101 Nửa đêm, Tạ Thiên Ngưng ngủ mơ mơ màng màng, còn mơ giấc mộng đẹp, trong mơ tất cả đều là hình bóng Phong Khải Trạch, anh cưỡi con ngựa trắng chạy vội đến chỗ cô, cô đứng giữa biển hoa chờ anh, làm công chúa của anh.
102 Sáng ngày thứ hai, Tạ Thiên Ngưng vừa rời giường liền lôi toàn bộ quần áo ra, tìm một bộ đẹp nhất để mặc, nhưng đều không hài lòng, thử hết bộ này đến bộ khác, cô lấy hết cả mấy bộ ra (kì thật cô cũng chỉ có mấy bộ này), thử tới thử lui, cảm thấy mặc đồ ngủ còn đẹp hơn.
103 Ôn Thiếu Hoa đứng trên ban công, gương mặt đầy u sầu, còn có vẻ tức giận, nét mặt rất khó nhìn, cầm di động trong tay, lực đạo từ từ tăng lên, giống như muốn bóp nát điện thoại di động, vì trong lòng không vui nên muốn phát tiết hết ra bên ngoài.
104 Tạ Minh San không lên cùng mà đứng tại chỗ nhìn bóng lưng Ôn Thiếu Hoa rời đi, trong lòng nổi giận đùng đùng, sắp tức chết. Cô đã khoe khoang trước mặt bạn bè nhất định sẽ mặc bộ váy kia đến tiệc sinh nhật, hôm nay không mua được chiếc váy chẳng phải cô mất hết mặt mũi sao?Bây giờ ai cũng biết cô là thiếu phu nhân nhà giàu, thân phận không như trước kia, nếu lần này mất mặt nhất định sẽ có rất nhiều người chê cười cô.
105 Lâm Thục Phân và Ôn Minh có một thói quen, đó chính là mỗi buổi tối đều đi ra ngoài vườn hoa tản tản bộ, hóng mát một chút. Trừ phi là trời mưa bọn họ mới không đi.
106 Lâm Thục Phân gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, nhìn quanh, ra sức lật bàn trang điểm lên, ném tất cả đồ vật bên trong ra, chỉ thiếu chút nữa là dỡ cả bàn trang điểm, nhưng vẫn không tìm được sợi dây chuyền.
107 Lúc này Ôn gia đang rối loạn vô cùng, một là nguy cơ phá sản của Ôn thị, hai là sợi dây chuyền bị trộm, quả thật cuộc sống này không có một phút bình yên được.
108 Tạ Thiên Ngưng bị áp giải đến một quán bar vô cùng yên tĩnh, bên trong không có bất kỳ âm thanh gì, cũng không thấy có mấy người, đèn nháy trong quán đều tắt hết, thay vào đó là bật đèn bạch quang sáng trưng.
109 Phong Khải Trạch lái xe đuổi theo ở phía sau, nhưng một chút đầu mối cũng không có, càng ngày càng vội, hai mắt không ngừng nhìn quanh, tìm kiếm chiếc xe ô tô chở Tạ Thiên Ngưng đi.
110 Tạ Thiên Ngưng dưới sự bảo vệ của Phong Khải Trạch, trở lại khách sạn, tắm rửa thay quần áo xong, ngồi trước bàn trang điểm ngẩn người, nghĩ lại tất cả những chuyện phát sinh ngày hôm nay, cảm thấy thật giống như một giấc mộng.
111 Edit: vinhanh-annkasiMạc Khả Ngôn vẫn cách ăn mặc phơi bày thân thể, nhất là trước ngực kia, cơ hồ làm sao cũng không che được, khiến mọi người đều mở phải rộng tầm mắt.
112 Vẻ mặt Hồng Thừa Chí chán nản quay về, từ trước đến nay tâm trạng chưa từng tệ như vậy, phiền não tới cực điểm, nhưng không nghĩ rằng vừa vào cửa thì Hồng Thi Na liền lập tức hỏi hắn tin tức về Phong Khải Trạch.
