1 Văn ánToàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết. Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị. Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.
2 Khuôn viên trường đại học vào tháng chín, cây cối vẫn xanh tươi như trước, hoa đua nhau nở, từng khuôn mặt trẻ tuổi vẫn cười đến sáng lạn. Hôm nay là ngày trước khai giảng học kì mới, vườn trường đại học N vừa mới đưa tiễn một đám người trụ cột quốc gia, lại nghênh đón những bông hoa mới, sau đó cố gắng đào tạo họ thành tài, cuối cùng lại rải rác ở khắp nơi trên thế giới.
3 Hai người đi hơn nửa tiếng, mới đi đến cổng trường, dọc theo đường đi Vương Thiến Thiến còn đang oán thầm, sao buổi sáng lại không phát hiện, từ khu bắc đến cổng trường lại xa như vậy.
4 Bác sĩ nhìn thoáng qua Vương Thiến Thiến, nói: “Không có gì, truyền dịch xong là tốt rồi. Lúc tập quân sự cần phải ăn uống đúng giờ, con gái các em, chỉ biết giảm cân, không ăn đúng bữa, kết quả làm cho cơ thể suy nhược.
5 Nguyệt Lượng có lẽ vẫn còn chưa thích nghi được với cuộc sống tập thể, lúc mọi người đi ăn cơm đều không nhìn thấy được bóng dáng của cậu ấy, ngay cả đi học cũng vậy, mà thời gian cậu ấy ở phòng ngủ cũng ít đến đáng thương, trừ lúc ngủ ra, cậu ấy ở trong phòng cũng chỉ là chơi vi tính.
6 Chuyện tranh cử vào hội sinh viên, kỳ thật cũng chỉ là làm cho có lệ, người nào vào ban nào, trong nội bộ đều sớm quyết định. Không riêng gì Vương Thiến Thiến, hễ là đến lúc này, không phải tìm bạn học cũ thì cũng tìm đồng hương.
7 Ngoài cửa vang lên tiếng nói chuyện ồn ào, cộng với âm thanh của giày cao gót từng đợt dẫm lên sàn nhà. Vương Thiến Thiến mới nhớ đã tới giờ ăn cơm chiều, ba người kia cũng còn chưa trở về.
8 Tối thứ bảy, Vương Thiến Thiến đến nhà Trương Thiên Nhất ăn cơm. Thái độ của mẹ Trương đối với Vương Thiến Thiến, hoàn toàn giống như đối với con dâu.
9 Cả một buổi tối Vương Thiến Thiến đều đi theo phía sau Hướng Nghiên, bởi vì cô là người mới, cũng chưa quen ai, vừa lúc nhân cơ hội này nói chuyện với Hướng Nghiên nhiều thêm một chút.
10 Vương Thiến Thiến nói không có váy?Triệu Đình chớp mắt mấy cái, “Cái gì? Chị không nghe lầm chứ? Cô nhóc đáng yêu như vậy, sao lại không có váy?”Vương Thiến Thiến khẽ gật đầu: “Mười mấy năm qua em chưa từng mặc váy, cho dù là ở trường hay ở nhà, một cái váy cũng không có.
11 “Nguyệt Lượng có muốn cùng đi tự học không?” Sáng thứ ba, Vương Thiến Thiến ngăn Nguyệt Lượng đang muốn ra ngoài lại. “Gì?(1) Hôm nay cậu không cần diễn tập sao?”“Đừng kêu dì (2), tớ không lớn hơn cậu.
12 Mãi cho đến khi lên lại sân khấu, Vương Thiến Thiến vẫn chưa thể thoát khỏi loại cảm xúc này. MC nam trêu chọc cô nói: “Xem ra vở kịch vừa rồi rất tuyệt nha, ngay cả MC xinh đẹp đáng yêu của chúng ra vẫn chưa tỉnh lại nữa.
13 Lí Nam cùng Tống Nhiên thật sự là đến đây để tự học, tuy rằng thỉnh thoảng có nói chuyện với nhau, nhưng là về bài vở. Nguyệt Lượng vẫn là ở trên đặt sách giáo khoa, dưới đùi là tranh biếm họa, chốc lát xem sách chốc lát lại cúi đầu xem tranh biếm họa, ngẫu nhiên phát ra tiếng cười nhỏ.
14 Vương Thiến Thiến lúc này mới hồi phục tinh thần lại, xấu hổ buông tay Hướng Nghiên. “Cám ơn. ” Hướng Nghiên nhẹ giọng nói, ánh trăng lạnh lẽo hắt trên người chị ấy, che giấu không được sự cô đơn trong khóe mắt, cũng làm cho lòng Vương Thiến Thiến gợn rung động.
15 Người xung quanh, hoặc một bàn đều là con gái, hoặc một bàn đều là con trai, toàn quán bar đó chỉ có Vương Thiến Thiến và Trương Thiên Nhất là khác biệt.
16 Cả kỳ nghỉ đông, Vương Thiến Thiến trừ vài lần cùng với Trương Thiên Nhất đi ra ngoài, toàn bộ thời gian còn lại đều ở trong nhà. Mỗi ngày ngủ thẳng tới giữa trưa mới dậy, ăn cơm – chơi games – ăn cơm – ngủ…….
17 “Sao gần đây không thấy Tiểu Nhất đến tìm cậu vậy?” Lí Nam vừa thay quần áo vừa hỏi Vương Thiến Thiến đang ngồi chơi PSP đằng kia. “Học kỳ trước môn vi tích của cậu ấy không phải đã bị rớt à, cho nên học kỳ này cậu ấy thề thốt cố gắng học tập để không rớt nữa, vì vậy mà không có thời gian để ý đến tớ.
18 Ngày nói dối 1 tháng 4 năm nay là thứ sáu, Vương Thiến Thiến rất dễ dàng tin tưởng người khác cho nên vào ngày này luôn bị lừa. Lần này để cho không bị lừa nữa, buổi tối trước đó cô liền tắt điện thoại, sau đó định chờ học xong buổi sáng hôm nay lập tức về nhà, dù sao ba mẹ cũng sẽ không trêu chọc cô.
19 Trương Thiên Nhất là vạn năm thụ! Vừa nghe lời này, Nguyệt Lượng thiếu chút nữa đã la lên. Trương Thiên Nhất thấy hành động khoa trương đó của Nguyệt Lượng, hỏi Vương Thiến Thiến: “Cậu nói gì với cậu ấy thế?”Vương Thiến Thiến lắc đầu, “Không nói gì hết.
20 Tháng năm, hoa đinh hương nở khắp thành phố, nở đầy đường lớn ngõ nhỏ, bất luận đi đến đâu, chỉ cần đang ở trong thành phố này, chắc chắn luôn sẽ nhìn thấy hình dáng đong đưa, ngửi được mùi thơm thanh nhã kia.