141 Tấm hình Hồng Thi Na đưa trên mạng, chỉ có hơn hai giờ, bởi vì ngăn cản rất nhanh, cho nên người nhìn tấm hình không tính quá nhiều, lại thêm Phong thị đế quốc phong lệnh, không có truyền thông còn dám đưa tin chuyện này, rất nhanh bình ổn lại.
142 Tạ Thiên Ngưng vẫn sợ Đinh Tiểu Nhiên buồn vì chuyện Điền Vĩ, nên dạo gần đây cứ vào lúc trưa tan sở liền đến chơi với cô, để cô không còn suy nghĩ lung tung, dù sao mấy bữa nay Phong Khải Trạch luôn bận đi ra ngoài, cứ để một mình cô ở nhà.
143 Tạ Thiên Ngưng cùng Đinh Tiểu Nhiên mới đi chưa được bao xa, chỉ vì lời nói vừa rồi của Ôn Thiếu Hoa mà còn giận, nhưng không nghĩ tới, hắn lại cư nhiên đuổi theo, hơn nữa còn chặn các cô lại, còn chưa kịp mở miệng nói thì hắn ta đã tức giận chất vấn trước rồi.
144 Tạ Minh San không ngờ Ôn Thiếu Hoa quay về nhanh như vậy, nhất là khi nhìn thấy anh ta hầm hừ tức tối, cô càng lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng khắp bàn tay đang cầm túi xách.
145 Edit: miathermopoliz96Lúc này Ôn gia đang rối loạn cực kỳ, mà Tạ gia cũng rối loạn không kém, vì sau khi Tạ Minh San rời khỏi Ôn gia cũng không còn nơi để đi, đành phải đi về nhà mẹ.
146 Phong Khải Trạch thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tạ Thiên Ngưng, đành cười cười, vừa lúc đó thang máy dừng lại, cánh cửa mở ra, vì thế anh liền kéo cô ra ngoài, đợi lát nữa sẽ nói rõ mọi chuyện cho cô biết.
147 Phong Khải Trạch lấy được bảo đảm của Cự Phong, vẻ mặt mới không còn băng bó khó chịu như vừa rồi, nhưng gương mặt vẫn còn rất lạnh lẽo, không có nửa điểm tốt nào, nghiêm túc hỏi: "Cậu ngủ ngày à, ngủ giấc gì? Còn trần truồng chạy đến, thật là mất mặt?""Ông anh, lời này của anh nói xong thật sự là quá đả thương người rồi, ngày hôm qua tôi phải làm việc cả đêm trên máy vi tính, đang định hôm nay ngủ bù, ai biết anh lại mang khách không mời mà đến? Trước khi anh tới lại không gọi điện thoại cho tôi, nếu như anh gọi điện thoại, tôi nhất định sẽ ăn mặc long trọng đón tiếp anh.
148 Quả thực, hiện giờ các truyền thông đều đăng các bài viết về chuyện kết hôn của hai nhà Phong Hồng, lại thêm Phong Gia Vinh cố gắng ủng hộ, mọi người đều cho rằng lễ cưới này nhất định sẽ thành.
149 Tuy rằng Đới Phương Dung không phải mẹ sinh ra Phong Khải Trạch, nhưng nói thế nào và cũng là vợ của Phong Gia Vinh, theo ký cũng như là mẹ chồng, là bậc trưởng bối.
150 Hôm nay tâm tình Tạ Thiên Ngưng đặc biệt tốt, vô cùng vui vẻ đi tìm Tạ Chánh Phong, nhưng mới vào vườn hoa đã bị biển hoa mỹ lệ trước mắt hấp dẫn. Một tuần không đến, toàn bộ vườn hoa đều thay đổi, căn bản hoa sắp héo úa đều sống lại, mỗi một cây đều rất xinh đẹp.