113 Edit: Hân Nghi Gần đây Ôn Thiếu Hoa một mực tìm Tạ Thiên Ngưng, nhưng không biết tại sao tìm khắp nơi cũng không thấy, bạn thân nhất của cô là Đinh Tiểu Nhiên cũng không liên lạc được với cô, như thể cô bốc hơi biến mất không dấu vết.
114 Tạ Thiên Ngưng vừa trở lại đã muốn mua quà sinh nhật cho Tạ Chính Phong, nên vừa xuống xe liền đến công ty bách hóa, tìm quà tặng thích hợp. Những năm gần đây chú đều vì người nhà, cho đến bây giờ cũng không mua ình một bộ quần áo nào, nhất là khi mùa đông, căn bản là không có áo khoác ngoài chống lạnh, tới tới lui lui đều là quần áo cũ, đến mùa đông thấy ông ăn mặc đơn bạc như vậy, lòng cô liền đau xót.
115 Tạ Minh San bị thương trở lại Ôn gia, khi vào cửa có chút khẩn trương, nhìn thấy tất cả mọi người ở đây, hít một hơi thật sâu, sau đó giả thành bộ dạng điềm đạm đáng yêu, chân thấp chân cao đi qua, định chiếm được đồng tình và quan tâm của mọi người, vừa đi vừa ủy khuất kêu: "Thiếu Hoa___" Nói lớn hơn.
116 Hôm sinh nhật Tạ Chính Phong, cả gia đình nhà họ Ôn đến Tạ gia từ rất sớm, ngoài mặt là tới chúc thọ, thực ra là đến chờ Tạ Thiên Ngưng. Tạ Minh San vì để ọi người có một ấn tượng tốt, nên đặc biệt thân thiện, nhất là đối với Tạ Chính Phong, miệng giống như là được quét mật, đặc biệt ngọt ngào: "Ba, đây là quà Thiếu Hoa tặng ba, ba nhìn một chút xem có thích hay không?" "Được.
117 Tạ Thiên Ngưng nhìn tình cảnh lộn xộn trước mắt, cũng không biết nên nói gì mới được, tuy rằng trước kia đúng là đã chịu nhiều oan ức, nhưng mà nhìn bọn họ ầm ĩ như vậy, nhất quyết vạch mặt nhau như vậy, làm trong lòng cô cũng chịu không nổi.
118 Tạ Thiên Ngưng ngồi im trong xe, gương mặt buồn bã, nhớ lại toàn bộ chuyện mới xảy ra mà lòng đầy ưu phiền. Phong Khải Trạch ngồi ở ghế lái, không khởi động xe, mà là lẳng lặng ngồi đó, thấy cô ngồi bên cạnh vẫn không nói lời nào, trên mặt không có chút xíu vui vẻ nào, có phần lo lắng, bèn nhẹ giọng hỏi: "Thiên Ngưng, em vẫn ổn chứ?"Trận tranh cãi vừa rồi đúng là kịch liệt, nhưng không liên quan gì đến anh, anh chỉ quan tâm cô mà thôi, những người khác ầm ĩ đến chết anh cũng không liếc nhìn một cái.
119 Edit: Hân NghiNgười của Ôn gia bắt đầu cảm thấy hứng thú đối với thân phận của Phong Khải Trạch, mặc dù không biết anh là ai, nhưng lại rất rõ ràng, lai lịch của anh không nhỏ.
120 Sau khi một nhà họ Ôn rời đi, Tạ gia cũng vắng lặng, còn chưa có lấy lại tinh thần từ chuyện vừa rồi, mỗi người đều buồn phiền. Tạ Minh San không cùng trở về với người nhà họ Ôn, cảm thấy có chút không ổn, sợ cuộc hôn nhân của mình và Ôn Thiếu Hoa xảy ra chuyện, càng sợ cứ như vậy bị đuổi ra cửa Ôn gia.