một cái, lúc này mới bịch bịch vung chân ngồi trở lại trên sô pha của mình.
91 Editor: May
Thịnh Vị Ương đã ăn xong rồi, trong miệng muốn cắn chiếc đũa, đánh một cái nấc rất vang, ngay cả chính cô đều bị dọa rồi, có muốn ăn đến no như vậy không →_→……
Hoàng Phủ Bạc Ái khinh thường quét qua, Thịnh Vị Ương bình tĩnh quay đầu, làm một bộ dáng tôi cái gì cũng không biết, ngữ khí Hoàng Phủ Bạc Ái ghét bỏ,
“Sao cô lại ăn nhanh như vậy?”
“Bởi vì dạ dày tôi lớn.
92 Editor: May
Thịnh Vị Ương cầm chén đũa rửa sạch, đi ra từ trong phòng bếp, không đếm xỉa đến ánh mắt trực tiếp vô cùng sốt ruột của người đàn ông nào đó, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường kiểu Âu trên vách tường phòng khách.
93 Chợt ---
Thịnh Vị Ương chỉ cảm thấy hơi thở lạnh lẽo quanh thân càng tàn bạo, tựa như một tấm lưới vô hình, giam cầm cô ở bên trong, chỉ cảm thấy áp bách hít thở không thông giống như chết.
94 Nghe xong Thịnh Vị Ương nói, sắc mặt xanh mét của Hoàng Phủ Bạc Ái không có một tia biến hóa, chỉ là, ánh mắt nhìn cô lại càng thêm phức tạp.
Đây là lần đầu tiên, có người nói tôn nghiêm ở trước mặt Hoàng Phủ Bạc Ái, nếu nói ra, phỏng chừng toàn thế giới đều sẽ cho rằng người đó nhất định là điên rồi.
95 Editor: May
Trong phòng, Hoàng Phủ Bạc Ái nửa dựa vào trên giường, cầm di động gửi tin nhắn, ghi chú đối tượng gửi đi là “Hoàng Phủ Thí”, sau đó liền ném điện thoại ở trên tủ đầu giường bên cạnh.
96 Buổi sáng hôm sau, Hoàng Phủ Bạc Ái xuống lầu, mẹ Trương đã tới, chuẩn bị bữa sáng ở trong phòng bếp.
Còn chưa đi xuống cầu thang, Hoàng Phủ Bạc Ái liếc mắt một cái liền thấy cô gái nhỏ ôm gối ôm ngủ say trên sô pha.
97 Editor: May
Nháy mắt, Thịnh Vị Ương kinh sợ, cả người hóa đá giống như pho tượng, trên khuôn mặt nhỏ viết hai chữ lớn “Khiếp sợ”.
Thấy trên mặt mẹ Trương không dấu được ý cười, Thịnh Vị Ương cố ý bĩu môi,
“Mẹ Trương, dì cứ cười cháu đi.
98 Editor: May
Kỳ Mộ Phi nghĩ đến cái gì đó, nhìn về phía Hoàng Phủ Bạc Ái,
“Hoàng Phủ, người phụ nữ mà cậu mang đi từ Margaret vào buổi tối hôm đó đâu rồi?”
“Làm sao vậy?” Sắc mặt Hoàng Phủ Bạc Ái không thay đổi, tiếp tục nhìn động thái thị trường chứng khoán trên máy vi tính, lạnh lùng đáp.
99 Tuy rằng Thịnh Vị Ương cái gì cũng chưa nói, nhưng Nam Tiểu Tố biết, gặp được người quen chó rắm gì đó, Ương Ương khẳng định là bị ai đó khi dễ.
Nhưng lúc sau Nam Tiểu Tố mới biết được, đêm đó Ương Ương đã chịu khi dễ, hoàn toàn không phải bị người ăn đậu - hủ đơn giản như trong tưởng tượng của cô vậy.
100 “Hoàng Phủ, cậu sau khi mang người phụ nữ đó đi đã làm gì?”
Trong nháy mắt Lôi Nặc và Sở Nam Xuyên liền mở ra “hình thức bát quái”, mắt lóe lục ** quang, cười đến một người tà ** ác hơn một người.