151 Ôn Minh không để ý tới Ôn Thiếu Hoa, muốn nói xin lỗi với trợ lý Hà, để được anh ta tha thứ, " trợ lý Hà, thật sự là xin lỗi, đứa trẻ này không hiểu chuyện, anh ông đừng cùng nó so đo.
152 Sau khi Ôn Minh cùng Ôn Thiếu Hoa biết được nguyên nhân, biết không thể đợi ở ngân hàng nữa, đành buồn rầu trở về. Lâm Thục Phân thấy hai người trở lại, lập tức tiến lên hỏi, "Như thế nào, đã gặp được chủ tịch ngân hàng Thiên Tường chưa?""Chờ tập đoàn Ôn thị phá sản thôi.
153 Phong Khải Trạch bất ngờ bị bó hoa hồng đập vào đầu, tuy rất nhẹ, nhưng anh vẫn giả vờ bị đau, kêu lên, "Ai ui, đau quá!"Vừa nghe thấy tiếng kêu đau, Tạ Thiên Ngưng sợ hãi, vội vàng dừng tay kiểm tra đầu của anh, đau lòng hỏi: "Em đánh rất nhẹ mà, anh bị đau ở chỗ nào?"Anh lộ ra một nụ cười gian, sự quan tâm của cô khiến anh rất vui, lấy tay nắm cái mũi của cô, đùa với cô, "Lừa em đó, em tưởng chỉ với bó hoa này cũng có thể khiến anh bị thương sao?""Phong Khải Trạch ——" Cô tức giận nhìn anh chằm chằm, lần này không lấy hoa đập anh nữa, mà là tức giận đạp anh một cái, đạp xong liền xoay người rời đi, không thèm quay đầu nhìn người đang kêu la phía sau.
154 Hồng Thi Na thật đúng là ngồi ở chỗ này đợi Phong Khải Trạch trở về, hơn nữa còn dùng thân phận nữ chủ nhân mà gia lệnh cho người hầu làm việc này việc kia, đối với cách bố trí trong nhà có chút không hài lòng, bèn cho người hầu dựa theo chỉ thị của cô, đem tất cả đồ trong phòng bày trí lại lần nữa cho thật tốt.
155 Đáp án này tuyệt vọng, làm cho Ôn Thiếu Hoa không phòng ngờ bị đả kích mạnh, càng thêm chướng mắt với chiếc nhẫn trên ngón tay của Tạ Thiên Ngưng, tức giận nghiến răng, hận không thể xông tới lấy tháo chiếc nhẫn trên ngón tay đi để khỏi phải gai mắt.
156 Ôn Thiếu Hoa đi rồi, tâm tình của Phong Khải Trạch lại càng thêm tốt, kìm lòng không được liền hôn lên mặt Tạ Thiên Ngưng, cảm động nói: “Cảm giác này thật sự rất sướng, làm anh muốn bay lên luôn rồi đây”.
157 Đúng lúc xe đến. Phong Khải Trạch dẫn Tạ Thiên Ngưng lên xe, bất chấp vẻ mặt cứng ngắc đau khổ của những người khác, lập tức rời đi, tâm tình thật tệ.
158 Những lời này của Tạ Thiên Ngưng khiến Hồng Thi Na tức sùi bọt mép, giận đến không cách nào giữ vững hình tượng ôn nhã điềm tĩnh của mình, có phần phát điên, lập tức quát lại "Tôi dùng tiền nhà mình có gì mà mất mặt.
159 Edit: miathermopoliz96 (Lục hồ)Team: Hồ Thiên Cung Tạ Thiên Ngưng không dám ngủ một mình, ngay cả nhắm mắt cũng không dám nhắm lại, chỉ cần cô nhắm lại, những hình ảnh kinh khủng kia liền hiện ra.
160 Ban đêm có người dấu diếm ý xuân, có người ngủ ngon lành ngọt ngào, có người lại lăn lộn khó ngủ, chịu đựng nỗi khổ cửa dục vọng, có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Nữ Cường
Số chương: 17